Nghĩ đến nhà họ Vương, Văn Sương Hoa liền cảm thấy bọn họ ghê tởm đến cực điểm.
Nhà họ Văn bọn họ tuy quyền thế bằng nhà họ Vương, nhưng cũng ai giẫm đạp là giẫm đạp . Lão già họ Vương cư nhiên dám khinh mạn cháu gái của bà như , nghĩ đến là thấy giận sôi máu.
Hoắc Kiến Anh trầm giọng :
“Quá mức kiêu ngạo, hành sự quá mức cao điệu, sớm muộn gì cũng sẽ gặp xui xẻo.”
Ông về phía con trai út đang lái xe:
“A Từ, con nhớ kỹ, làm khiêm tốn, điệu thấp một chút.”
Hoắc Lan Từ nhạt:
“Con từ đến nay làm điệu thấp, ba cứ yên tâm , chúng con chắc chắn sẽ giống đám nhà họ Vương .”
Anh lầm bầm thêm một câu:
“Bọn họ hiện tại cao điệu bao nhiêu, về sẽ xui xẻo bấy nhiêu. Cứ chờ mà xem, sẽ một ngày bọn họ kêu cha gọi hối hận cho coi.”
Về đến Thương Dương thì trời tối, hơn sáu giờ.
Hoắc Lan Từ đưa Hoắc Kiến Anh và Văn Sương Hoa đến nhà khách an trí xong xuôi, lúc mới lái xe về khu gia đình.
Du Chí An thấy con gái và A Từ xuất hiện ngoài cửa, kinh hỉ vạn phần:
“Các con về lúc nào thế?”
Biết con gái và A Từ làm nhiệm vụ, ông cứ tưởng hai đứa sẽ về nhanh như .
Du Uyển Khanh :
“Ba, bọn con về hai ba ngày , Kinh Thị , tiện thể cùng A Từ đăng ký kết hôn luôn.”
Du Chí An đang định đưa tay giúp con gái xách đồ, đột nhiên thấy tin , khiếp sợ đến mức đồ trong tay suýt nữa rơi xuống đất.
“Sao đột ngột thế?”
Tuy rằng sớm chuẩn tâm lý con gái sẽ lấy chồng, nhưng hiện tại tin con bé cùng A Từ lãnh chứng, Du Chí An vẫn cảm thấy chút khó chịu trong lòng.
Không nỡ a.
Cây cải trắng mọng nước nhà nuôi lớn, chung quy vẫn một con heo ủi mất.
Tuy rằng con heo trông cũng mã, xuất cũng .
Du Uyển Khanh giải thích:
“Ở Kinh Thị đơn xin kết hôn thông qua, bọn con liền nghĩ đăng ký ở Kinh Thị luôn cho tiện.”
Du Chí An gật gật đầu:
“Như cũng .”
“Được , về là con rể nhà .” Du Chí An về phía Hoắc Lan Từ: “Tuy rằng hôm nay muộn, nhưng vẫn bồi ba uống hai ly.”
Hoắc Lan Từ đáp ứng:
“Vâng, con sẽ bồi ba cùng cả, ba uống hai ly.”
Anh thuận tiện nhắc đến chuyện ba cũng tới, hiện đang nghỉ ngơi ở nhà khách, sáng mai sẽ tới cửa thăm hỏi.
Du Chí An , vội vàng :
“Thế thì ba tìm con uống rượu nữa, ba tìm ba con uống.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/thap-nien-60-ga-cho-quan-quan-doc-mieng-ngay-ngay-duoc-cung-chieu/chuong-514-tro-ve-thuong-duong.html.]
Ông còn chút việc thương lượng với Hoắc Kiến Anh.
Lý Tú Lan tiếng động , thấy con gái rượu, bà vui mừng khôn xiết:
“Sao về muộn thế con?”
Du Uyển Khanh tiến lên ôm lấy tay :
“Nhớ với ba, cho nên về tới Thương Dương là con nóng lòng về nhà ngay.”
Vào trong phòng, cô xuống cạnh :
“Ba , con tìm Tím Linh Thảo .”
Nghe , vợ chồng Lý Tú Lan và Du Chí An đều sững sờ.
Lý Tú Lan vội vàng con gái, lo lắng hỏi:
“Con thương ?”
Du Chí An cũng lo lắng chằm chằm hai đứa.
Du Uyển Khanh và Hoắc Lan Từ đều lắc đầu.
Hai kể quá trình lấy Tím Linh Thảo, Tím Linh Thảo cuối cùng rơi tay nước Oa, bọn họ còn chạy một chuyến sang nước Oa mới lấy , vợ chồng ông bà áy náy, đau lòng và cảm động.
“Tên cẩu tặc Suzuki Kazugen cư nhiên c.h.ế.t trong tay Tiểu Ngũ nhà , thật đúng là ngoài ý .”
Nghe giọng điệu của Lý Tú Lan, vẻ bà Suzuki Kazugen.
Du Uyển Khanh vội hỏi:
“Ba , hai Suzuki Kazugen ?”
“Biết , nhưng từng gặp mặt.” Lý Tú Lan lạnh giọng : “Nếu lúc để chúng tìm tên cẩu tặc , chắc chắn sẽ khiến c.h.ế.t thây.”
Du Chí An thấy vợ sắp nổi giận, vội vàng sang chuyện khác:
“Tú Lan, bà ở nhà bồi con gái con rể, nhà khách tìm đồng chí Kiến Anh chuyện chút.”
“Tôi cùng ông.” Lý Tú Lan dậy: “Tôi cũng lâu gặp Sương Hoa.”
Nói xong, Lý Tú Lan về phía Du Uyển Khanh và Hoắc Lan Từ:
“Hai đứa nếu đói bụng thì tự xuống bếp làm gì đó ăn nhé. Đều lớn cả , cần kè kè bên cạnh nữa.”
Du Uyển Khanh bóng lưng cha khuất dần, sang Hoắc Lan Từ, bất đắc dĩ thở dài:
“Hóa , em ghét bỏ .”
Hoắc Lan Từ cô đang đùa, cũng vui lòng phối hợp:
“Không , vĩnh viễn sẽ ghét bỏ em.”
“Anh cả chị dâu chắc là mang hai đứa cháu về nhà họ Trương , ba còn về, cũng chạy chơi nữa.”
Du Uyển Khanh sắp xếp đồ đạc gọn gàng, mang hành lý của và Hoắc Lan Từ phòng.
Cô Hoắc Lan Từ hỏi:
“Anh xem, ba vội vã tìm ba Hoắc như , là chuyện gì?”
“Chắc là chuyện của nhà Hạ Lan.” Lần về Kinh Thị, ba và ông nội kể cho chuyện nhà Hạ Lan.
“Nhà Hạ Lan điều tra, công tác đều mất hết, hiện tại cả nhà đều đưa lao động cải tạo.”
Một nhà già trẻ, tề tề chỉnh chỉnh, một ai thoát .