Thành phố ngập nắng - Chương 1: Thành phố ngập nắng (1)
Cập nhật lúc: 2026-01-20 15:39:55
Lượt xem: 10
[1]
Ba năm chia tay, ngờ ngày gặp cái tên bạn trai cũ chớt tiệt đó.
Ngay lúc , Lục Dịch đang đối diện , chiếc áo sơmi mặc ngập tràn thở thiếu niên, nút cổ áo còn cài .
Dường như cảm thấy nóng, hai ngón tay thon dài nhẹ nhàng kẹp lấy cổ áo, phe phẩy vài cái, cũng vì động tác mà phần xương quai xanh gầy gò trắng nõn thấp thoáng lộ .
Cả hai gò má lẫn cái cổ thon dài của Lục Dịch cũng nhuốm một tầng hồng.
Rõ ràng là đang sốt, thế mà cả toát lên cái khí chất cấm d.ụ.c đầy mê hoặc, kiểu như nửa từ chối, nửa mời gọi.
Đáng chếch!
Tôi thầm mắng trong lòng, bàn tay cầm bút bệnh án khỏi siết chặt thêm mấy phần.
Theo quy trình, vẫn hỏi:
“Cao bao nhiêu?”
“185.”
Hả?
Tôi kinh ngạc đến mức đầu bút đen quẹt một đường dài ngoằng tờ bệnh án mỏng tanh.
Ngẩng đầu lên, nhẫn nại hỏi :
“Anh sốt, bao nhiêu độ?”
Đôi mắt hoa đào xinh của Lục Dịch đang khép hờ, chỉ trán của đáp:
“Em thử sờ sẽ thôi.”
Tôi: “...”
Cái tên vẫn y hệt 3 năm , đắn nghiêm túc gì cả.
Tôi mất kiên nhẫn, đóng nắp bút , lạnh giọng :
“Vậy về nhà chờ c.h.ế.t .”
Nói xong, chỉnh áo blouse trắng, chuẩn kiểm tra các phòng bệnh.
Khi ngang qua chỗ Lục Dịch, bất ngờ móc lấy ngón út của , chu môi nũng nịu :
“Bé cưng ơi, khó chịu quá.”
Đây là chiêu trò cũ rích mà thường dùng ngày .
Tôi quá quen thuộc, đến giờ vẫn khác gì.
Tôi nhắm hờ mắt, trong lòng định nhẫn tâm mặc kệ, nhưng khi rũ mắt xuống thì thấy khuôn mặt đỏ bừng của Lục Dịch, ánh mắt lờ đờ, còn mấy phần tỉnh táo.
Sau khi uống say, Lục Dịch chạy lên cầu hóng gió, kết quả nhiễm lạnh phát sốt.
Đám bạn bè của Lục Dịch đưa đến bệnh viện, để ở đây ai nấy đều chuồn mất.
Nếu như bây giờ lờ Lục Dịch, sợ là sang ngày mai sốt đến đần luôn.
Thôi , cứ coi như nợ một .
Cam chịu phận, đành dìu Lục Dịch phòng ngủ trong văn phòng, khi để yên chiếc giường nhỏ, nghiêm giọng lệnh:
“Ở yên ở đây chờ , tuyệt đối cả!”
Lục Dịch mở to đôi mắt ngà ngà say của , xong liền ngoan ngoãn gật gật đầu với .
Nhân lúc đang đóng cửa, còn giơ tay làm ký hiệu hình trái tim với , thì thầm :
“Yêu em lắm, bé cưng.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/thanh-pho-ngap-nang/chuong-1-thanh-pho-ngap-nang-1.html.]
Tôi: “...”
Yêu cái đầu !
Trong lòng bùng lên một trận lửa giận.
“Ầm”, cánh cửa đóng sập , vang lên một tiếng nặng nề.
Sau khi giúp Lục Dịch làm mát bằng phương pháp vật lý và kê đơn t.h.u.ố.c xong, kế đến gọi cho mấy em của , tống cho đỡ chướng mắt.
Nhìn chiếc xe khuất dần trong màn đêm, thầm cầu nguyện trong lòng:
Mong là từ giờ về , hơn hết đừng cho gặp cái tên giời đ.á.n.h nào nữa.
[2]
Thế nhưng, cuộc đời tránh khỏi bất hạnh - càng sợ thứ gì, ắt nó sẽ đến.
Bà chị bạn tâm giao đột nhiên tìm .
[Thanh Thanh hả, bảo bối nhà chị bệnh , mà giờ chị công tác mấy hôm, em thể giúp chị chăm sóc nó vài ngày ?]
Bảo bối nhà chị?
Câu lập tức khiến nhớ là bà chị bạn nuôi một con mèo cam ú nu, bình thường vẫn gọi nó là “con zai yêu quý” “bé cưng của ”.
Không cần suy nghĩ, lập tức đồng ý ngay.
Bà chị bạn :
[Yêu em ghê á!
[Khi về chị sẽ mua quà.]
[Thả tim.jpg]
Tôi thể tưởng tượng cả ngữ điệu vui vẻ ríu rít của bà chị khi mấy lời .
Không hiểu , trong đầu vô thức liên tưởng đến tên đàn ông sốt làm nũng ngày hôm qua, Lục Dịch.
Bỗng dưng cảm thấy cả hai chút giống .
ngay giây tiếp theo, lập tức bác bỏ cái ý nghĩa hoang đường đó.
Không!
Bà chị bạn già của dễ thương siêu cấp đáng yêu, còn tên chóa bạn trai cũ mặt dày vô sỉ , đời nào hai họ mối quan hệ nào với cả!
[3]
Tan làm, cầm theo chìa khóa, về nhà gói ghém một bộ quần áo chuẩn sang nhà bà chị bạn.
Loài mèo khi rời xa môi trường quen thuộc dễ nảy sinh chứng căng thẳng, nên xin phép ở tạm nhà chị mấy hôm.
Ban đầu nghĩ bà chị sẽ từ chối, nào ngờ bả vui vẻ đồng ý ngay!
“Quá tuyệt luôn! Thanh Thanh, em là bác sĩ, nếu em chăm sóc thằng bé nhà chị thì còn gì bằng!”
Tôi?
Nhìn vẻ mặt hớn hở vui mừng của đối phương, cũng ngại nỡ đính chính là bác sĩ thú y.
Mà nghĩ thì, cả hai đều chữ “bác sĩ” cả, cứu chữa thú cũng gì khác !
Tôi xách theo túi quà mắt—— thức ăn cho mèo nhập khẩu + cát vệ sinh cap cấp - vui vẻ đến tận cửa nhà bà chị bạn, chuẩn gặp thằng “cháu ngoại trai” mà từng gặp!
Bà chị bạn rằng “thằng con cưng” của bả đang ngủ trong phòng riêng.
Lúc đến nơi, khỏi xuýt xoa, nhà giàu đúng là khác, đến cả mèo mà cũng phòng riêng.
Hôm nay xem như may mắn rớt trúng đầu, vớ cơ hội sống trong căn hộ cao cấp sang trọng.
Vậy nên trong lòng thầm nhủ, cung kính phục vụ thật vị “Hoàng thượng” , đợi khi bà chị bạn trở về, sẽ giao “đứa con giai cưng” khỏe mạnh hoạt bát năng động cho chị !