La Huy ngây ngô: “Anh Thiều Viên , em là đấng nam nhi, nuôi sống bản còn gánh vác trọng trách gia đình.”
Cậu hiện tại còn trẻ, vội kết hôn sinh con, 25-26 tuổi mới suy xét chuyện cũng muộn.
Cậu cho dù một năm chỉ tiết kiệm mấy trăm đồng, chờ đến khi kết hôn cũng ít tiền.
Không cần cha gánh vác những thứ , cho nên cha sẽ để cho các chị.
Trừ cái , La Huy còn suy xét một chút, đó chính là là quân nhân, việc điều động là bình thường, chỉ cần xuất ngũ thì sẽ về quê.
Cho nên khi cha già yếu, trách nhiệm chăm sóc cha vẫn là rơi xuống vai các chị.
Việc thể làm chính là thời gian thì về thăm cha , bầu bạn với họ, lúc cần chi tiền thì keo kiệt.
Cho nên hiện tại từ ba moi nhiều một chút xuống để trợ cấp cho các chị, đây đối với ba và các chị đều là chuyện .
Trần Kiều ha ha lớn: “ , Thiều Viên của đúng, nam nhi thì nên gánh vác trách nhiệm dưỡng gia, cho nên nỗ lực huấn luyện, tranh thủ làm nhiệm vụ, góp sức nhiều hơn.”
Đây chính là em út nhỏ nhất trong Độc Lập đoàn của bọn họ, khẳng định che chở một chút, thì sẽ dạy, sẽ dẫn đường.
La Huy gật đầu.
Du Uyển Khanh cùng Hoắc Lan Từ bọn họ rời khỏi tiểu viện nhà họ Hoắc, lúc mới đóng cổng sân, hai vợ chồng nắm tay về phòng khách.
Hoắc Lan Từ thuật lời Khang lão cho Du Uyển Khanh .
Cô xong gật đầu: “Được, em , ngày mai em sẽ đến trạm y tế làm việc.”
Đi trạm y tế làm việc, còn cần theo bọn họ cùng huấn luyện, đây là một chuyện khiến vui vẻ.
Nghĩ đến đây, cô nở một nụ giảo hoạt.
Hoắc Lan Từ suy nghĩ trong lòng cô, nhịn nhắc nhở một câu: “Chỉ là tạm thời thôi.”
“Không , tạm thời thể lười biếng thì cứ lười biếng.” Ngày thường cô gian rèn luyện nhiều hơn, tăng cường thể năng, hơn nữa cô năng lực chữa trị và dị năng hệ mộc, thể cải tạo, cho dù huấn luyện, sức chiến đấu cũng sẽ giảm xuống, đương nhiên, cũng sẽ tăng lên là .
Cô kiên trì rèn luyện mỗi ngày, là do yêu cầu cao đối với bản .
“Buổi tối chúng thể luận bàn một chút.” Du Uyển Khanh về phía Hoắc Lan Từ: “Như thì thủ của em cũng sẽ thụt lùi.”
Hoắc Lan Từ liếc cô một cái: “Sao cảm thấy em đang quang minh chính đại xử lý thế nhỉ?”
Du Uyển Khanh mà , tổng thể toạc là, đúng là em chút tâm tư nhỏ đó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/thap-nien-60-ga-cho-quan-quan-doc-mieng-ngay-ngay-duoc-cung-chieu/chuong-574-luan-ban-tren-giuong.html.]
Đương nhiên, sức chiến đấu giữa hai bọn họ hẳn là kẻ tám lạng nửa cân.
Hơn nữa sức bật của Hoắc Lan Từ quá mạnh, đối thủ càng mạnh càng thể kích phát tiềm năng của , chỉ như mới thể tăng cường sức chiến đấu của bản .
Bọn họ luận bàn với , đối với cả hai đều lợi ích lớn.
“Nói , đồng ý .” Du Uyển Khanh túm lấy áo , tủm tỉm đàn ông cao lớn tuấn mỹ mặt.
Rất dáng vẻ nếu đồng ý, em sẽ đ.á.n.h một trận ngay bây giờ.
Hoắc Lan Từ gật đầu: “Đồng ý, đương nhiên đồng ý.”
Một ngày gặp như cách ba thu, đôi vợ chồng trẻ xa cách lâu như , đến khi đêm khuya thanh vắng, tự nhiên là như thiên lôi dẫn địa hỏa, hai tiên ở giường “luận bàn” một phen.
Cuối cùng, Du Uyển Khanh vẫn là nghiền áp.
Cô hung tợn về phía tên đàn ông xa đang đểu: “Anh cứ đợi đấy cho em, sẽ một ngày em đè bẹp xuống, xem thút thít cho coi.”
Hoắc Lan Từ ha hả : “Sẵn sàng chờ em đến khiêu chiến.”
Chỉ là khả năng cô đè là nhỏ, trừ phi nhường cô.
Ngày thường trong cuộc sống nhường nhịn vợ một chút là bình thường, duy độc chuyện tuyệt đối thể làm, việc liên quan đến tôn nghiêm của một đàn ông.
Nếu như vợ đè đến mức thút thít, truyền ngoài thì Hoắc Lan Từ sẽ trở thành trò cho cánh đàn ông, thành phế vật trong miệng đám phụ nữ mất.
Để phản công, Hoắc Lan Từ quyết định về tăng cường huấn luyện, nâng cao thể lực.
Sáng hôm , Du Uyển Khanh liền trạm y tế tìm Viện trưởng Cao.
Viện trưởng Cao nhận tin tức từ cấp , sắp xếp Du Uyển Khanh đến trạm y tế làm việc, điều làm cho đồng chí lão Cao còn kịp mở miệng khuyên bảo sửng sốt, đó là vui mừng khôn xiết.
Đây quả thực là bánh nhân thịt từ trời rơi xuống.
Ông bắt tay với Du Uyển Khanh: “Bác sĩ Du, hoan nghênh cô gia nhập trạm y tế quân khu Nam Bình của chúng .”
Du Uyển Khanh nhạt: “Viện trưởng Cao, về còn mong chỉ giáo nhiều hơn.”
Khi Quách Hồng Anh tới làm việc, thấy chị em của ở một cái bàn làm việc trống, sửng sốt hồi lâu: “Uyển Khanh, chị... chị tới trạm y tế làm việc ?”
Du Uyển Khanh gật đầu: “ , về chúng chính là chiến hữu .”
Quách Hồng Anh ha ha hai tiếng, tiến lên dùng sức ôm chầm lấy Du Uyển Khanh: “Tốt quá , chuyện quả thực quá mỹ.”