Vân Trấn và mẫu xót xa cô con gái rượu khôn xiết. Có kẻ mách nước, xúi giục bọn họ mau đến cầu xin thần y ở Bất T.ử Cư, may mới vớt vát mạng sống. Người của phủ Thừa tướng tức tốc chạy đến tìm . Ta dửng dưng chép miệng, tình nguyện mà vứt cho bọn họ một cái giá trời. Ta còn cố tình dọa dẫm, nếu mau chóng chữa trị, độc tà ăn sâu tận xương tủy, lúc đó Diêm Vương hiện hồn cũng bó tay hết cách.
Nhận báo giá của , Vân Trấn tức hộc máu. Thế nhưng, nể tình đó là đứa con gái bảo bối khả năng mang ánh hào quang vinh hiển cho Vân gia, ông đành nghiến răng vét sạch khố phòng để đổi lấy phương t.h.u.ố.c chữa bệnh cho con.
Sau cơn bạo bệnh của Vân Sương, phủ Thừa tướng rơi cảnh khánh kiệt thê t.h.ả.m nhất từ đến nay. Vân Trấn nôn nóng thúc giục con gái nhanh chóng lấy lòng Thái tử, vớt vát danh dự. Khốn nỗi, Vân Sương giờ đây chỉ giam trong phòng kín bởi dung nhan cày nát bởi những vết cào cấu rướm máu. Cơn ngứa ngáy và mẩn đỏ khống chế, nhưng những vết sẹo gớm ghiếc vĩnh viễn in hằn mặt. Hạ nhân trong phủ sống trong nơm nớp lo sợ, bởi chỉ cần lỡ buông một lời trái ý nàng , cái c.h.ế.t sẽ ngay lập tức giáng xuống đầu.
Thừa tướng phu nhân cay cú tột cùng. Bà cho lật tung kinh thành để truy lùng tung tích Vân Ninh nhưng tuyệt nhiên thu chút manh mối nào. Vân Sương từng vơ vét nốt chút của hồi môn ít ỏi mang đến Bất T.ử Cư thỉnh cầu thần y chữa sẹo, nhưng năm bảy lượt đều cự tuyệt phũ phàng. Muốn chữa sẹo cho ả ? Không bao giờ! Ta nàng nếm trải trọn vẹn nỗi thống khổ của kẻ mang dung mạo hủy dung là như thế nào!
Trong gian tiểu viện tĩnh lặng của Bất T.ử Cư, trầm ngâm chiếc gương đồng, nhẹ nhàng gỡ bỏ mạng che mặt, đưa mắt ngắm vết sẹo dữ tợn vắt ngang gò má. Thời cơ chín muồi. Suốt thời gian qua, âm thầm nghiên cứu và điều chế thành công thứ linh d.ư.ợ.c khả năng xóa mờ vĩnh viễn dấu vết .
Ta cẩn thận lấy một hũ sứ nhỏ xíu, bên trong chứa đựng thứ chất lỏng sánh mịn màu trắng ngọc. Cắn chặt môi, thoa đều thứ dung dịch lên vết sẹo đáng sợ. Ngay tức khắc, cơn đau buốt óc như hàng nghìn mũi kim đ.â.m xuyên qua da thịt khiến những giọt mồ hôi lạnh toát rịn đầy trán.
"Nhanh thôi... sẽ còn bóng dáng của một nhị tiểu thư xí nữa!"
Một ngày nọ, đường phố kinh thành nhộn nhịp hơn hẳn bởi sự xuất hiện của đoàn tùy tùng tháp tùng Thái t.ử Cố Thừa Viêm trở về từ trường b.ắ.n cung ngoại ô. Cố Thừa Viêm chễm chệ ngự lưng con tuấn mã, khí thế bừng bừng. Trong lòng vẫn còn canh cánh nỗi hậm hực từ buổi hội thưởng hoa ở phủ Trấn Quốc Công. Tâm trí cứ vấn vương mãi hình bóng vị nữ t.ử thanh y đeo mạng che mặt làm nhục Vân Sương.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/than-y-doc-phi-doi-mo-song-day-ta-khoi-nghiep-chua-benh-ca-chon-cho-toan-kinh-thanh/chuong-7.html.]
lúc , một chiếc kiệu nhỏ chầm chậm lướt qua. Cơn gió vô tình thổi tung bức rèm kiệu. Cố Thừa Viêm hững hờ liếc mắt sang, và , bàng hoàng ngỡ ngàng trong khoảnh khắc.
Bên trong kiệu là một nữ t.ử mang dung nhan tuyệt mỹ khuynh thành. Đôi mày ngài thanh tú tựa tranh vẽ, đôi mắt phượng trong veo lấp lánh sự lạnh lùng xa cách, sống mũi cao thẳng điểm xuyết cho đôi môi đỏ mọng tự nhiên như đóa hồng nhung. Ánh nắng chiều tà phủ lớp ánh kim lên làn da trắng muốt tì vết, tạo nên một vầng hào quang chói lọi khiến thể dời mắt.
"Dừng !" Cố Thừa Viêm vội quát lớn thúc ngựa đuổi theo. Hắn hiên ngang chặn đầu kiệu, vội vã nhảy xuống ngựa với vẻ mặt háo hức xen lẫn ngỡ ngàng tột độ. "Tiên nữ phương nào giáng trần đây? Bổn vương là Thái t.ử Cố Thừa Viêm, chẳng diễm phúc mời tiểu thư nán trò chuyện đôi câu ?"
Ta vén rèm, thong thả bước xuống kiệu. Lúc , khuôn mặt còn bất kỳ sự che đậy nào. Vẻ mỹ rực rỡ sáng bừng ánh mặt trời khiến đám đông hiếu kỳ vây xem đồng loạt hít một ngụm khí lạnh.
"Thái t.ử điện hạ..." Ta khẽ nhếch môi, ánh mắt tràn ngập sự mỉa mai chua chát. "Ngài trò chuyện cùng ?"
Giọng ... Cố Thừa Viêm khựng . Cảm giác quen thuộc đến gai ... Hắn chớp mắt, dán chặt ánh đường nét gương mặt . Có vài phần giống với Vân Ninh! Hắn thất thanh gọi tên , mặt in rõ vẻ khó tin cực độ:
"Ngươi... mặt của ngươi... vết sẹo ?"
Ta nhẹ, thanh âm lảnh lót như tiếng chuông bạc nhưng như nhát đ.â.m sắc lẹm đ.â.m thẳng nhận thức của : "Sao ? Điện hạ mất trí nhớ ư? Chẳng ngài từng lớn tiếng c.h.ử.i rủa là loại nữ nhân xí làm nhục quốc thể cơ mà."
Cố Thừa Viêm lắp bắp, lồng n.g.ự.c trào dâng một nỗi hối hận từng . Nếu sớm cái phế vật xí thực chất là một tuyệt sắc giai nhân nhường , dù đ.á.n.h c.h.ế.t cũng tuyệt đối từ hôn!