Sủng Thiếp Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 384

Cập nhật lúc: 2026-05-01 13:57:08
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Thân binh của đều chỉ cầm đao đơn, Dận họ cùng cướp biển đối kháng, khi dùng đao đơn đối đầu với họ, c.h.é.m t.h.ả.m thiết, thậm chí cái đao đều còn kịp giơ lên, cũng ngã xuống.

Dận đến đỏ mắt, mới hiểu mộng là sai, là đang dối.

Trực Lệ tổng đốc dâng tấu sổ con, tất nhiên thể sự thật, vì che giấu sự thật thủy sư thối nát thể kịp thời tiếp viện, cố ý mơ hồ thời gian, khuếch đại chiến quả, tạo nên cảnh thái bình giả tạo! Hắn làm là vì chiếc mũ cánh chuồn đầu !

Đây cũng là thủ đoạn quen dùng của những quan !

Trong sổ con của , cướp biển tập hợp đến, phân tán len lỏi, căn bản đáng lo ngại, bởi chỉ mấy binh lính Lục doanh của Cố gia t.ử trận, Bát Kỳ quan binh dũng cảm g.i.ế.c giặc, hề tổn thất. Trên thực tế, Bát Kỳ thủy sư chỉ sợ đều tham chiến, nếu lúc Dận cùng Dận Chân đều ở đây, bọn họ chỉ sợ đều sẽ vội vàng đến cứu viện, nơi chỉ mấy làng chài nhỏ, c.h.ế.t vài ngư dân thôi, đối với họ mà hề hấn gì, lẽ đây họ cũng làm như .

Dận chằm chằm Trực Lệ tổng đốc đang quỳ rạp mặt đất mồ hôi như mưa, đôi mắt lạnh băng.

Nghe khi Khánh Đức viện binh, tên sâu mọt còn do dự, do dự cái gì? Dận trong lòng rõ, sợ Khánh Đức dối, lừa , tên Trực Lệ tổng đốc vốn là văn thần, là môn sinh của Minh Châu! Hắn sợ đây là âm mưu diệt trừ dị kỷ của đảng Thái Tử, sợ một khi điều binh cứu viện sẽ chụp mũ mưu phản mà đầu rơi xuống đất.

Có lẽ càng sợ hơn là việc quan quân cấu kết với cướp biển buôn lậu phát hiện? Đây cũng là chuyện mới mẻ, Dận sớm nhận chân tướng từ những lời lắp bắp của Cố gia.

Trữ quân một quốc gia nếu thực sự cướp biển bắt giữ… Cái ý nghĩ càng khiến sợ hãi, chỉ sợ cả chín tộc diệt vong đang ở mắt, sự thúc giục và đe dọa liên tục của Khánh Đức, tên Trực Lệ tổng đốc mới c.ắ.n răng mang theo một đội quân nhỏ đến cứu viện.

Ai ngờ đến pháo đài thấy một mảnh biển lửa, lúc hai chân run rẩy đến mức suýt ngã quỵ – quả nhiên là cướp biển, cờ xí thuyền cướp biển, thế nhưng vẫn là cái tên Trực Lệ tổng đốc quen thuộc với biển rộng.

Trực Lệ tổng đốc trong lòng hoảng loạn – dung túng cướp biển cướp bóc nhiều ngày, rốt cuộc bọn họ chỉ cướp chút nữ nhân, chút lương thực mà thôi, trong đó một tên hải tặc lớn đưa cho hai mươi vạn lượng bạc, đây là tiền cả đời kiếm , bọn họ cần làm gì cả, chỉ cần mặc kệ bọn họ, bọn họ cũng sẽ làm quá quắt, thậm chí còn âm thầm g.i.ế.c những tên hải tặc nhỏ khác, mang đầu đến cho làm chiến công.

Thật là một vụ mua bán hời, vì , mấy năm nay sống thoải mái, hô mưa gọi gió.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/sung-thiep-chi-muon-lam-ca-man/chuong-384.html.]

Hắn , bọn họ buôn lậu muối biển, và thu thuế đối với các tàu buôn qua , và những làng chài nhỏ xung quanh là nơi xuất phát của gạo trong kho của bọn họ, nhưng những tên cướp biển dường như tuân theo quy tắc.

ai ngờ, lúc gặp đại họa! Trừ Đề đốc thủy sư Thiên Tân đến cứu viện, những khác đều hốt hoảng, ngoan ngoãn giải đến mặt Thái T.ử gia, quỳ gối chờ xử trí. Cần rằng, mặc dù Thái T.ử gia hề hấn gì, nhưng những binh mang theo c.h.ế.t hơn một nửa, những đều xuất từ quý tộc Bát Kỳ xuất , hoặc là con cháu của các gia tộc lớn, lúc họ ngoài là để theo Thái T.ử gia lập công, sẽ trọng dụng.

Ai ngờ, thế nhưng cứ như c.h.é.m g.i.ế.c như rau cải, chỉ còn hơn một trăm . Cho dù vạn tuế gia trị tội, bọn họ cửa khi cũng sẽ đ.á.n.h c.h.ế.t.

Bên Thái T.ử gia đang xử lý quan viên, thì Trình Uyển Uẩn bế theo đứa bé theo Đức Trụ trở về, Đức Trụ bảo nàng thu dọn một gian phòng để tạm nghỉ ngơi, chỉ sợ đợi đến hừng đông, họ cũng rời khỏi nơi , trời đổi đất mấy ngày, sổ con chờ ý chỉ từ kinh thành.

“Nơi đệm giường chỉ sợ đều chút ẩm ướt, Trắc Phúc Tấn tạm chấp nhận một chút.” Đức Trụ .

Trình Uyển Uẩn nào còn tâm trí nào để ngủ, nàng nhắm mắt là hình ảnh t.h.i t.h.ể khắp nơi t.h.ả.m khốc, nàng ở Hấp Huyện từng gặp qua những nạn dân c.h.ế.t lăn lóc ngoài đường, nhưng từng thấy qua cảnh m.á.u chảy đầm đìa như … Nàng chỉ nghĩ đến thôi cũng rơi lệ.

Ngay tại căn phòng bên cạnh Thái T.ử gia nơi họ ở, đứa bé ngoan ngoãn từ khi lên pháo đài đột nhiên vẫy tay khỏi tay nàng, kêu: “Gia gia! Cha!” chạy trong.

Trình Uyển Uẩn đầu , mới phát hiện trong căn phòng vài bệnh, nhưng đa phần là nữ nhânvà trẻ em, hóa nhiều trẻ em và nữ nhân như cứu đến, lòng nàng liền nhẹ nhõm.

Đứa bé nhào lòng một đàn ông tráng kiện, đó Trình Uyển Uẩn từng gặp, là con trai của thủ pháo đài Cố gia.

Nàng cũng thấy Cố Mẫn Duệ tấm ván gỗ, hai mắt nhắm nghiền, sắc mặt trắng bệch, ông băng bó vài chỗ vết thương do đao chém, dường như đang hấp hối đó.

Thấy Trình Uyển Uẩn ngây ngốc bất động, Đức Trụ giải thích: “Đã cho đại phu kê đơn thuốc, rửa vết thương và băng bó, chỉ là ông tuổi tác lớn, trúng đao, đại phu chỉ thể trông chờ mệnh trời.”

--------------------------------------------------

Loading...