"Ngồi , mau xuống ." Ông cụ Ân xong, ánh mắt rời khỏi gương mặt Lữ Uyển, trong lòng thầm nhủ: Giống, quá giống. Với gương mặt , ai dám bảo con bé dòng giống nhà họ Ân?
Lữ Uyển xuống, cảm thấy tự nhiên chút nào, còn bồn chồn hơn cả lúc riêng với Du Uyển Khanh. Lòng bàn tay cô rịn đầy mồ hôi.
Ông cụ Ân là từng trải, nhận đứa nhỏ đang căng thẳng cơ chứ. Ông ôn tồn : "Cháu , cháu đừng áp lực gì cả. Ta chỉ tìm hiểu một chút về chuyện lúc nhỏ của cháu thôi."
"Nếu cháu thật sự là đứa trẻ nhà , chứng minh ông cháu duyên phận, một vòng lớn cuối cùng vẫn đoàn tụ." Nói đến đây, ông dừng một chút, giọng thoáng chút cô đơn: "Còn nếu... nếu cháu , cháu cũng thấy thiết, chúng vẫn thể như . Đó là một loại duyên phận khác."
"Cháu , cũng chẳng còn ai, chúng nương tựa mà sống, thật cũng là kết cục tồi."
Lữ Uyển vị lão nhân mặc bộ đồ giản dị vài mảnh vá mặt, lòng cô thắt . Nghe những lời ông , cô cảm giác trào nước mắt. Cô khẽ đáp: "Ông yên tâm, cháu còn căng thẳng nữa ạ. Ông gì cháu đều sẽ hết."
Kế tiếp, bất kể ông cụ Ân hỏi gì, Lữ Uyển đều thành thật trả lời. Nghe đến cuối cùng, ông cụ lệ đẫm khuôn mặt.
Du Uyển Khanh và Lữ Uyển định tiến lên an ủi, ông thấy vội lau nước mắt, gượng : "Để hai cháu chê , chỉ là ngờ cháu còn nhỏ mà trải qua nhiều khổ cực như ."
"Cháu , cần điều tra rõ phận của cháu. Nếu thật sự , cũng nhận cháu làm cháu gái nuôi, ?" Ông cụ Ân Lữ Uyển với ánh mắt đầy mong đợi. Nhìn đứa trẻ , ông nhớ đến con gái . Trong phút chốc, ông cứ ngỡ con gái trời linh thiêng đưa đứa nhỏ đến bên cạnh ông.
Lữ Uyển im lặng một lát gật đầu: "Nếu ông chê, cháu tất nhiên là nguyện ý ạ."
Du Uyển Khanh thu thập tóc và ly của hai để làm xét nghiệm ADN. Kết quả cuối cùng xác nhận họ đích thực quan hệ huyết thống. Tuy nhiên, cô vội ngay cho ông cụ Ân và Lữ Uyển , mà để hai tự nhiên tiếp xúc, bồi đắp tình cảm. Cô cũng để mặc ông cụ Ân cử điều tra về Lữ Uyển.
Bởi vì những chuyện thể giải thích rõ ràng ngay lúc , đợi vài năm nữa khi công nghệ ADN phổ biến hơn, nếu họ thấy cần thiết thì thể làm một nữa cho danh chính ngôn thuận. Cô tin rằng, gương mặt của Lữ Uyển chính là "giấy thông hành" nhất trong lòng ông cụ Ân .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/thap-nien-60-ga-cho-quan-quan-doc-mieng-ngay-ngay-duoc-cung-chieu/chuong-1223-cuoc-gap-go-dinh-menh.html.]
Đến giờ cơm trưa, Cao Khánh Mai kéo Du Uyển Khanh một góc, nhỏ giọng hớt hải: "Tôi bên nhà khách chỗ nhà họ Trang ở, đêm qua xảy xung đột lớn lắm."
Du Uyển Khanh chớp mắt, tò mò hỏi: "Ai cãi với ai thế?" Cô đoán chắc là cô nàng Tiểu Thu gây chuyện với ba .
Cao Khánh Mai tỏ vẻ thần bí, ghé sát tai Du Uyển Khanh thì thầm: "Ban đầu là bà dì họ Trang mắng Tiểu Thu, đó Tiểu Thu cãi ba nó, cuối cùng hai cha con ầm ĩ lên, Tiểu Thu ăn một cái tát trời giáng. Nghe mặt sưng vù lên, sáng nay trốn biệt trong phòng dám ló mặt ngoài."
Du Uyển Khanh , khóe môi khẽ nhếch lên. Chuyện mà mát lòng mát thế . Một cái tát xem vẫn còn ít.
Khi vợ chồng Du Gia Lễ và Trang Thúy Văn đến nhà khách, dậy từ sớm. Theo lịch trình, hôm nay họ sẽ dẫn tham quan thành phố Thương Dương. Thấy hai đến, sắc mặt ai nấy đều vui vẻ gì. Trang Thúy Văn vờ như , hỏi bác cả: "Bác cả, bác cả bên ngoại, thế ạ?"
Bác cả Trang gượng: "Không gì . Chẳng cháu và Gia Lễ bảo dẫn chơi ? Tranh thủ hôm nay rảnh rỗi, chúng cũng xem thử thành phố lớn nơi cháu sinh sống thế nào, để về còn kể cho ông bà ."
Trang Thúy Văn xong liên tục gật đầu. Sau khi cha và trai mất, các bác các chú và bà con trong đại đội giúp đỡ con cô nhiều, ơn nghĩa cô vĩnh viễn quên.
Bác cả bên ngoại cũng xòa: "Đi thôi, thôi, chúng cũng mở mang tầm mắt chút nào."
Trang Thúy Châu tiến đến bên cạnh chị họ, thiết nắm tay cô như , khẽ hỏi: "Chị ơi, chị định dẫn tụi em chơi thế?"
Câu làm khó Trang Thúy Văn , vì cô cũng chẳng rành Thương Dương cho lắm. Cô sang Du Gia Lễ: "Hỏi rể em kìa."
Mọi thấy đều bật , sự bực bội do Tiểu Thu gây buổi sáng cũng tan biến phần nào. Thúy Châu Du Gia Lễ, chút e thẹn: "Anh rể, hôm nay chúng ạ?"
Du Gia Lễ mỉm liệt kê những địa điểm định . Thúy Châu mà chẳng hiểu mô tê gì, chỉ cảm thấy nơi nào chắc cũng đều thú vị.