Thành phố ngập nắng - Chương 3: Thành phố ngập nắng (3)

Cập nhật lúc: 2026-01-20 15:39:57
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

[7]

như thế nhưng Lục Dịch hề nổi giận, chỉ ngây ngốc chờ bên cạnh bồn rửa chén.

Đợi cháo kê nấu xong, chìa ngay cái tô hoạt hình Stitch , chờ múc cháo cho ăn.

Lúc cái tô, nhớ chuyện nhầm lẫn dở dở khi tưởng Lục Dịch là mèo, vui lườm đối phương một cái, :

“Đổi cái khác.”

“Không đổi.”

Lục Dịch cố chấp .

Tôi mím môi, cố tình lờ cảm giác khuôn mặt nóng như thiêu đốt, múc một tô cháo kê cho .

Gương mặt của Lục Dịch xanh xao tái nhợt vì bệnh, gắng gượng nở nụ .

Mỗi ánh mắt chúng lỡ chạm , nụ của càng rạng rỡ hơn.

Tôi nhanh chóng dời tầm mắt sang hướng khác, lẩm nhẩm nhủ thầm: Cười thế , định quyến rũ ai đây?

Phải thật, Lục Dịch là dễ nuôi.

qua ba năm, nhưng vẫn là nấu khét nồi cháo kê như thường.

Cháo kê mang vị đắng nhàn nhạt, nhưng Lục Dịch chẳng kêu ca lời nào, uống một hết sạch.

Trước khi ngủ, đo nhiệt cho Lục Dịch, đốc thúc uống thuốc, chỉ khi xác nhận tình trạng bệnh của chuyển biến hơn thì mới cho ngủ.

Lúc chuẩn cửa, Lục Dịch bất ngờ duỗi tay, nắm lấy cổ tay của lay nhẹ, :

“Bé yêu, em thể ở đây với ?”

“Trai lấy vợ, gái gả chồng ở chung một chỗ, còn thể thống gì?”, gỡ từng ngón tay của .

Lục Dịch lập tức siết chặt hơn, nhíu mày, rầu rĩ :

nếu nửa đêm đau bụng thì ?”

“Anh nghĩ nhiều , chỉ là sốt thôi, triệu chứng phụ như đau dày .”

Ít nhất là trong suốt bao nhiêu năm học Y, từng gặp ca nào như thế cả.

Lục Dịch gì, chỉ bằng ánh mắt kỳ quặc.

Ánh đó khiến lạnh sống lưng, linh cảm như chuyện lành sắp xảy .

[8]

Nửa đêm, Lục Dịch phát bệnh thật, ôm bồn cầu nôn đến xé gan xé ruột.

Âm thanh vang vọng trong căn hộ trống, chẳng khác gì tiếng oán linh gào rống giữa đêm khuya, khiến dọa đến tỉnh giấc.

Sau khi cẩn thận xác nhận nguồn gốc âm thanh đến từ , lao thẳng đến phòng của Lục Dịch.

Cửa phòng tắm đóng chặt, đập cửa liên tục, đập gọi tên :

“Lục Dịch! Lục Dịch! Còn sống đấy?”

Có lẽ do tiếng gọi của gấp gáp, bên trong truyền đến giọng khàn khàn của đối phương:

“Chưa c.h.ế.t!”

Lại đó, cửa phòng tắm mở từ bên trong, khuôn mặt tái nhợt cin đáng sợ hơn cả hồn ma của Lục Dịch hiện .

Đôi mắt hoa đào mê lúc vương chút ý thù địch, nhưng khi thấy thì lập tức tan biến, trở nên trong vắt như nước suối đầu nguồn.

“Bé ơi, khó chịu quá.”

Dây thần kinh như thả lỏng, cả cơ thể của đối phương như rút cạn bộ sức lực, đổ nhoài về phía .

Giây phút đó, Lục Dịch yếu ớt như một con búp bê sứ mong manh dễ vỡ.

Tôi nhớ đến đầu tiên khi gặp Lục Dịch, khi đó ngoài tìm đồ ăn đêm, chúng gặp phố, lang thang bao lâu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/thanh-pho-ngap-nang/chuong-3-thanh-pho-ngap-nang-3.html.]

Lục Dịch một co ro bậc thềm cửa siêu thị, cuộn , cơ thể run rẩy trong gió lạnh.

Khi ngang qua, ngẩng đầu lên , dáng vẻ đáng thương.

“Chị ơi, chị thể cho em chút đồ ăn ?”

Cách Lục Dịch khi , hệt như ánh mắt của một chú mèo hoang vô gia cư, ngay lập tức đ.â.m trúng trái tim đầy lòng trắc ẩn của .

Tôi lấy trong túi một chiếc bánh bao trắng còn nóng hổi đưa cho Lục Dịch.

Nhớ chuyện cũ, mềm lòng.

Tôi vỗ nhẹ lên đầu Lục Dịch, bất lực thở dài:

“Đi, đưa đến bệnh viện.”

[9]

Lục Dịch vô cùng hợp tác - , làm ầm ĩ, than, kêu.

Quả đúng như câu năm xưa từng mê hoặc lừa đưa về nhà.

“Tôi dễ nuôi lắm.”

Lục Dịch nghiêng , tựa đầu lên đùi , chân mày nhíu , thở phần gấp gáp.

Dáng vẻ như thế, thật khiến cảm thấy đau lòng.

Tôi nhẹ nhàng vuốt ve hàng chân mày của , cố gắng xoa dịu bớt phần nào cơn đau mà đang chịu.

Bác tài qua gương chiếu hậu, thấy động tác giữa hai chúng , mỉm tủm tỉm :

“Cô bé, bạn trai cháu đấy ? Tình cảm của hai quá nhỉ.”

“Không, ...”

Vốn dĩ định lên tiếng giải thích, nhưng Lục Dịch - chỉ mới ban nãy còn ngáp ngáp sống dở chếch dở, tự dưng như hồi sinh, lập tức bật dậy, tay ôm chặt eo , tựa sát rạt , giọng mềm mại gọi:

“Bé yêu.”

Nụ của bác tài càng đậm hơn, hệt như bà dì hàng xóm cạnh nhà.

“Bạn trai cháu bám thật.”

Ông ngước mắt lên, bắt đầu hoài niệm về thời trẻ của :

“Nhớ hồi đó, và bà nhà của cũng từng là một cặp khiến mười dặm tám làng ngưỡng mộ.”

“Tình yêu thời trẻ luôn thuần khiết và đơn thuần, giờ nghĩ vẫn thấy bồi hồi!”

Tôi: “...”

Thôi xong, giải thích cũng .

[10]

Tôi đưa Lục Dịch đến bệnh viện.

Ban đầu chỉ định đưa khám sức khỏe tổng quát, ngờ là lén lút liên hệ với đám em chiến hữu từ , đến lập tức vác Lục Dịch đặt lên giường.

Một đội ngũ y bác sĩ hùng hậu gồm các chuyên gia trong và ngoài nước, rầm rộ đẩy .

Trong đám em của Lục Dịch, thiết với Lục Dịch mà hiếm hoi tên—— Diêm Lạc.

“Chị đừng vội, Lục Dịch khi tỉnh nhất định sẽ tìm chị đấy.”

Nói hết câu, vội vã chạy theo đội hình hùng hậu .

nghĩa là vắt giò lên cổ mà chạy, chạy lăn bò, té lên ngã xuống, thậm chí còn văng mất một bên giày.

Chiếc giày văng lên trung, hạ cánh ngay mặt .

Tôi lặng lẽ nhặt nó lên, nên lời.

Cái dáng vẻ gấp gáp sốt sắng của Diêm Lạc, chẳng khác nào đưa tang cả.

Có lẽ do trong lòng vẫn còn vương vấn nhiều chuyện, hề cảm thấy buồn ngủ, ngược đầu óc vô cùng tỉnh táo, thế nên trở văn phòng, đợi đến khi trời sáng làm.

Loading...