Họ thể đến đây một chuyến, cũng cho thấy họ là những ngu hiếu.
Anh hai Du Chí Thanh : “Sớm họ gọi các chú về là vì chuyện như , lúc đến huyện lỵ giúp họ gửi điện báo.”
Anh cả Du Chí Lâm , tức giận một câu: “Cậu nghĩ đến, họ sẽ gọi khác đến ? Đến lúc đó chỉ tổ vạch áo cho xem lưng, chúng chỉ ngờ ba làm lựa chọn như mà thôi.”
Càng ngờ hơn, em út của họ là em ruột.
Du Chí An xua tay, : “Tôi về một chuyến, thật cũng rõ chân tướng sự việc, đời đều nơi đến, đường về, cũng nơi đến của .”
“Đương nhiên, nếu họ , cũng sẽ miễn cưỡng.” Nếu họ hét giá trời, thì thôi.
Du Gia Lễ về phía ba vị bá phụ: “Ba vị bá phụ, các bác năm đó ông bà nội là cùng ai đến thành phố Thương Dương làm việc ?”
Cậu cảm thấy đồng hương mới là nhân vật mấu chốt nhất.
Du Chí Thanh và Du Chí Điền hai đều đồng loạt về phía cả, lúc ba rời quê, cả bảy tám tuổi, chuyện.
Họ nhỏ hơn cả một chút, chuyện lúc nhỏ đều nhớ rõ.
Du Chí Lâm chút do dự : “Là một họ hàng xa, bác nhớ ba gọi đó là họ, ông sống ở huyện Sa Tây bên , bác cũng chỉ gặp ông một lúc ông đến nhà đưa ba .”
“Bởi vì là ông đưa ba , nên bác ấn tượng sâu sắc với , còn gặp , chỉ ông bà nội kể về vị họ , đây là một lợi hại, lúc trẻ ngoài giúp làm kế toán cho khách điếm, lão gia của một gia đình giàu để mắt đến, mời ông phủ làm kế toán.”
“Nghe vẫn luôn quản lý phòng thu chi của gia đình giàu đó, chỉ là ông bà nội với bên ngoài là quản sự của gia đình giàu .”
“Chí An, nếu chú tìm cha ruột của , chừng cần tìm hậu nhân của vị họ .”
Du Chí Thanh nhíu mày: “Sa Tây cách đây một ngày đường, nhà họ hàng ở Sa Tây?”
Đây là điều họ nghĩ mãi .
Du Chí Điền : “Nếu em út thật sự rõ chân tướng sự việc, chúng thể cùng chú một chuyến.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/thap-nien-60-ga-cho-quan-quan-doc-mieng-ngay-ngay-duoc-cung-chieu/chuong-669.html.]
Gần đây bận lắm, một chuyến Sa Tây cũng chỉ mất ba bốn ngày, ảnh hưởng đến bất cứ chuyện gì.
Du Chí Lâm lắc đầu: “Không thể hết , và em hai ở ngăn cản cha đến huyện lỵ tìm Chí An, cố gắng tranh thủ thời gian cho các chú.”
“Chí An, tối qua hỏi , hai lão nhân cha ruột của chú là ai, điều duy nhất là, chú và chúng quan hệ huyết thống.”
“Ông bà nội của chúng cũng chỉ ba là con trai duy nhất, cho nên chúng đều cô dì chú bác gì cả, họ hàng bên lớn lên giống chúng , bây giờ điều duy nhất thể nghi ngờ là họ hàng bên ba.”
“Họ hàng của ba cũng nhiều, nhiều đều ở cùng đại đội, hoặc là đại đội bên cạnh, xa nhất chính là nhà vị họ ở Sa Tây .”
Du Chí An : “Nếu như , thì Sa Tây một chuyến, đến , thì tìm hiểu rõ chuyện.”
“Anh ba, cần cùng chúng , chỉ cần cho , vị họ đó tên là gì, chúng thể ngóng một chút chuyện.”
Du Gia Lễ liên tục gật đầu: “ , ba vị bá phụ, còn cần các bác trở về khuyên nhủ hai vị lão nhân trong nhà, bảo họ mấy ngày gần đây tuyệt đối đừng đến huyện lỵ.”
Sau khi tiễn ba , Du Chí An và Du Gia Lễ lập tức thu dọn hành lý, trả phòng, đó mua vé tàu hỏa Sa Tây.
Ở ga tàu hỏa đợi hơn hai tiếng, họ mới lên chuyến tàu Sa Tây, Du Gia Lễ phong cảnh bên ngoài, đột nhiên : “Ba, nếu con nhớ lầm, doanh trại của lão tứ cách huyện Sa Tây cũng xa.”
Du Chí An liếc con trai một cái: “Nếu con xe một ngày trời là xa, thì đúng là xa thật.”
Du Gia Lễ nghĩ đến việc xe một ngày, lập tức im miệng.
Gần đây đều ở xe, nên cũng hành cho mệt mỏi.
Trên đường Sa Tây, hai cha con đưa nhiều giả thiết.
Đến Sa Tây, là giữa trưa, hai xuống tàu, liền xe ngựa huyện lỵ, lắc lư nửa giờ, mới đến nhà khách duy nhất ở Sa Tây.
Sau khi định chỗ ở, hai cha con định tiệm cơm quốc doanh ăn cơm, ăn xong, tiện thể hỏi thăm một chút về chuyện của Doãn Tự Liệt.
Họ hỏi thẳng về Doãn Tự Liệt, mà giả vờ là đến công tác, chỉ vì tò mò về phong tục tập quán địa phương, hỏi thăm một danh nhân, danh sự.
Vốn định từ từ dẫn dắt đến Doãn Tự Liệt, ngờ họ hỏi, một vị lão gia gia : “Nói đến nổi tiếng ở Sa Tây thì kể đến Doãn Tự Liệt.”