Vương Khải chằm chằm Du Uyển Khanh một hồi lâu, xác nhận phụ nữ dối. Hắn dậy, gằn giọng hỏi: “Cô Hoắc Lan Từ giao bản đồ cho ai ?”
“Tôi rõ, chỉ là nộp lên .” Du Uyển Khanh Vương Khải: “Tôi khai hết chuyện bản đồ , thể thả ?”
“Thả cô ?” Vương Khải đá một phát Du Uyển Khanh, khinh bỉ: “Nằm mơ , tao giữ cô để uy h.i.ế.p Hoắc Lan Từ.”
“Vả , ai dám chắc cô thật? Cứ nắm cô trong tay, nếu tin tức là giả, tao cũng chẳng mất công bắt nữa.” Dù tin tức là thật, cũng đời nào thả cô . Cô mà tin rằng khi khai báo sẽ thả, đúng là nực .
Vương Khải liếc Du Uyển Khanh: “Ai cũng bảo cô là nữ trung Gia Cát, tao thấy cũng thường thôi.”
Du Uyển Khanh thầm trợn trắng mắt, đứa nào đồn cô là nữ trung Gia Cát ? Không sợ rụng răng . Cô giả vờ kích động: “Anh làm thế, mau thả , nếu Hoắc Lan Từ tìm đến đây, sẽ bảo g.i.ế.c .”
Vương Khải nhạo: “Nghĩ nhiều quá , tìm chỗ .”
Lúc đầu định lời Trình Lộ chuyển Du Uyển Khanh , nhưng đường về nghĩ thấy chỗ vẫn an nhất. Xung quanh ít hộ dân, trong nhà một mụ điên suốt ngày gào thét, dù Du Uyển Khanh hét khản cổ trong mật thất cũng chẳng ai thèm quan tâm. Ai cũng sợ mụ điên c.h.é.m c.h.ế.t.
Du Uyển Khanh Vương Khải rời , khẽ nhếch môi: Đi , cứ việc rêu rao tin tức đó , đang mong chờ màn trình diễn của các đây. Tôi cũng đích tóm gọn các .
Khi Vương Khải đem tin tức báo cho Trình Lộ, bà trầm mặc hồi lâu, lão Mộc: “Ông thấy chuyện khả năng đúng bao nhiêu phần?”
Lão Mộc đáp: “Tám chín phần mười.”
“Chuyện bản đồ kho báu ầm ĩ bao nhiêu năm nay, hai vị thể . Nếu , họ cũng sẽ nghi ngờ Du Uyển Khanh.” Lão Mộc bắt đầu phân tích theo cái bẫy mà Du Uyển Khanh giăng sẵn: “Dù là Du Uyển Khanh Hoắc Lan Từ, mấy năm nay họ thăng chức liên tục.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/thap-nien-60-ga-cho-quan-quan-doc-mieng-ngay-ngay-duoc-cung-chieu/chuong-819-ca-da-can-cau.html.]
“Theo , Hoắc Lan Từ hiện hưởng lương cấp mười một, Du Uyển Khanh cũng hưởng lương cấp mười ba. Họ năng lực thật, nhưng tốc độ thăng tiến quá nhanh, đoán phần lớn là nhờ công lao nộp bản đồ.”
Nghĩ đến đây, sắc mặt lão Mộc và Trình Lộ đều sa sầm. Trình Lộ : “Nếu bản đồ thật sự trong tay một trong hai vị , nhiệm vụ của chúng sẽ càng gian nan hơn.” Ai thể dễ dàng tiếp cận hai đó? Đừng đến chuyện cướp đồ từ tay họ.
“Con khốn Du Uyển Khanh, dám lừa chúng bao nhiêu năm nay. Chúng vì bản đồ mà trả giá bao nhiêu, ngờ Hoa Quốc tung hỏa mù cho chúng .”
Lão Mộc Trình Lộ đang nôn nóng bất an, trầm giọng hỏi: “Tiếp theo nên làm gì?”
Trình Lộ nhíu mày: “Tung tin ngoài, để bọn chúng tìm.” Thật , bà cũng dám chắc lời Du Uyển Khanh là thật giả. Cho nên, tung tin để kẻ khác dò đường là cách nhất. Nếu tin là thật, thì cứ để bọn chúng tranh giành, ai bản lĩnh thì lấy.
Lão Mộc hiếm khi tán thành lời Trình Lộ. Nhân lực của họ đủ, dám tiếp tục mạo hiểm, cách nhất là để kẻ khác làm bia đỡ đạn, họ sẽ ngư ông đắc lợi.
Chẳng bao lâu , những kẻ đang âm thầm theo dõi nhận tin tức, ai nấy đều sững sờ. Họ từng nghĩ Du Uyển Khanh đem nộp bản đồ. Nếu nó thật sự trong tay lãnh đạo Hoa Quốc, khả năng họ lấy là cực kỳ thấp.
Luôn kẻ rình rập động tĩnh ở Kinh Thị, ngay đó, Hoắc Lan Từ và đồng đội nhanh chóng bắt thóp dấu vết của một vài kẻ. Đa là những nhân vật nhỏ bé ai chú ý, sống ở Kinh Thị lâu, công việc thầm lặng. Thế nhưng khi tin tức tung , bọn chúng bắt đầu hành động.
Ông nội Hoắc Hoắc Lan Từ: “Kế hoạch của vợ cháu bắt đầu hiệu quả đấy.”
Hoắc Lan Từ gật đầu: “Chỉ là hiện giờ cô thế nào.”
Ông nội Hoắc cũng trầm mặc. Ông cũng lo cho cháu dâu, nếu họ kế hoạch cho ông sớm hơn, ông đồng ý. Như quá mạo hiểm.
Hoắc Lan Từ dậy, mỉm nhạt: “Cháu tin vợ .”
“ , chuyện nhà họ Vương xử lý nhanh, kéo dài e là biến.” Hoắc Lan Từ nghĩ đến những việc nhà họ Vương làm, lạnh: “Dù vấn đề về lối sống, con cháu nhà họ Vương cũng phạm ít sai lầm. Vương Khải thể đổi trắng đen, thì nhà họ Vương tội, cũng nên sớm trừng trị.”