“Châu Tú Lâm, mau mở cửa .” Châu Thuỷ Tiên mất kiên nhẫn đập tay cửa phòng gọi lớn, “Anh Khôi, trong đó ? Châu Tú Lâm, mau trả Khôi cho .”
Là Châu Thuỷ Tiên!
Tú Lâm đầu Dương Khôi, đó về phía cửa phòng… Làm bây giờ? Nếu Châu Thuỷ Tiên thấy và Dương khôi qua đêm cùng trong cùng một phòng, cô sẽ làm ầm lên khi trở về nhà. Trước đây Tú Lâm từng nếm qua thủ đoạn của Châu Thuỷ Tiên khi còn ở chung nhà ba , đó là một cảnh tượng cực kỳ khủng khiếp khi cô cùng kế luôn miệng Tú Lâm với ba cô nhầm đuổi cô khỏi nhà họ Châu, những lời nhỏ nhẹ nhưng mang đầy ác ý vẫn in đậm trong trí nhớ của Tú Lâm cho đến hôm nay, mặc dù bây giờ Tú Lâm rời khỏi nhà họ Châu nên cần quan tâm, giống như kẻ chân trần sợ mang giày, nhưng Châu Thuỷ Tiên sẽ để yên, sớm muộn cô cũng sẽ đến sự tồn tại của bé cưng con trai Tú Lâm, Tú Lâm bất cứ ai làm tổn thương đến con trai .
Tâm trí Tú Lâm rối bời như kiến bò trong chảo lửa, cô tới lui mấy vòng mới dừng tại chỗ. Lúc đầu cô vốn chỉ chuyên tâm tìm cách đẩy Dương Khôi khỏi phòng, nhưng đột nhiên Tú Lâm nắm tay kéo Dương Khôi đẩy ban công, đó vội vàng chạy nhặt đống quần áo lộn xộn sàn nhà nhét trong chăn bông.
“Em đang làm gì ?” Người đàn ông gương mặt tuấn tú lông mày đen rậm cau mày, ló đầu .
Tú Lâm quan tâm lúc Dương Khôi trần như nhộng , cô dùng hết sức đẩy Dương Khôi, “Anh mà làm ầm ĩ thì sẽ cho Châu Thuỷ Tiên chuyện tối qua chúng ngủ cùng .”
Nói xong, Tú Lâm đóng cửa kính, kéo luôn rèm , che hết hình đàn ông bán khỏa đang ngoài ban công. Dương Khôi tức giận vỗ vỗ cửa kính trong suốt từ trần nhà đến sàn, Tú Lâm tới cửa trở vén rèm cửa lên dơ nắm đ.ấ.m cảnh cáo.
“Nếu còn làm ầm ĩ nữa, sẽ với báo chí chủ tịch Dương là thứ ba cố ý chen chân phá hoại tình cảm của và bạn trai !"
Nói Tú Lâm kéo rèm thèm để ý đến Dương Khôi đang nhăn nhó khó chịu. Thời tiết sáng sớm lúc 14 độ thật sự lạnh. Dương Khôi ôm tay tức giận, phụ nữ cư nhiên dám đẩy ngoài! là gan to bằng trời mà.
Tú Lâm đến mở cửa Châu Thuỷ Tiên đang bên ngoài tức giận đến đỏ mắt, Tú Lâm ý định mời cô phòng.
"Sao mời ?" Châu Thuỷ Tiên Tú Lâm cố nặn một nụ dịu dàng ấm áp khuôn mặt sớm đỏ bừng vì tức giận.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/ta-gap-nhau-la-dinh-menh/chuong-41-co-le-anh-ta-dang-o-trong-do-dang-tam-chang-han.html.]
Tú Lâm lạnh lùng , “Tôi .”
"Cô chặn cửa cho , chẳng lẽ cô giấu nào đó bên trong ?"
Vì mang giày cao gót nên Châu Thuỷ Tiên cao hơn Tú Lâm nửa cái đầu, cô cố gắng nhóng phòng qua đỉnh đầu của Tú Lâm. Khóe môi Tú Lâm giật giật, cô tươi với Châu Thuỷ Tiên.
“Cô thể hỏi chủ tịch Dương ở trong phòng mà, cần gì hung hăng như ? Nên nhớ, đây là phòng của , cho ai là quyền của .”
“Vậy Dương Khôi trong phòng cô ?” Tuy nụ nhẹ của Châu Thuỷ Tiên lúc quyến rũ nhưng chút gượng gạo và hung hăng.
Tú Lâm thờ ơ nhún vai, “Nếu , cô thể trong tìm, tìm thì đem luôn một thể.”
Đóng kịch thật giỏi nhỉ, Dương Khôi bên ngoài ban công lạnh run chằm chằm Tú Lâm và Thuỷ Tiên qua khe hở của chiếc rèm cửa, c.ắ.n răng ánh mắt hung ác vì tức giận. Châu Tú Lâm, em giỏi lắm, nhất định em sẽ hối hận!
ngoài ban công, Dương Khôi quanh, thấy những bông hoa dây leo xoắn bằng dây thép mỏng trong chiếc chậu treo thành lan can, môi Dương Khôi nở một nụ .
Lúc bên ngoài, Châu Thuỷ Tiên giẫm lên đôi giày cao gót lạnh lùng bước phòng với vẻ mặt hiên ngang giống mấy cô vợ bắt gian chồng ngoại tình. Cô xung quanh xem dấu vết nào của Dương Khôi . lúc Tú Lâm thấy chiếc cà vạt đàn ông gầm giường. Tú Lâm lập tức cau mày, Châu Thuỷ Tiên phía đầu , Tú Lâm liền giả vờ như chuyện gì xảy , cô chỉ về hướng phòng vệ sinh .
“Có cần toilet xem ? Có lẽ đang ở trong đó… Đang tắm chẳng hạn!”
Châu Thuỷ Tiên cho dù Tú Lâm đang khích , lẽ nào Dương Khôi ở trong toilet mà cô dám thẳng thừng , nhưng vì tò mò Châu Thủy Tiên thực sự đến mở cửa toilet . Lúc Tú Lâm vội vàng cúi nhặt lấy chiếc cà vạt sàn nhà giấu lưng. Ngay khi tim cô thả lỏng thì cô thấy cửa kính ban công hình như mở .