Ta Gặp Nhau Là Định Mệnh - Chương 45 : Tôi có thai, sao tôi không biết?
Cập nhật lúc: 2026-04-05 09:33:58
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Lúc Tú Lâm về đến nhà thì trời tối, cô chợt nhớ , hình như khi nảy sinh quan hệ với Dương Khôi cả hai sử dụng biện pháp tránh thai. Lúc du lịch cô cũng mang t.h.u.ố.c theo để uống, ai ngờ xảy chuyện đó mà chuẩn , cũng ngoài mua, giờ về nhà uống t.h.u.ố.c tránh t.h.a.i cũng muộn . Mặc dù vẫn còn trong thời kỳ an nhưng để đề phòng chuyện ngoài ý , Tú Lâm vội vàng gọi cho đồng nghiệp trong khoa sản để hỏi một câu hỏi liên quan. Mãi đến khi xác nhận chắc chắn vấn đề gì lớn Tú Lâm mới vỗ n.g.ự.c thở phào nhẹ nhõm.
“Lâm Lâm, ngày mốt trường học nghỉ lễ, còn họp phụ cho bé cưng, thời gian ?” Phương Linh hỏi Tú Lâm.
Tú Lâm gật đầu, “Bé cưng của chúng năm lớp một nhỉ?”
Tuấn Anh ngoan ngoãn gật đầu, giọng trẻ con non nớt trong trẻo đáng yêu, nhóc đột nhiên hỏi Tú Lâm.
“Lâm Lâm, Đà Lạt ?
"Đẹp lắm."
Cậu bé suy nghĩ một chút, hỏi, "Lâm Lâm thích nào ? Một thể làm cha của con chẳng hạn?"
Tú Lâm đưa tay chạm đầu bé cưng, “Con thêm một cha nữa ?”
“Vâng, một chút!” Bé cưng dè dặt , nhưng Tú Lâm im lặng gì.
Cô chút ngạc nhiên và hiếu kỳ, trêu chọc mà hỏi bé, "Con tìm cha như thế nào để còn mà xem mắt?"
Tuấn Anh cẩn thận suy nghĩ một chút , "Người mà yêu và cũng yêu đó, đó cũng yêu con, nhà giàu càng và trai!"
"... " Tú Lâm lắc đầu, hết nổi, trẻ con bây giờ mà thông minh thế nhỉ?
Cô cúi đầu hôn lên gò má nhỏ của con trai.
"Thể theo yêu cầu của con trai cưng thì hội tụ đủ các điều kiện đó mới , đúng ? Nếu là chắc của con sẽ độc cả đời." Phương Linh .
"Vậy thì cần trai, tìm giàu , cao cũng ." Thanh âm non nớt giòn tan ngọt tới tận tim của bé khi chuyện với .
“Tại cần giàu ?” Tú Lâm xổm con trai hỏi.
“Vì một giàu sẽ nhiều tiền, như Lâm Lâm sẽ vất vả làm việc nữa.”
Tuấn Anh dùng đôi mắt to đen tròn xoe xinh nghiêm túc chằm chằm Tú Lâm. Đột nhiên thấy đôi mắt trong đầu Tú Lâm thoáng hiện lên bóng dáng của chủ tịch Dương, cô vội vàng lắc lắc đầu xua cái suy nghĩ khác thường bất chợt đó. Cô ôm lấy con trai hôn lên trán bé.
“Một cha là đủ , ba Thành của con mà con thêm ba mới chắc chắn sẽ buồn đó.”
“Ba Thành là của Linh, còn Lâm Lâm đàn ông nào bên cạnh cả.”
Tú Lâm mỉm , “Mẹ còn bé cưng mà, con sẽ luôn ở bên đúng ?”
Tuấn Anh đột ngột sà lòng ôm chầm lấy Tú Lâm, “ , con sẽ luôn ở bên cạnh , vì con… Con là con trai ruột của mà.”
Tú Lâm sững sờ Phương Linh đang dựa lưng cửa, Phương Linh gật đầu bất đắc dĩ mỉm , “Tuấn Anh lớn , nó quyền sự thật nên kể hết cho nó mới chính là ruột sinh nó, Tuấn Anh về đây ở cùng với , bố đồng ý , họ sớm muộn gì cũng sẽ con nên trả Tuấn Anh về với mới đúng, Thành cũng đồng ý.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/ta-gap-nhau-la-dinh-menh/chuong-45-toi-co-thai-sao-toi-khong-biet.html.]
“Cảm ơn .”
Tú Lâm cụp mắt, lặng lẽ im lặng thật lâu, bàn tay nhẹ nhàng vuốt lưng con trai, một lúc cô nhỏ giọng khàn khàn hỏi bé cưng, “Con… Có giận ?”
Đứa trẻ vùi đầu hõm vai cô lắc lắc cái đầu nhỏ, giọng mềm như nước, “Con giận, con cố gắng để bảo vệ và sinh con . Con yêu lắm.”
Nhìn hai con ôm Phương Linh cũng rơm rớm nước mắt, cô lời chúc ngủ ngon với Tuấn Anh đó rời . Tú Lâm ôm con để ngay ngắn lên gối.
Con cô hiểu chuyện như ? Sao đáng yêu như ? cũng thật tội nghiệp khi vô dụng như cô. Tú Lâm cúi đầu hôn lên trán con trai thật sâu, mắt cô đỏ hoe, con còn kịp mà sắp đến nơi . Tuấn Anh mở mắt thật to , rốt cuộc nhịn nữa òa lên ôm lấy Tú Lâm.
Con , đáng yêu bao, ngoan ngoãn bao, từng vui vẻ trọn vẹn một cũng một , mà hôm nay tủi đến mức nghẹn ngào.
“Xin , xin , với con nhiều lắm, con ngoan, đừng nữa.”
Tuấn Anh nhào lòng , bàn tay bé nhỏ nắm chặt một áo của Tú Lâm nhàu nát, đến kịp thở trông đáng thương vô cùng. Tú Lâm đau lòng lắm, trách tên đàn ông khốn kiếp tự trách chính , nếu lúc bản suy nghĩ chín chắn hơn thì con trai cô giờ phút chịu khổ.
Tú Lâm lấy tay lau lau những giọt nước mắt rơi như cầm nổi mặt con trai.
“Ngủ ! Ngày mai tìm cha cho con ?”
“Dạ…” Tuấn Anh nấc cụt.
Rời phòng ngủ, trong lòng Tú Lâm chút lo lắng, bé cưng cô là ruột thì chắc chắn sớm muộn gì những khác cũng sẽ , cô nhất định bảo vệ con trai để bất cứ ai làm tổn thương đến thằng bé.
Sáng ngày thứ hai, khi Tú Lâm bước cửa bệnh viện nhiều ánh mắt kỳ lạ cô, cả một đoạn đường qua hành lang phòng bệnh, các y tá và bác sĩ cũng cùng một ánh mắt giống như mà cô. Đến văn phòng thì phát hiện Vân Anh đang cố tình giữ cách với cô. Thật khi buổi sáng một bệnh nhân nào khám bệnh, nhưng phiền phức là nhiều qua hơn thường ngày, mà lạ ở chỗ họ điều là đồng nghiệp trong bệnh viện, cả buổi sáng phòng khám tiết niệu nhiều qua nghiêm đầu , dường như ai cũng đang Tú Lâm như một từ hoả rơi xuống trái đất qua cặp kính cận trong suốt lạ lùng mà lời nào.
Đến buổi trưa, rốt cuộc Tú Lâm nhịn nữa, cô túm lấy Vân Anh đang chuẩn ăn cơm nhỏ giọng hỏi, "Rốt cuộc là chuyện gì?"
Vân Anh lên Tú Lâm giữ , bàn tay đang cầm khay thức ăn cũng dám phản kháng, Vân Anh đặc khay thức ăn lên bàn lời thận trọng.
"Bác sĩ Châu, cô đang m.a.n.g t.h.a.i nên đừng quá kích động, mau xuống chúng chuyện, thật cũng chuyện hỏi cô."
"Mang thai? Ai mang thai?" Tú Lâm buông tay Vân Anh đó thể tin mà chỉ mũi hỏi , "Là ?"
Vân Anh gật đầu, cô mỉm với Tú Lâm, "Đừng giả bộ nữa, đồng nghiệp trong bệnh viện đều bác sĩ Châu m.a.n.g t.h.a.i con của chủ tịch tập đoàn Dương Thị. Bây giờ ngay cả trưởng khoa của chúng cũng xem trọng cô, cả bệnh viện ai cũng nể mặt dám chọc giận cô!"
Tú Lâm lắc đầu tuyệt vọng chỉ bụng , "Nơi bằng phẳng như sân bay giống như đang m.a.n.g t.h.a.i lắm ? Cho dù bây giờ đang m.a.n.g t.h.a.i thì cũng là chuyện riêng của , thật sự tức giận đó! Tại chịu làm việc mà ăn suốt ngày nhảm tung tin đồn thất thiệt về hả?"
Thấy Tú Lâm khó chịu nổi nóng, Vân Anh sợ sẽ mang làm bia đỡ đạn nên vội đưa tay che đầu , cô rụt cổ khoát khoát tay Tú Lâm , "Tôi cũng đồng nghiệp từ khoa phụ sản mà thôi, bây giờ chắc đều hết , bác sĩ Châu cũng đừng giấu giếm nữa. Đứa trẻ trong bụng cô là con của chủ tịch Dương vì cần che giấu một chuyện đáng tự hào như ."
Tự hào ?... Chưa kết hôn mà con, chuyện đáng tự hào lắm ? Quan điểm ngu xuẩn gì trời?
“Tôi thực sự hiểu cô đang gì!"
Tú Lâm cởi áo khoác cầm tay, đó thẳng đến khoa phụ sản. Đêm qua Tú Lâm gọi điện cho bác sĩ sản phụ khoa nên tin đồn chắc chắn bắt nguồn từ đó. Khi đến nơi, Tú Lâm các đồng nghiệp trong khoa sản cho bác sĩ tư vấn cho cô ngoài, Tú Lâm vội vã chạy theo, nhưng tới cổng bệnh viện thấy một đám phóng viên tay cầm máy ảnh, trong nháy mắt thấy cô họ liền xông tới.