Cho dù mấy chục năm phát triển hơn, một nơi sớm khác , cô cũng sẽ để lạc.
Hoắc Lan Từ hôn lên trán vợ: “Được, tối nay chúng gặp ở khách sạn.”
Anh kéo Du tiểu Ngũ lòng: “Bà xã, chú ý an .”
Du Uyển Khanh vỗ vỗ lưng Hoắc Lan Từ trấn an : “Yên tâm , các cứ làm việc .”
Đợi Hoắc Lan Từ rời khỏi khách sạn, Du Uyển Khanh tẩy lớp trang điểm ngụy trang, chỉ đổi một chút ngũ quan vốn , vài nét bút khiến cô trông khác hẳn so với ban đầu.
Nhìn thoáng qua, thể đoán cô là một phụ nữ phương Đông.
Những điều đều là làm lén lưng Hoắc Lan Từ.
Nhớ chuyện tối qua, chừng cô ngoài một chuyến, cũng thể tra một ít tin tức hữu dụng.
Du Uyển Khanh ngờ, một ngày cô sẽ ở một gian thời gian khác, bước viện bảo tàng của Nhật Bất Lạc.
Thật , cô cho Hoắc Lan Từ , hôm nay đến đây ngoài việc xem những văn vật , cũng là vì nhiệm vụ.
Cô thử vận may, xem thể gặp vị quý phu nhân mà nhân viên khách sạn lén bàn tán .
Nếu thể thuận lợi tiếp cận , từ miệng bà dò hỏi chuyện của Khương Anh thể sẽ nhanh hơn một chút.
Nhìn những bảo vật thuộc về Hoa Quốc đang lặng lẽ trưng bày ở đây, Du Uyển Khanh nhớ những năm tháng biến động, nhớ những bảo vật mang khỏi quê hương lâu như mà vẫn tìm đường về nhà.
Nhớ một văn vật vỡ thành mảnh vụn và biến mất trong dòng sông dài của lịch sử.
Nghĩ đến những điều , lòng cô khó chịu.
Cô dừng chiếc gối sứ men vẽ của lò Từ Châu thời Bắc Tống, ánh mắt từ từ dừng mấy chữ “Gia quốc Vĩnh An”.
Nhìn mấy chữ , cô nghĩ đến những hố chôn tập thể phát hiện trong lãnh thổ Hoa Quốc.
Nghĩ đến những hy sinh trong thời kỳ đen tối đó.
Nghĩ đến những liệt sĩ lớp ngã xuống, lớp tiến lên.
Gia quốc Vĩnh An, đây là tâm nguyện mộc mạc nhất của họ.
Họ vì điều mà đổ m.á.u rơi lệ, nguyện vọng của họ, đơn giản chỉ là gia quốc yên , bá tánh an cư.
Mãi mãi bình an.
Một giọng hiền từ vang lên bên cạnh Du Uyển Khanh: “Không ai hiểu ý nghĩa của mấy chữ hơn Hoa Quốc chúng .”
Du Uyển Khanh , phát hiện bên cạnh là một bà lão hiền từ, ánh mắt dịu dàng của bà vẫn luôn dừng chiếc gối.
Khóe môi bà mỉm , chiếc gối sứ , như thể đang một bạn cũ quen từ lâu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/thap-nien-60-ga-cho-quan-quan-doc-mieng-ngay-ngay-duoc-cung-chieu/chuong-698.html.]
Bà : “Lần đầu tiên thấy nó, , ôm nó về giấu .”
Từ khi viện bảo tàng mở cửa cho công chúng đến nay, qua nhiều năm, bà thường xuyên đến đây để ngắm .
Nhìn chúng, giống như thấy những quen thuộc.
Du Uyển Khanh gật đầu: “Cháu cũng cảm giác , mang chúng về nhà.”
Bà lão , nhạt một tiếng: “Cứ cho thêm thời gian, tin chắc chắn sẽ .”
Bà mấy chữ đó, ánh mắt kiên định: “Gia quốc Vĩnh An, mới thể kê cao gối mà ngủ.”
Đợi đến khi Hoa Quốc hùng mạnh, chúng nhất định sẽ về nhà.
“Cháu cũng tin, chúng sẽ về nhà.” Nói xong, Du Uyển Khanh gật đầu với bà lão, xoay xem những bảo vật khác.
Bà lão bóng lưng Du Uyển Khanh rời , với phụ nữ trẻ tuổi theo : “Không ngờ, ở đây còn thể gặp đồng hương.”
Ở Nhật Bất Lạc mấy chục năm, đối với bà, chỉ cần là Hoa Quốc, đều là đồng hương của bà.
Người phụ nữ trẻ tuổi là hầu của bà lão.
Ông bà của cô đều là Hoa Quốc, chỉ là cô sinh ở Nhật Bất Lạc Quốc, bất kỳ lòng trung thành nào với Hoa Quốc, thậm chí còn cảm thấy đó là một quốc gia lạc hậu, vô năng.
Nghe xong lời của bà lão, cô : “Lão phu nhân, chúng về .”
Bà lão liếc Anna một cái, thêm gì, mà tiếp tục dạo, bà là phu nhân chủ nhà, ai dám quyết định bà.
Bà khi nào về thì khi đó về.
Anna thấy , sắc mặt khẽ biến: “Lão phu nhân.”
Bà lão dừng , lạnh lùng liếc Anna một cái: “Câm miệng cho , đừng làm phiền .”
“Ta thích lắm mồm, bắt đầu từ ngày mai, ngươi cần theo nữa.”
Du Uyển Khanh và bà lão đều ngờ, khi họ một vòng, cuối cùng gặp viên gạch lưu ly rồng.
Bà lão đến bên cạnh Du Uyển Khanh, sóng vai với cô, đột nhiên hỏi một câu: “Đẹp ?”
Du Uyển Khanh gật đầu: “Đẹp.”
Cho dù cắt , vẫn đến kinh tâm động phách.
Bà lão : “Khi nó còn nguyên vẹn, còn hơn, nhà ảnh chụp khi nó còn nguyên vẹn.”
Bà vươn tay, chạm viên gạch lưu ly rồng qua khí.
“Năm đó, cụ cố của chồng du ngoạn ở tỉnh Tây, chụp ảnh của nó khi còn nguyên vẹn.”
Nhớ tại nó lưu lạc đến đây, trong mắt bà lão mang theo sự phẫn hận: “Con gái, đôi khi, ngoài xa, đủ để làm tổn thương gân cốt, nhà chơi , đó mới là dậu đổ bìm leo.”