Kể từ khi Tú Lâm đính chính với các phóng viên và những câu mơ hồ về bệnh nhân của ngày hôm qua, lúc lối bệnh viện trở nên yên tĩnh hơn nhiều, ít nhất giới truyền thông tiếp tục chen chút chặn lối bệnh viện nữa. Bây giờ ngay cả đồng nghiệp cũng cô với ánh mắt bình thường, còn săm soi kiểu như thấy một sinh vật khác biệt nữa. Riêng Tú Lâm vốn tưởng rằng Dương Khôi nhất định sẽ giải thích, hoặc là tự tìm dàn xếp, nhưng trầm mặc như thể chuyện từng xảy , từ hôm qua đến giờ cũng thấy đá động gì đến cô.
Tú Lâm cảm thấy danh dự của thật sự thấp kém đến nỗi đáng quan tâm trong mắt đàn ông , nhưng khí càng trầm lặng càng khiến Tú Lâm cảm thấy lo lắng, giống như thời khắc mở đầu cho một cơn bão lớn bao giờ đất trời cũng luôn trông lành và êm ả. Điều duy nhất đổi chính là công việc của Tú Lâm, kể từ khi Dương Khôi xuất hiện trong cuộc đời cô, mặc dù ngày thường cô vẫn làm việc ở khoa tiết niệu nhưng khác gì đang thất nghiệp, văn phòng đây luôn tấp nập qua nay vắng tanh đến một con ruồi bay qua cũng thấy. Ngay cả tiếng vỗ cánh nhỏ cũng luôn, nhưng đây là bệnh viện, giữ vệ sinh là yếu tố đặt lên hàng đầu thì làm gì con ruồi nào xuất hiện ở đây chứ. Bất quá chỉ là suy nghĩ nhàm chán của bác sĩ Châu khi thấy phòng khám bệnh của vắng tanh như chùa Bà Đanh.
Đến buổi chiều, ngay cả lịch hẹn tư vấn cho bệnh nhân cũng trống trơn, trong lúc nhàn rỗi Tú Lâm chợt nhớ còn nợ bác sĩ Vũ một chiếc áo khoác và một chiếc khăn quàng cổ, hiện giờ đang thời gian nên tranh thủ buổi chiều trung tâm thương mại mua gửi trả cho . Lần xem qua kỹ chiếc áo khoác của Nguyễn Vũ, tuy là hàng hiệu xa xỉ nhưng cũng là hàng chất lượng thua kém gì hàng hiệu, nhưng dù là nữa thì làm mất của , khi mua trả cũng nên chọn thứ hơn mới , xem như xin , mua một chiếc áo khoác hàng hiệu dành cho nam phỏng chừng sẽ mất cả tháng lương chứ chẳng chơi.
Đứng trong một quầy hàng của trung tâm thương mại, Tú Lâm nhờ bán hàng tìm cho một chiếc áo khoác khá giống với kiểu của chiếc áo mất, đang định với bán hàng gói cẩn thận thì bất chợt thấy một giọng quen thuộc ở quầy hàng bên cạnh.
“Anh Khôi, xem chiếc áo khoác màu xám đậm thích hợp với đó, mặc thử ? Hợp với lắm đúng ?"
"Không hợp, thích." Giọng trầm lắng của Dương Khôi như gió lạnh rót tai Tú Lâm đang ở quầy hàng đối diện.
Có chút bất ngờ, cô sang liếc một cái, ngay lập tức Tú Lâm cởi áo khoác che mặt . "Mùng năm, mười bốn, hai mươi ba, chơi cũng thiệt huống là buôn" nhưng hôm nay ngày mùng năm, cũng mười bốn hai mươi ba, vì cũng gặp hai cái âm hồn bất tán ?
Lúc bán hàng một bên thấy hành động kỳ lạ của Tú Lâm, bất giác cô khó hiểu nhỏ giọng hỏi:
“Chị ơi, chị lấy chiếc áo ạ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/ta-gap-nhau-la-dinh-menh/chuong-55-giai-thich.html.]
Trốn cũng yên, Tú Lâm dứt khoát trốn tránh nữa, gì mà trốn chứ? Cô gật đầu mỉm với bán hàng, đó đầu thẳng hai đối diện. Châu Thuỷ Tiên ngờ gặp Tú Lâm ở đây, đúng là oan gia ngõ hẹp, khóe môi cô giật giật mấy cái.
“Không ngờ gặp bác sĩ Châu ở đây, chiếc áo khoác tay của cô , là mua tặng cho bạn trai đúng ? Bác sĩ Châu con mắt thật tinh tường.”
Tú Lâm nhận lấy túi đựng áo khoác từ tay bán hàng, cô thèm sự đổi trong mắt của Châu Thuỷ Tiên khi thấy ở đây. Quả nhiên vẫn là sự ganh tỵ và thọc mạch ác ý dành cho Tú Lâm. Lời châm chích thể hiện sự bực tức trong lòng còn mang theo sự căm ghét mà cách gì đổi , là châm chọc đối phương cho hả giận đây mà. Thấy Dương Khôi vẫn yên lặng liếc mắt Tú Lâm, Châu Thuỷ Tiên điều chỉnh cảm xúc của , đó phản ứng đầu tiên của cô là vòng tay qua tay Dương Khôi một cách nũng nịu.
“Thật xin , Khôi, chắc bác sĩ Châu là chị gái của em, em cố ý giấu diếm về quan hệ của em và chị . Chỉ là chị nên cho em . Em còn lựa chọn nào khác ngoài việc theo chị .”
Tú Lâm đây xem Châu Thuỷ Tiên diễn kịch, vì cô diễn tệ, cô nghĩ chủ tịch Dương ngây thơ đến nỗi ngay cả hai họ là quan hệ gì cũng mà cần lời giải thích? Đây là làm màu mặt khác .
“Tôi chọn thêm khăn quàng cổ, làm phiền thanh toán cho .” Tú Lâm đưa thẻ tín dụng cho bán hàng. Nói xong, cô phớt lờ ánh mắt quan tâm của hai bên đang , cô bắt đầu chọn thêm một chiếc khăn kệ gỗ.
Hành động quan tâm của Tú Lâm làm Châu Thuỷ Tiên ngượng tím mặt, từ nãy đến giờ giống như cô đang biểu diễn một màn độc diễn mặt Dương Khôi , buồn bực chút khó xử, nhưng đổi hề nhận một sự quan tâm nào, ngay cả Dương Khôi cũng giấu giếm ánh mắt của khi lúc nào cũng về phía Tú Lâm. Phải một lúc mới lấy điện thoại xem.
Tú Lâm tùy tiện chọn một chiếc khăn quàng cổ thích hợp, đang định đưa cho bán hàng thì chợt phía xa tiếng bước chân hỗn độn. Cô kinh ngạc đầu , chỉ thấy một đám phóng viên mang theo máy ảnh đột nhiên chạy về phía .
Tình hình là nhỉ? Chẳng lẽ tất cả các nhân viên bảo vệ ở tầng trong trung tâm mua sắm đều bận uống sữa hết ? Sao ai cản họ hết ?
Phản ứng đầu tiên của Tú Lâm là nhanh tay lấy cái thẻ thanh toán từ nhân viên bán hàng, đó che mặt , liếc xung quanh để kiếm đường khỏi đây.