Bận rộn gặm đùi gà, hai đứa trẻ cũng tạm thời im lặng.
Mẹ vẫn ngừng tay, bà gắp cái đùi gà còn trong tô canh gà cho em rể:
"Lâm Hạo, con làm vất vả, con ăn thêm chút ."
"Triệu Đình, con xem dạo con mệt mỏi đến mức sắc mặt kém hẳn , cái cho con."
Cuối cùng, bà gắp một cái cánh gà nhét bát , hạ giọng:
"San San chúng ăn cánh gà, thịt trong canh hầm nhạt vị , cánh gà mới thơm ngon."
Tôi động đũa.
Tôi bàn ăn đều tự vui vẻ với phần của .
Gia đình em gái đến ăn ké bữa tối, mỗi đều một cái đùi gà.
Bố uống rượu cùng em rể bàn luận về tình hình quốc tế và nguyên nhân đằng việc giá vàng tăng, bù đắp sự tiếc nuối đây vì nhà đàn ông nào thể cùng ông đàm đạo.
Mẹ giúp đứa cháu ngoại lau miệng, giúp đứa cháu ngoại gắp thức ăn, dù kịp ăn cũng vẫn vui vẻ mệt.
Bữa tối tưởng chừng lấy danh nghĩa vì , nhưng chẳng nhận bất kỳ sự ưu ái đặc biệt nào.
Có lẽ so với hồi nhỏ thì hơn một chút, dù hồi nhỏ còn chắc ăn cánh gà. Sau khi làm, thái độ của đối với hơn nhiều, sự quan tâm cũng nhiều hơn. Thỉnh thoảng còn nhận vài món đặc sản bà tự làm, g.i.ế.c một con gà cũng thể chia một hoặc hai cái cánh gà. Những đổi khiến nghĩ cũng thể bù đắp tình thiếu hụt.
những điều thể đào sâu thêm.
Bởi vì một khi đào sâu sẽ phát hiện , so với những điều bà dành cho em gái, những điều bà dành cho chẳng qua chỉ là những mảnh đường vụn tiện tay vứt bên đường. Còn phần dành cho em gái là cả một hũ mật ong nặng trịch, ngọt ngào rõ ràng và công khai.
Trước đây cố tình lờ những chi tiết để duy trì sự hòa bình bề ngoài và sự thỏa mãn trong lòng. bây giờ, đột nhiên tự lừa dối nữa.
Lúc đến chỉ mang theo mỗi chiếc túi xách, nó đang treo ghế ăn. Tôi dậy, tiện tay cầm túi bước .
Trong lúc vẫn đang ngẩn , sắp đến cửa.
Mẹ bỗng ném phịch đôi đũa xuống, đuổi theo và chặn ngang cánh cửa:
"San San, con làm đấy? Mọi đang ăn cơm vui vẻ, con làm cái trò gì hả?"
Vừa , bà còn nháy mắt về phía em rể, ngụ ý rằng ngoài ở đây, bảo nên điều một chút.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/suon-cuu-thien-vi/chuong-6.html.]
"Không làm cả. Chỉ là con thấy gia đình ăn cơm vẻ vui, con xen thôi."
Hôm nay mấy khiến bà mất mặt ngoài, cuối cùng cũng nhịn nữa.
Bà trợn mắt, lông mày dựng lên:
"Triệu San, con đừng nước làm tới! Tôi sinh con để con đối đầu với ! Từ hôm qua đến giờ, con thử xem con làm mất mặt bao nhiêu ? Chẳng qua chỉ là mấy cân sườn cừu thôi, con coi nó là vàng mà khư khư giữ lấy. Đừng chúng ăn, dù ăn chăng nữa, thì là con, sinh con nuôi con chẳng lẽ tư cách ăn miếng thịt của con ? Con ngoài đường mà hỏi xem đứa con gái nào đối xử với như con !"
Tâm lý đôi khi là một thứ kỳ diệu. Ngày xưa, mỗi khi mắng hiểu lầm , đợi một giây vội vàng nhảy giải thích, thậm chí rõ bà gì cuống cuồng xin . giờ đây, khi còn đặt nặng tình yêu thương của bà, thể bình tĩnh phân tích từng lời bà .
Tôi lặng lẽ chờ bà tuôn hết một tràng, bà thở hổn hển, mới từ từ lên tiếng:
"Phải, con khó chịu lắm. Không chỉ khó chịu vì ba cân sườn cừu hôm qua, mà còn khó chịu vì tất cả tiền con chi cho từ đến nay."
"Đừng chuyện đồ ăn thức uống, những thứ con mua cho dịp lễ Tết, cả việc sửa sang nhà cửa con tài trợ, chẳng lẽ còn thiếu ?"
"Giá mà tiền và những món đồ đó, con cũng thể đòi như mấy miếng sườn cừu thì mấy."
Hơi thở mà khó khăn lắm mới lấy suýt nghẹn ứ trong cổ họng.
"Được lắm, lắm! Con cứng cánh ? Con dám đây tính toán với mấy thứ !"
"Con lấy ! Cứ lấy ! Có giỏi thì con mang hết những thứ đó về ! Sau con cũng đừng nhận chúng là nữa!"
Tôi gật đầu, vẻ suy tư:
"Nếu làm như thế thì còn gì bằng."
😁
Trên bàn ăn, hai đứa con trai của em gái đang tranh cái cánh gà cuối cùng. Bố chúng với vẻ mặt đồng tình nhưng hề lên tiếng. Còn em rể thì vờ cắm đầu ăn uống, nhưng sự chú ý bao giờ rời khỏi chúng .
Thật , tiếp xúc vài năm thấy Lâm Hạo (em rể) hẳn là , chỉ là quá vô dụng. Không kiếm tiền lớn mà cũng chẳng chịu kiếm tiền nhỏ một cách đàng hoàng, lúc nào cũng nghĩ bố và bố lo liệu hết. Vì thế, cầu tiến, khiến cuộc sống ngày càng tồi tệ hơn.
Em gái giờ luôn xen mâu thuẫn giữa và bố . Hồi nhỏ, khi mắng, em cũng chỉ lẳng lặng vặn nhỏ tiếng TV tiếp tục xem chương trình của .
Lần , cuối cùng em cũng nhịn nữa, bước tới kéo kéo tay áo :
"Chị , chị đừng như . Chúng là một nhà mà, đừng những lời làm bố đau lòng..."
Tôi lười tiếp, lập tức khỏi cửa.
Phía lưng vẫn còn tiếng mắng c.h.ử.i "Kệ nó! Để nó cút ! Đừng quan tâm nó, đồ bạch nhãn lang!"