Nói xong, cô ngẩn một lát vui vẻ bật : "Cháu hiểu ạ."
Mỗi Hoa Quốc đều cách yêu nước khác . Có tính tình nội liễm, giỏi diễn đạt bằng lời , nhưng nếu việc cần đến, họ vẫn sẽ nghĩa vô phản cố mà dấn .
Trường hợp khá giống với cô.
Còn những ngay từ nhỏ hiểu rõ tổ quốc và bản là một thể thống nhất, yêu nước chính là yêu chính , và yêu nước trở thành sứ mệnh cả đời.
Ba cô và thầy Phó chính là những như .
Trần Tiêu Phó Hạc Niên, quả quyết: "Cháu hiểu ạ."
Phó Hạc Niên gật đầu: "Có những chuyện cháu cần chậm rãi trải nghiệm và thấu hiểu."
"Cháu là một đứa trẻ sống nội tâm, nếu gặp chuyện gì rõ, những hành vi thể lý giải, hãy bình tĩnh , suy nghĩ thật kỹ, lẽ cháu sẽ tìm thấy đáp án."
Ba Trần Tiêu đều là nhân viên nghiên cứu, cô từ nhỏ theo sát bên họ, chỉ học tập và lời, nhiều việc đều làm theo sắp xếp của ba , cần động não suy nghĩ quá nhiều.
Có lẽ khó khăn lớn nhất trong đời cô chính là gặp một bài toán khó cần tốn chút thời gian để giải.
Vì , nếu gặp vấn đề về tình cảm, lẽ cô thật sự sẽ "yêu mà ".
Khả năng thấu hiểu của cô đều dồn hết học tập và nghiên cứu khoa học .
Trần Tiêu là một cô gái ngoan, lời thầy dạy, cô liên tục gật đầu: "Thầy yên tâm, nếu gặp chuyện gì hiểu, cháu chắc chắn sẽ hỏi thầy và ba ."
"Nếu nữa, cháu sẽ hỏi cô Đổng."
Phó Hạc Niên gật đầu: "Ở đảo , nếu gặp chuyện gì vướng mắc, cháu cũng thể hỏi Uyển Khanh. Cô là một thông minh, trải nghiệm nhiều hơn cháu nên nhận sự việc sẽ diện hơn."
"Các cháu đều là phụ nữ, chuyện với cũng tiện hơn."
Ông thật sự quý mến cô học trò , cô như thấy chính năm xưa, say mê học thuật đến quên . Chỉ điều ông linh hoạt hơn Trần Tiêu một chút, ít nhất ông còn cách theo đuổi vợ.
Theo quan sát hiện tại, Trần Tiêu vẫn "thông suốt", mù tịt về chuyện tình yêu.
Nếu chỉ điểm, dù gặp trai , cô cũng sẽ bỏ lỡ mất.
Ông lo cô bỏ lỡ, chỉ sợ khi tình cảm nảy mầm mà cô để vuột mất, nhận sẽ hối hận cả đời.
Nếu nhắc nhở mà vẫn bỏ lỡ, thì đó là do duyên .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/thap-nien-60-ga-cho-quan-quan-doc-mieng-ngay-ngay-duoc-cung-chieu/chuong-1075-ke-hoach-cua-du-uyen-khanh.html.]
Lúc đó dù nhớ cũng chỉ là một tiếng thở dài, chứ là nỗi canh cánh trong lòng thể buông bỏ.
Hơn nữa, Uyển Khanh là một đáng để kết giao. Một bên là học trò ông tâm đắc, một bên là hậu bối ông yêu quý, nếu hai hợp , họ sẽ thêm một bạn tâm giao để chia sẻ.
Trần Tiêu nhớ dáng vẻ kiên cường, độc lập của Du Uyển Khanh suốt quãng đường , cô mỉm gật đầu: "Thầy yên tâm, gặp , cháu nhất định sẽ chủ động bắt chuyện với đồng chí Uyển Khanh."
Cô mọt sách chỉ vùi đầu nghiên cứu, cô cũng hiểu đạo lý đối nhân xử thế, thầy đang cho , cô thêm bạn bè.
Đồng chí Du Uyển Khanh là cả đất nước và thầy tin tưởng, chắc chắn là .
Vả , qua thời gian đồng hành, cô cũng thấy đối phương thật sự tuyệt, lương thiện, dễ gần và chăm sóc .
Nghĩ đến đây, Trần Tiêu bỗng thấy nôn nóng gặp Du Uyển Khanh ngay lập tức.
Lúc , Du Uyển Khanh đang bò một tảng đá lớn đảo, tay cầm ống nhòm, dán chặt mắt mấy con tàu phía xa.
Mấy ngày qua, vì lo lắng tính toán sai hải trình, cô vòng quanh vùng biển mấy lượt, ngờ hôm nay cuối cùng cũng đợi bọn chúng.
Đám đến nhanh hơn cô tưởng.
cũng , đỡ cho cô mất công dạo quanh vùng biển thêm nữa.
Cô thu ống nhòm, nhảy xuống khỏi tảng đá lớn lẻn gian.
Muốn xử lý bọn chúng, cô cần chuẩn nhiều thứ.
Trước đó cô chuẩn một phần, nhưng giờ xem vẫn đủ.
Vật tư tàu để xảy sơ sót, em của cô còn đang chờ ăn ngon mà.
Mấy ngày nay cô suy tính kỹ, lúc nào tay là thích hợp nhất?
Nghĩ nghĩ , cô vẫn thấy buổi tối là thời điểm vàng, bí mật an .
Cũng giống như cách cô xử lý con tàu đầu tiên của kẻ địch, chuyện diễn thần quỷ .
Dựa theo tốc độ của bọn chúng, đêm nay tàu sẽ ngang qua hòn đảo để tiến về phía . Tuyệt đối thể để bọn chúng tiếp, nếu chỉ mất hai ngày nữa là chúng sẽ tới hòn đảo nơi A Từ đang trấn giữ.
Du Uyển Khanh suy tính một lát mặc đồ lặn , bắt đầu tiếp cận một con tàu. Cô quen cửa quen nẻo lặn xuống đáy tàu.
Vẫn dùng chiêu cũ, cô dùng dị năng khoét một lỗ hổng lớn đáy tàu. Cô luôn quan niệm rằng, dù là chiêu cũ chiêu mới, cứ hiệu quả là chiêu .