Du Uyển Khanh cảm thán:
“Cụ cố thật lợi hại.”
Hoắc Lan Từ gật đầu:
“Năm đó cụ kinh doanh, trù vật tư trợ giúp quân đội, còn chăm sóc con cái trong nhà, thật sự tài giỏi.”
“Cuộc đời của cụ cố thể coi như một cuốn tiểu thuyết truyền kỳ, ngày thời gian, sẽ kể tường tận cho em .”
Du Uyển Khanh xoay Hoắc Lan Từ, ánh mắt mang theo ý , nhưng Hoắc Lan Từ cảm thấy nụ chút "thấm" .
“Đừng như chứ, yêu ma quỷ quái gì mà em hoảng.”
Du Uyển Khanh , đưa tay nắm lấy cổ áo :
“A Từ, đều chú trọng môn đăng hộ đối. Cụ cố là thiên kim tiểu thư như , cuối cùng gả cho cụ ông, kỳ thật cũng là gả thấp, đúng ?”
Cho nên, chuyện ông nội Hoắc ông cũng là xuất chân đất, căn bản là thể tin .
Hoắc Lan Từ thì ha hả:
“Sao em thông minh thế nhỉ.”
“Nhà họ Hoắc đích xác gia đình bình dân gì.” Hoắc Lan Từ nắm lấy bàn tay đang làm loạn của cô: “Chuyện thì dài dòng, sẽ kể cho em.”
“Tiểu Ngũ, hiện tại chúng làm chút chuyện thú vị hơn .”
Du Uyển Khanh từ chối, phát hiện đàn ông ngày thường chuyện đều chiều theo ý , lúc ở giường cường ngạnh đến thế.
Sau một hồi vận động vui sướng tràn trề, Du Uyển Khanh quẳng chuyện cụ cố đầu. Hiện giờ cô chỉ ngủ một giấc thật ngon, thậm chí còn sớm trở Đại đội Ngũ Tinh, để cho cái tên Hoắc Lan Từ tiết chế về Nam Đảo chịu cảnh phòng gối chiếc.
Sáng hôm , Hoắc lão gia t.ử dậy từ sớm, sai cảnh vệ viên giúp thu dọn ít đồ đạc.
Vợ chồng Hoắc Kiến Anh cũng bận bận , đem đồ đạc chuyển hết lên xe.
Bọn họ dự định lái xe đến Thương Dương.
Khi vợ chồng Du Uyển Khanh tỉnh dậy, Hoắc lão gia t.ử :
“Tiểu Ngũ, mau tới ăn sáng , ăn xong chúng xuất phát về Thương Dương.”
Du Uyển Khanh vội vàng chào hỏi ông nội cùng cảnh vệ viên, sân chào cha chồng, lúc mới bắt đầu xuống ăn sáng.
Hoắc lão gia t.ử hỏi:
“A Từ ? Còn dậy ?”
“Gia gia, ngài xem cháu giống loại nướng khét lẹt giường ?”
Hoắc Lan Từ từ lầu xuống:
“Ông nội, đừng cháu mặt vợ cháu nhé, bằng dọa chạy mất cháu dâu của ông, lúc đó ông tìm ai mà ?”
Hoắc lão gia t.ử hừ nhẹ một tiếng:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/thap-nien-60-ga-cho-quan-quan-doc-mieng-ngay-ngay-duoc-cung-chieu/chuong-513-oan-gia-ngo-hep.html.]
“Dọa chạy thì chỉ chứng tỏ năng lực của đủ, bản lĩnh giữ chân Tiểu Ngũ.”
Du Uyển Khanh ăn sáng hai ông cháu đấu võ mồm. Cuộc sống như thế thật giống như khi ở nhà họ Du, trai cô cũng đấu khẩu với ba như , cả gia đình tràn ngập tiếng vui vẻ.
Ăn sáng xong, Du Uyển Khanh và Hoắc Lan Từ liền cùng ông nội cáo từ.
Du Uyển Khanh nhớ đến đơn t.h.u.ố.c , vội vàng giao cho ông nội:
“Ông nội, đây là đơn t.h.u.ố.c để điều trị thể cho bé Hoắc Noãn (Ấm Áp). Cứ làm theo hướng dẫn đó, uống xong thì sức khỏe của con bé hẳn sẽ bình phục.”
“Sau Ấm Áp chơi ném tuyết thì chơi ném tuyết, đắp tuyết thì đắp tuyết, sẽ ảnh hưởng gì nữa.”
Hoắc lão gia t.ử cũng đang dùng Dưỡng Sinh Hoàn do Uyển Khanh làm, tự nhiên y thuật của cô cháu dâu cao siêu đến mức nào, vội vàng nhận lấy đơn t.h.u.ố.c :
“Được, ông nhớ kỹ .”
Nói chuyện với ông nội một lát, bọn họ liền lên xe rời khỏi đại viện.
Xe còn chạy đến cổng lớn, liền thấy một đàn ông khập khiễng nền tuyết.
Nghe thấy tiếng ô tô, đàn ông , ánh mắt chạm trúng Hoắc Lan Từ.
Đôi con ngươi tối tăm của gã trong nháy mắt trở nên âm trầm đáng sợ, ánh mắt như tẩm độc dược.
Gã rảo bước nhanh hơn, như đuổi theo xe của Hoắc Lan Từ, nhưng mặc kệ gã đuổi theo thế nào cũng vô dụng, cuối cùng chỉ thể trơ mắt chiếc xe biến mất mắt.
Du Uyển Khanh hỏi Hoắc Lan Từ:
“Hắn chính là Vương Khải?”
Hoắc Lan Từ ừ một tiếng:
“Hắn chính là Vương Khải, cùng tuổi với , còn lớn hơn một tháng. Từ nhỏ đối đầu với , thường xuyên đ.á.n.h .”
Du Uyển Khanh :
“Trẻ con đ.á.n.h là chuyện bình thường, nhưng nếu dùng thủ đoạn chính đáng thì đúng là chút vô sỉ bỉ ổi.”
“Cho nên, chỉ hận năm đó đ.á.n.h gãy luôn cả hai chân của .”
Hoắc Lan Từ thẳng phía , coi kẻ đang hung tợn chằm chằm phía như khí.
Văn Sương Hoa và Hoắc Kiến Anh ở ghế , lời Du Uyển Khanh đều sửng sốt một chút.
Bọn họ ngờ con trai kể chuyện cho Uyển Khanh .
Du Uyển Khanh :
“Con thấy sẽ chịu để yên . Ba ở nhà cũng nên chú ý một chút, cảnh hiện tại, sợ nhất là những kẻ dụng tâm kín đáo.”
“Giống như loại Vương Khải, tâm tư âm u, chuyện gì cũng thể làm .”
Văn Sương Hoa gật đầu:
“Vương Khải đúng là , là cả cái nhà họ Vương từ xuống chẳng mống nào .”
“Cũng vì mà chúng mới bảo các con đến Nam Đảo hãy tổ chức hôn lễ, chính là lo lắng đám điên nhà họ Vương sẽ làm chuyện gì điên rồ.”