Nói đến đấy, dừng một tí: "Lúc đầu, tin, nhưng đó... xem mấy bài kiểu đấy nhiều quá, bắt đầu thấy tin tin . Và nhận : hình như ..." Tôi hít thở thật sâu: "Hình như rung động thêm nữa ."
Hướng Dương đờ .
Cậu đờ như thế lâu, lâu đến mức bắt đầu thấy căng thẳng thì mới đột ngột bật , đến mức đôi mắt cong tít cả .
"Cậu thật đấy ?"
"Ừ."
"Không lừa chứ?"
"Tôi lừa làm gì?"
Sau đó, Hướng Dương lên xuống, lên, cuối cùng, dứt khoát bệt xuống đất, ngẩng đầu .
"Vậy thì ..." Hiếm khi lúng túng thấy rõ: "Vậy thì ... tỏ tình thành công hả?"
Tôi , bỗng thấy thật buồn .
Giờ đây, vị Nam diễn viên chính xuất sắc nhất trẻ tuổi nhất - luôn ung dung, bình thản bục nhận giải - bệt đất như một nhóc mới lớn, vành tai đỏ ửng như sắp nhỏ máu.
"Cậu vẫn xong ." Tôi bảo.
"Nói gì cơ?"
“Cậu mới chỉ là thích , nữa?"
Hướng Dương ngẩn một giây lập tức hồn. Cậu lồm cồm bò dậy, thẳng , hắng giọng một cái.
"Tang Vụ."
"Ơi?"
"Anh thích em. Từ năm Nhất đại học, thích suốt năm năm . Sau , vẫn tiếp tục thích em như thế. Em... đồng ý ?"
Tôi Hướng Dương.
Ánh nắng từ cửa sổ chiếu và phủ lên .
Anh đó, đôi mắt sáng ngời, khóe môi cong lên thành một nụ cực kỳ hồi hộp.
Tôi bỗng nhớ đến câu cuối cùng của bài hát … “Hóa chờ đợi ở cùng một ngã rẽ”
"Em đồng ý."
Anh sững .
"Làm gì thế?"
"Em gì cơ?"
"Em là em đồng ý." Tôi : " điều kiện."
"Điều kiện gì?"
"Không để lửa tắt."
Anh , như một gã ngốc.
"Chuyện đó là tất nhiên ." Hướng Dương : "Anh duy trì hơn chín trăm ngày , làm mà tắt ."
Nói , lấy điện thoại , hướng nó về phía : "Quay cái video."
"Quay cái gì?"
Anh ống kính, hắng giọng: "Giới thiệu với cả nhà, đây là bạn gái - Tang Vụ."
Tôi thoáng ngẩn cũng bật .
Tôi cũng lấy điện thoại của , nó về phía .
"Giới thiệu với cả nhà, đây là bạn trai - Hướng Dương."
Chúng cùng rộ lên.
Sau đó, đưa điện thoại gần, để hai màn hình sát .
"Cháy nhé." Anh .
Trong khung hình, hai cái đầu tựa sát , đến là ngốc nghếch.
Mười phút khi video đăng tải, Douyin gần như sập nguồn vì quá tải.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/tham-gia-show-thuc-te-thanh-mai-truc-ma-goi-video-nhac-toi-giu-chuoi/chuong-8.html.]
Đợi mãi mới tải trang, mục bình luận nhảy lên đến con hơn một trăm nghìn .
"???????????????"
"Mẹ ơi ơi ơi!!!"
"Thế là công khai đúng ? Là công khai đúng cả nhà?!"
"Nối chuỗi , nối chuỗi !!"
"Chuỗi nối mà cũng về chung một nhà luôn!!"
"CP Vô Dạng là thật!! Cuối cùng thì thuyền tui chèo cũng cập bến , hu hu!!!"
"Cứu tui, tui hét to quá mà hàng xóm sang gõ cửa hỏi thăm luôn nè."
"”Hóa chờ đợi ở cùng một ngã rẽ” - Hóa là tình cảm từ cả hai phía!!!"
"5 năm yêu thầm + 21 năm thanh mai trúc mã + 941 ngày giữ chuỗi, đây là loại tình yêu thần tiên gì thế ?"
"Cục Dân chính bảo: để tui tự bê bàn ghế đến tận nơi cho hai chị luôn!"
"Cái điệu của Hướng Dương kìa, thề là bao giờ thấy trông ngáo ngơ như thế."
"Tang Vụ cũng ngọt xỉu luôn, hai đúng là một cặp trời sinh."
"Từ nay, siêu thoại Vô Dạng đổi tên thành: siêu thoại của vợ chồng kết hôn nha."
Tôi và Hướng Dương cuộn tròn sofa, cùng lướt xem từng cái bình luận.
Đọc đến cái bình luận "vợ chồng kết hôn", nhịn mà bật .
Hướng Dương ghé sát xem gật đầu tán thưởng: "Bạn fan mắt đấy."
Tôi huých một cái: "Ai là “vợ chồng” với chứ?"
Anh , đáp lời một cách nghiêm túc: "Sớm muộn gì chẳng thế."
Tôi sững một giây chỗ khác trong bối rối.
Tim đập nhanh quá .
Chuông điện thoại reo lên, gọi tới là chị đại diện gọi tới.
"Tổ tông của ơi!" Giọng chị vẫn đầy nội lực như khi: "Trước khi công khai em thể báo với chị một tiếng ?! Điện thoại của chị sắp nổ tung đây !!"
Tôi còn kịp mở lời thì Hướng Dương cầm lấy điện thoại: "Chị ơi, em xin nhé, là ý của em cả đấy."
Linlin
Người ở đầu dây bên im bặt mất hai giây.
"Hướng Dương?"
"Vâng, em đây."
"Cậu..." Chị đại diện hít thở sâu: "Cậu giỏi lắm, giỏi thật đấy. Hai đứa thành đôi từ bao giờ?"
"Vừa mới ạ." Hướng Dương : "Chắc cũng mới mười phút thôi."
"..." Chị đại diện im lặng lâu, lẽ là đang cạn lời.
Sau đó, chị bảo: "Được , hai đứa cứ ngọt ngào bên . Chuyện truyền thông cứ để chị xử lý cho."
"Em cảm ơn chị."
Sau khi cúp máy, Hướng Dương trả điện thoại cho .
Ánh nắng bên ngoài cửa sổ thật rực rỡ.
Chúng cứ thế ôm lấy , chẳng ai câu nào.
Một lúc lâu , bỗng nhiên lên tiếng.
"Tang Vụ."
"Dạ?"
"Ngày mai là tròn 942 ngày đấy."
Tôi mỉm .
"Vâng, nhớ giữ chuỗi nhé."
(Hết)