Sườn cừu thiên vị - Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-02-28 13:18:32
Lượt xem: 170

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6fcBhQxM6L

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

tất cả đều tập trung trong một tiếng , giờ thì chúng im lặng.

Tôi phớt lờ những thông báo tin nhắn chồng chất, mở một bộ phim ngắn gần đây đang xem dở, tiếp tục làm việc.

Mãi đến khi gặm xong miếng sườn cừu cuối cùng rắc đầy bột thì là, mới gọi cho bà.

Theo tính cách của , dù là lúc tính tiền trong siêu thị mà thẻ còn đồng nào, hẹn em gái đến ăn sườn cừu mà nguyên liệu, tất cả đều khiến một sĩ diện như bà nghiến răng chịu đựng.

Bà nhất định sẽ tự mua thêm vài cân sườn cừu để đãi cả nhà em gái. Tuy tiền đó chẳng đáng là bao so với những gì chi đây, nhưng cũng đủ khiến bà thấy xót của một thời gian.

Chuông reo một tiếng thì nhấc máy.

Giọng oang oang của , thứ nổi tiếng từ thời còn trẻ và giờ đây vẫn hề kém cạnh, lập tức truyền đến từ ống :

"Triệu San! Con làm cái trò gì thế hả? Mẹ về đến nhà thì thấy , sườn cừu cũng biến mất! Thậm chí cái thẻ con đưa cũng tiền! Nhân viên trong thẻ chỉ còn ba đồng hai cắc thôi! Cái siêu thị quái quỷ gì mà công ty con chọn , đồ đắt c.h.ế.t , chắc chắn là ăn chặn tiền hoa hồng !"

"Cả nhà em gái con đến hết , mà đồ ăn nhà còn kịp cho nồi! Thế thì em rể con sẽ nghĩ gì về em gái con? Em gái con làm mà vững chân trong nhà chồng nữa, ngay cả nhà còn coi trọng, thì ai sẽ coi trọng em gái con chứ!"

cứ như thể hạnh phúc nửa đời của em gái là phụ thuộc mấy cái sườn cừu . Chẳng là do sườn cừu quá quý giá, là cuộc hôn nhân của nó quá rẻ mạt nữa.

Giọng khàn khàn của bố cũng xen :

" đấy, bố khỏi phòng chẳng thấy ai ở nhà, còn tưởng chuyện gì xảy . San San, con về cũng với bố một tiếng, làm bố lo lắng quá."

Giọng đầy nội lực, ngữ khí hùng hồn, cứ như vô bà cho rằng mắc , xổ một tràng mắng xối xả mặt , nâng tầm chuyện lên mức nghiêm trọng. Ví dụ như nấu cơm trễ nửa tiếng là cả nhà sẽ c.h.ế.t đói, làm mất hai mươi tệ là quan niệm tiền bạc, sẽ c.h.ế.t đói ngoài đường. Sau đó sẽ ngoan ngoãn xin , cuối cùng mua quà cáp gì đó mang qua dỗ dành bà như một lời tạ tội.

, làm theo thông lệ cũ nữa.

Tôi đưa điện thoại xa một chút:

"Mẹ, sườn cừu đủ ăn ? Con nghĩ thấy đúng là ít thật, chi bằng đừng ăn chung nữa. Mỗi một miếng còn đủ nếm mùi, nên con mang về . Mẹ yên tâm, con đến nhất định sẽ mua nhiều hơn, mua cả phần của em gái nữa."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/suon-cuu-thien-vi/chuong-3.html.]

Chuyện cái thẻ đó con cũng . Chiều nay con dùng nó mua hàng vẫn mà, nhân viên cũng hề bảo là đủ tiền.

Em rể là , họ với Triệu Đình làm vợ chồng bao năm , chắc chắn sẽ hiểu lầm em .

Giọng điệu chân thành, giải thích vẻ thật, đến mức chính cũng suýt tin lời .

Đáng tiếc, ở đầu dây bên . Bà lẽ yêu đủ, nhưng thừa hiểu .

phản kháng theo kiểu 'đấm bông gòn' khiến bà khó chịu, nhưng bà cũng nhạy cảm nhận khác xưa. Lần , làm theo kịch bản định .

Đầu dây bên im lặng một lúc lâu.

Tôi đoán bà đang suy nghĩ nên xử lý tình huống .

Là nhân cơ hội để tiếp tục tỏ thái độ hài lòng với ?

Hay là vì giữ hòa khí mà nhẹ nhàng bỏ qua chuyện ?

😁

Tôi định đưa phán đoán, thì bố nhanh chóng mở lời :

"San San, chuyện chiều nay bố chuyện với con , đúng là của con."

Có bậc thang, cũng thuận nước đẩy thuyền:

"Bố con đúng đấy, chỉ là quá nghĩ cho các con thôi. Con xem, Triệu Đình giỏi giang như con, công việc , kiếm tiền nhiều. Nó kết hôn sớm, giờ nuôi hai đứa con, chăm sóc cả nhà. Đều là một nhà, nghĩ đến việc chúng ăn ngon mà con bé phần, thấy khó chịu trong lòng."

"Mẹ chỉ hai đứa con gái, lòng bàn tay mu bàn tay đều là thịt, đối xử với các con như . Nếu hôm nay Triệu Đình mang đồ ăn ngon về, nhất định cũng sẽ gọi con đến. Nếu con là khó khăn hơn, thì sẽ giúp con."

"Hôm nay là suy nghĩ chu đáo. Ngày mai sẽ g.i.ế.c hai con gà, con qua đây, chúng cùng ăn."

Mẹ nuôi mấy con gà trong sân nhỏ, bình thường quý như vàng, chỉ ăn trứng chứ ăn thịt, bảo là để dành Tết mới g.i.ế.c. Ngay cả hai đứa cháu ngoại đòi mấy bà cũng nỡ xuống tay.

Loading...