Ta Gặp Nhau Là Định Mệnh - Chương 3: Là Bệnh Thì Nhất Định Phải Trị.

Cập nhật lúc: 2026-03-27 08:48:11
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tú Lâm giật , cô giọng trầm thấp lãnh đạm của đàn ông dọa sợ, cánh tay định buông liền cứng đờ tại chỗ. Dương Khôi tức giận vươn tay đẩy bàn tay nhỏ nhắn mềm mại của cô, nhưng chỉ đẩy một cái, cánh tay Tú Lâm đột nhiên mất chỗ dựa, Tú Lâm phòng liền trượt chân một cái trong nháy mắt cả thể cô mềm nhũn. Cô trực tiếp ngã xuống giường, đôi môi mềm mại đúng lúc áp lên môi đàn ông. Đồng t.ử của Tú Lâm giãn hết cỡ vì trợn to mắt, cả cô như điện giật tê dại đến cứng đơ thể động đậy.

Nụ hôn đầu của , Tú Lâm nước mắt.

Đôi môi mềm mại của phụ nữ in lên môi Dương Khôi với nhiệt độ nóng bỏng và bàn tay đang đặt bộ vị của đàn ông nặng nhẹ mà bóp một cái. Cơ thể của Dương Khôi đột nhiên căng cứng... Anh ngay lặp tức… xuất !…

“A!”

Bốp!!!!

Tú Lâm hét lớn đồng thời giơ tay tát chính xác mặt đàn ông, đó cô che mặt vội vàng chạy nhà vệ sinh. Khuôn mặt điển trai của Dương Khôi trong nháy mắt trở nên vặn vẹo. Anh khổ sở cúi đầu liếc em của . Sau vài giây hốt hoảng, Dương Khôi bật dậy vội vàng kéo quần lên suýt chút nữa té ngã, trốn khỏi cái phòng khám nhanh nhất thể. Trợ lý Mạnh đợi ở bên ngoài thấy ông chủ chạy ngay lập tức dậy nở nụ chào hỏi.

"Chủ tịch, kiểm tra xong ? Các hạng mục kiểm tra khác đăng ký xong chúng luôn bây giờ ?...”

Dương Khôi như thấy lời của thư ký Mạnh, nhanh như bay tới thang máy. Thư Ký Mạnh sửng sốt, đang định nhấc gót chạy theo thì cửa phòng làm việc đột nhiên mở , Tú Lâm đeo khẩu trang mặt chút đổi thư ký Mạnh.

“Anh là nhà của Dương ?”

Thư ký Mạnh suy nghĩ một chút gật đầu. Tú Lâm đập tờ chẩn đoán kết quả lên n.g.ự.c thư ký Mạnh thờ ơ :

“Nói với , bệnh cần chữa trị sớm!”

Nói xong, Tú Lâm xoay phòng đóng sầm cửa . Thư ký Mạnh cau mày hiểu chuyện gì xảy , nhặt tờ giấy lên, thấy kết quả kiểm tra thư ký Mạnh vô cùng sững sờ. Những gì giấy!!! Nhất định là ảo giác, thể như … Thư ký Mạnh vội vàng đuổi theo Dương Khôi. Ra khỏi cổng bệnh viện thấy ông chủ xe, thư ký Mạnh mở cửa đặt m.ô.n.g xuống từ ghế truyền đến thanh âm lạnh lùng.

“Bác sĩ mà hẹn họ Tạ.”

Thư ký Mạnh lúng túng, “Không họ Tạ?! Rõ ràng hồ sơ ghi bác sĩ chỉ định tên là Tạ Minh Quang, chắc sự nhầm lẫn gì ở đây thưa chủ tịch.”

“Vậy thì mau điều tra xem nữ bác sĩ hôm nay khám cho tên là gì, cô họ Châu.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/ta-gap-nhau-la-dinh-menh/chuong-3-la-benh-thi-nhat-dinh-phai-tri.html.]

Thư ký Mạnh cúi đầu một tiếng quên liếc ông chủ, ánh mắt Dương Khôi tối sầm đáng sợ.

Tôi nhất định sẽ nhớ rõ gương mặt của cô.

“Ra khỏi xe và gửi kết quả kiểm tra cho .” Dương Khôi liếc thư ký Mạnh .

Thư ký Mạnh do dự, " thưa chủ tịch, kết quả kiểm tra ..."

"Gửi nó !"

Thư ký Mạnh, “...”

thì thư ký Mạnh cũng làm theo lệnh của Dương Khôi, bởi vì e sợ rằng nếu làm theo khả năng sẽ làm bà tức giận lúc đó bệnh tim sẽ tái phát.

Lúc trong phòng làm việc của trưởng khoa tiết niệu, Tú Lâm vội vàng đeo túi xách rời khỏi phòng làm việc của bác sĩ Tạ, đó quên dùng điện thoại nhắn tin báo cáo khám bệnh xong. Về đến nhà, cô lấy chìa khóa từ túi xách mở cửa, còn kịp đặt đồ đạc tay xuống thì một giọng uể oải của cô bạn từ ghế sofa vọng .

“Mình và cãi , cho đây mấy ngày nhé?"

"Cứ tự nhiên, cũng coi đây là nhà của còn gì, thể sống ở đây nếu cần hỏi ý kiến." Tú Lâm Phương Linh mỉm , nếu tiền của Phương Linh lẽ ngôi nhà từ lâu giữ .

Phương Linh mái tóc màu nâu cắt ngắn gọn gàng và uốn xoăn. Mái tóc làm tôn lên làn da trắng sáng và gương mặt thanh tú phần tin nghịch của cô, nó phù hợp với hình thon thả và đôi chân dài miên man gợi cảm. Chỉ là dáng vẻ phóng túng ăn quà vặt thực sự hợp với vẻ ngoài tao nhã chút nào.

Lúc Phương Linh Tú Lâm mỉm lắc đầu, Tú Lâm đem trái cây mua đường về đặt phòng bếp, đang định đến mép sofa xuống thì đột nhiên lưng truyền đến một giọng trong trẻo ngọt lịm của một bé.

“Lâm Lâm, quên giày .”

Loading...