“Sự thiện lương , cứ giả vờ là , cũng cần vì khác hai câu dễ liền cảm thấy đối phương ôn nhu e thẹn.” Du Uyển Khanh vỗ nhẹ cái tay đang định thò bốc vụng đồ ăn của Quách Hồng Anh. Cái cô nàng hôm nay ăn ít , ăn nữa coi chừng béo lên.
Cô tiếp: “Một thiện lương là xem họ làm cái gì, chứ xem họ cái gì.”
“Thiện lương ở ngoài miệng thì gọi là giả nhân giả nghĩa.”
Quách Hồng Anh gật đầu lia lịa: “Tớ hiểu , về tớ nhất định sẽ làm nhiều ít.”
Còn những lời cảm động lòng , càng sẽ .
Lúc cô tới Nam Đảo, Khánh Mai lén dặn dò: Làm công việc của , chăm sóc bản , việc cần cường xuất đầu, đèn nhà ai nấy rạng là .
Cho nên, cô ít khi qua thiết với bác sĩ y tá trong trạm, ngược vì dạo phố vài mà giao tình tồi với chị dâu Đinh Hương và chị dâu Hàn ở khu gia thuộc.
Các chị xung đột lợi ích với , sẽ ngáng chân lưng, hơn nữa hai vị chị dâu đều là hiền lành, cho nên cô nguyện ý qua với những như .
Du Uyển Khanh thấy Quách Hồng Anh lọt tai cũng tiếp tục cường điệu nữa, mà : “Đi làm việc , bằng lát nữa Viện trưởng Cao mắng đấy.”
Quách Hồng Anh gật đầu: “Hôm qua bác sĩ Âu Dương kê sai đơn t.h.u.ố.c cho bệnh nhân, may mắn Viện trưởng Cao phát hiện kịp thời. Hai ngày nay tâm tình ông đều tệ.”
Lúc vẫn nên thành thật làm việc, ngàn vạn đừng đụng họng s.ú.n.g của Viện trưởng Cao, bằng thật sự sẽ c.h.ế.t thảm.
*
Hoắc Lan Từ dựa theo giờ hẹn đến địa điểm gặp mặt các em, phát hiện Trần Kiều vẫn tới, trạng thái của những còn cũng lắm.
Anh tiến lên vài bước, trầm giọng hỏi: “Trần Kiều ?”
Bọn họ chia làm mấy đường rút lui, Trần Kiều phụ trách dụ dỗ đám địch còn rời , hiện tại vẫn trở về, điều làm cho Hoắc Lan Từ dâng lên một nỗi bất an.
Trữ Minh tiến lên, c.ắ.n răng : “Chúng thấy tiếng của Trần Kiều, nhưng khi chạy đến thấy . Mắt thấy sắp đến giờ hội hợp với Lão đại, chúng chỉ thể tới gặp .”
Hoắc Lan Từ về phía Đinh Thiều Viên: “Tìm kiếm quanh đây, nhất định tìm Trần Kiều.”
Người cần cứu cứu , nhiệm vụ thuận lợi thành, hiện tại Trần Kiều mất tích, chắc chắn tìm . Cùng tới thì cùng trở về.
Đinh Thiều Viên gật đầu: “Tôi hiểu , cùng La Huy, A Hải một tổ, thấy thế nào?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/thap-nien-60-ga-cho-quan-quan-doc-mieng-ngay-ngay-duoc-cung-chieu/chuong-588-anh-hung-cuu-my-nhan.html.]
“Được, tìm ngay .”
Mọi đều lo lắng cho an nguy của Trần Kiều, ai cũng nhảm nữa mà tản tìm kiếm quanh khu vực Trần Kiều gặp chuyện.
Tại Nam thôn, Việt Châu:
Trần Kiều khi giải quyết xong mấy tên truy binh, lảo đảo một con ngõ nhỏ. Thể lực cạn kiệt, ngã cửa ngôi nhà đầu tiên. Đây là một căn nhà nhỏ hai tầng tự xây, cố gắng dùng sức đập cửa hai cái.
Hiện tại chỉ tìm một đưa đến gần ga tàu hỏa để hội hợp với Lão đại.
lúc , trong nhà truyền đến một giọng nữ trong trẻo: “Ai gõ cửa đấy?”
Cửa lớn mở , một cô gái trẻ mặc áo sơ mi kẻ ô vuông mắt.
Cô gái thấy Trần Kiều đầy máu, nhịn lùi hai bước, vẻ mặt cảnh giác : “Anh là ai?”
Trần Kiều thấy dọa sợ nữ đồng chí , vội vàng giải thích: “Đừng sợ, là quân nhân, sẽ làm hại cô .”
La Hân đàn ông m.á.u me đầm đìa mắt là quân nhân, đầu tiên là mang theo vài phần hoài nghi đ.á.n.h giá đối phương, đó trong nhà hô lớn: “Ba, ông nội, mau giúp một tay, ở đây một đồng chí quân nhân thương.”
Rất nhanh, trong nhà một ông lão và một đàn ông trung niên.
Họ thấy đàn ông đang dựa cửa, ông lão vội vàng tiến lên xổm xuống mặt Trần Kiều, lo lắng hỏi: “Cậu là đồng chí quân nhân?”
Trần Kiều gật đầu: “Tôi là của quân khu Nam Đảo.”
“Nhanh, mau giúp đưa đồng chí quân nhân đến bệnh viện.” Ông lão cũng hỏi vì Trần Kiều đầy m.á.u me xuất hiện cửa nhà , hiện tại quan trọng nhất là giữ tính mạng cho .
Trần Kiều từ chối, nhưng chú La bế thốc lên.
La Hân vội vàng đóng cửa lớn, theo ông nội và ba cùng đến bệnh viện.
Ông nội La là kế toán về hưu của bệnh viện, liền dẫn bọn họ tìm bác sĩ quen.
Chờ Trần Kiều tỉnh là buổi tối. Cậu mở mắt liền thấy nữ đồng chí ban ngày mở cửa đang xách một hộp cơm .
La Hân phát hiện Trần Kiều tỉnh, ngạc nhiên : “Anh rốt cuộc cũng tỉnh , để gọi bác sĩ.”
Ba cô mới về nghỉ ngơi, ngờ đồng chí quân nhân liền tỉnh.