Khương Nhu lớn hơn nữa.
"Chị gái ngoan của em, chị thật sự nghĩ rằng Phó Vân Xuyên yêu chị ?"
"Biết bao nhiêu đêm từ khi chị mang thai, đều ở giường của em đấy. Chị mê mẩn cảm giác mặn nồng với em đến mức nào ."
Hóa Phó Vân Xuyên và Khương Nhu lén lút với từ lâu ? Thật nực khi chính cô vẫn luôn sống trong câu chuyện cổ tích do tự thêu dệt nên.
Sự tuyệt vọng và phẫn nộ từng tiếp thêm cho Khương Ninh một sức mạnh kinh .
Cô lật ngược tình thế, đè Khương Nhu xuống sàn, liên tiếp tát mặt ả, đôi mắt đỏ ngầu vì căm hận.
"Đồ tiện nhân, cô cũng đê tiện y hệt như của cô ."
"Loại như các đáng lẽ xuống địa ngục từ sớm mới đúng!"
Ngoài cửa bỗng vang lên tiếng bước chân.
Khương Nhu đang định phản kháng bỗng nhiên dừng , ả đưa tay tự cào mạnh vết thương cổ , m.á.u tươi lập tức chảy đầm đìa.
Nhân lúc Khương Ninh đang ngẩn kinh ngạc, ống kim tiêm trong tay ả đ.â.m thẳng eo cô.
"Chị , đều là của Tiểu Nhu, em nên nảy sinh tình cảm với Vân Xuyên làm chị giận."
"Dù chị đ.á.n.h c.h.ế.t em, em cũng chữa khỏi bệnh cho chị. Nếu em làm xứng với công ơn của bố coi em như con ruột bấy lâu nay."
Phó Vân Xuyên đẩy cửa bước , tận mắt chứng kiến cảnh tượng hỗn loạn trong phòng.
Anh dùng sức mạnh lôi Khương Ninh khỏi Khương Nhu.
"Khương Ninh, cô quá đáng lắm ! Sao cô thể bắt nạt Tiểu Nhu như ? Cô đưa cô đến đây cũng chỉ vì cho cô thôi!"
Bị Phó Vân Xuyên hất mạnh, Khương Ninh loạng choạng ngã khuỵu xuống đất.
Cô ngẩng đầu lên, gằn từng chữ.
"Phó Vân Xuyên, thật hèn hạ! Anh sợ khác chuyện xa của hai đến mức đó ?"
"Anh nghĩ nhốt thì cuộc hôn nhân cần ly hôn nữa ? Anh mơ !"
Nhìn thấy sự quyết liệt trong mắt Khương Ninh, tim Phó Vân Xuyên chợt thắt một nhịp đau nhói, định đưa tay kéo cô dậy.
"Ninh Ninh, từng nghĩ sẽ ly hôn với em."
Hai bên má của Khương Nhu lúc sưng tấy lên, vết thương cổ cũng đang rỉ m.á.u ngừng.
"Anh Vân Xuyên, đau quá... Vừa chị cẩn thận đập trúng vết thương của em."
Vẻ dịu dàng mặt Phó Vân Xuyên biến mất trong chớp mắt, cô bằng ánh mắt lạnh lẽo như băng bế thốc Khương Nhu lên.
"Sắp xếp bác sĩ nhất cho cô . Bao giờ khỏi bệnh mới về nhà."
Khương Ninh bò đất, mồ hôi lạnh trán tuôn ngừng, cảm giác một dòng nước ấm nóng đang chảy từ phía cơ thể.
Cúi đầu , giữa hai chân ướt đẫm một màu đỏ tươi. Cô hoảng loạn, giọng run rẩy bần bật.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/tham-tinh-re-mat/chuong-5.html.]
"Phó Vân Xuyên... cứu con của chúng ..."
trong mắt Phó Vân Xuyên lúc chỉ vết thương của Khương Nhu, làm thấy lời cô .
Cơn đau xé lòng từ vùng bụng truyền đến, tác dụng của t.h.u.ố.c giục sinh liều mạnh, Khương Ninh còn chút sức lực nào để gượng dậy.
Cô chỉ trơ mắt Phó Vân Xuyên tuyệt tình bế Khương Nhu rời mà một ngoảnh .
Cánh cửa một nữa đóng sầm .
Không gian xung quanh đột nhiên trở nên tĩnh mịch, yên lặng đến mức dường như còn thấy bất cứ âm thanh nào ngoài tiếng tim đập dồn dập của chính .
Cô dùng chút tàn cuối cùng, nhích từng chút một về phía cửa.
Khoảng cách chỉ vài mét ngắn ngủi mà cô cảm giác như bò suốt nửa giờ đồng hồ đằng đẵng.
Phía cô kéo dài một vệt m.á.u đỏ tươi thê lương.
Cánh tay yếu ớt ngừng đập cửa sắt, móng tay cô cũng bật máu.
"Có ai ... cứu mạng... cứu con với..."
Cuối cùng, cô lịm vì quá đau đớn.
---
Khi Khương Ninh tỉnh dậy nữa, cô thấy đang chiếc giường lớn ở nhà.
Ánh nắng ban mai từ cửa sổ hắt khiến cô chút thẫn thờ, cứ ngỡ như những ngày tháng mật ngọt của thời mới cưới.
Phó Vân Xuyên đang bên giường thở phào nhẹ nhõm, giọng khàn đặc.
"Ninh Ninh, cuối cùng em cũng tỉnh ."
"Làm sợ c.h.ế.t khiếp. Em hôn mê suốt mười mấy ngày , em là ."
Người Khương Ninh run lên bần bật. Căn phòng tối tăm như ác mộng, cơn đau xé lòng, bóng lưng tuyệt tình của Phó Vân Xuyên khi bế Khương Nhu ... tất cả ký ức đều ùa về.
Bàn tay run rẩy của cô chạm lên bụng , nhưng nó trống rỗng.
Nước mắt cô tuôn rơi lã chã, cô cố gắng gượng dậy nhưng cơ thể chẳng còn chút sức lực nào.
"Con... con của ?"
"Yên tâm , con , là một bé gái. Đứa bé cấp cứu kịp thời ."
"Tiểu Nhu thương nặng như vẫn luôn cố gắng giúp chăm sóc con. Em là chị, thể đại lượng một chút ? Lát nữa hãy xin cô một câu."
Sống lưng Khương Ninh lạnh toát, cô hoảng loạn nắm chặt lấy cánh tay Phó Vân Xuyên.
Móng tay cô bấm sâu da thịt , cô năng lộn xộn vì quá sợ hãi.
"Mau... mau bế con về đây! Khương Nhu sẽ g.i.ế.c c.h.ế.t con mất!"
Phó Vân Xuyên cau mày, vẻ mặt hiện rõ sự khó chịu.