Trần Tiêu đồng chí là ai chứ? Nàng thể theo bọn họ dạo khắp nơi ?
Không ngờ Trần Tiêu xong mỉm gật đầu: "Hảo a, cũng nhiều bạn bè, ngoài chỉ thành công việc mà còn quen nhiều bạn như , với mà là một trải nghiệm mới. Cũng là một chuyện vui vẻ."
Đinh Thiều Viên , rằng: "Cô dọc đường ít đấy." nghĩ , hiện tại nàng nhiều như , chắc là do thích ứng .
La Huy từ xa thấy Trần Tiêu và Đinh Thiều Viên , ngẩn một lát, lôi kéo Bạch Thanh Sơn chỉ lên lầu : "Nhìn thấy gì ?"
Bạch Thanh Sơn thoáng qua lão Đinh đang đến híp cả mắt, hừ hừ hai tiếng: "Hình như... thấy mùa xuân của Thiều Viên đến ."
"Cậu xem khả năng thành công là bao nhiêu?" La Huy nghĩ đến việc Thiều Viên ca 30 tuổi , lãnh đạo quân khu đều bắt đầu lo lắng cho hôn sự của . Nếu làm nhiệm vụ mà thuận tiện giải quyết luôn chuyện đại sự cả đời thì đúng là chuyện .
"Tôi làm khả năng là bao nhiêu, nếu Thiều Viên và Trần đồng chí đều ý với thì là một trăm phần trăm." Bạch Thanh Sơn ấn đầu La Huy xuống: "Thôi đừng nữa, nữa là dọa Trần đồng chí chạy mất đấy."
Nếu Thiều Viên thật sự ý định đó mà dọa sợ thì hỏng bét. Anh em một nhà, ai cũng hy vọng gã độc nhanh chóng tìm cô nương ưng ý để kết hôn sinh con. Cho nên, tuyệt đối thể để thằng nhóc La Huy dọa chạy mất.
La Huy gạt tay Bạch Thanh Sơn : "Ca, làm cái gì ?"
Bạch Thanh Sơn hừ nhẹ một tiếng: "Làm gì? Tôi còn hỏi làm gì đấy! Bản vợ là xong ? Cậu cần bận tâm đến em vẫn còn là 'cẩu độc ' ?"
La Huy Bạch Thanh Sơn hỏi cho ngớ , đối phương: "Anh gì ? Tôi hận thể để Thiều Viên ca cưới vợ ngay bây giờ, làm gì cái ý nghĩ như ?"
Bạch Thanh Sơn vỗ đầu La Huy một cái: "Nếu thật sự nghĩ như thì đừng đây chằm chằm , cái ánh mắt đó của trông đê tiện lắm!"
La Huy vội vàng giải thích: "Tôi chỉ là thấy Thiều Viên ca hiếm khi chuyện vui vẻ với nữ đồng chí nào khác ngoài tẩu tử, nên nhất thời tò mò, nhịn thêm vài cái thôi." Hắn thật sự chỉ là tò mò, làm gì chuyện "đê tiện" như lời Bạch đại ca ? Quả thực là bôi nhọ mà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/thap-nien-60-ga-cho-quan-quan-doc-mieng-ngay-ngay-duoc-cung-chieu/chuong-1002-mua-xuan-cua-dinh-thieu-vien.html.]
Ngay khi hai còn đang định tranh cãi cho lẽ thì lớn tiếng hô: "Cá lớn quá!"
La Huy xong liền kéo Bạch Thanh Sơn chen đám đông, đó thấy trong thùng gỗ lớn một con cá nặng mười mấy cân. Ngoài con cá lớn đó còn nhiều con nặng vài cân. Mọi đều đang thảo luận xem tối nay ăn cá thế nào.
Người phụ trách nấu nướng là một đàn ông trung niên, ông : "Đừng ồn ào nữa, gia vị chỗ nhiều, món làm cũng hạn thôi. Đi , tránh một bên để còn nghĩ xem làm thế nào, các mà còn ồn ào là bãi công đấy, lúc đó tự mà nấu lấy mà ăn."
Mọi vội vàng lùi hai bước, chỉ để mấy phụ trách bếp núc.
Du Uyển Khanh thấy cảnh liền : "Hà bài trưởng, chỗ nhiều gia vị, lát nữa mang qua cho ."
Hà bài trưởng sang, ha ha gật đầu: "Được, cô đưa qua đây, sẽ xem mà làm."
Đến buổi tối, đều chứng kiến tay nghề của Hà bài trưởng và mấy , quả thực là một bữa " cá yến". Sau khi ăn no nê, ai nấy trở về vị trí của . Buổi tối hôm đó là Du Uyển Khanh và Hoắc Lan Từ phụ trách canh chừng con tàu phía .
Nửa đêm, khi ngủ say, Du Uyển Khanh ghé sát tai Hoắc Lan Từ nhỏ: "Không thể để con tàu tiếp tục bám theo , nghĩ cách giải quyết nó thôi."
Đã theo dõi suốt một ngày, thể xác nhận đối phương thực sự nhắm bọn họ. Nếu thì chính là kẻ thù, tay cần khách khí.
Hoắc Lan Từ hỏi Du Uyển Khanh: "Em cách giải quyết bọn họ ?" Hắn vợ năng lực vượt xa thường, chỉ là rõ năng lực đó lớn đến mức nào, cần hỏi cho rõ để đảm bảo an mới thể hành động.
Du Uyển Khanh thấp giọng : "Em đồ lặn, chuyện cứ giao cho em, em bảo đảm sẽ thành nhiệm vụ thuận lợi và an ."
Hoắc Lan Từ nhíu mày nàng: "Em thể mang theo cùng ?"
"Em cần ở tàu để ứng phó với chứ, nếu nửa đêm họ tỉnh dậy thấy cả hai chúng thì dễ nghi ngờ." Du Uyển Khanh nắm lấy tay Hoắc Lan Từ: "Anh cứ yên tâm , nếu gặp nguy hiểm em sẽ trốn gian, ai thể làm hại em . Em mà tay, một khi phát hiện là em thể biến mất ngay lập tức."
Du Uyển Khanh ghé sát tai chồng, tiếp tục liệt kê các lợi ích khi tay: "Em còn thể thu hết lương thực của bọn họ nữa."