Thực , bánh cẩu là Trình Uyển Uẩn làm cho A Khắc Đôn và Ngạch Lâm Châu ăn, kết quả a mã của hai đứa ăn sạch.
Dận Chân thấy Dận Kỳ mồ hôi đầy , : “Đi như thế nào đến cấp, đại ca vị từng?”
Hà Bảo Trung chuyển ghế dựa mời Dận Kỳ xuống, sai dọn thêm chén đũa, Dận Kỳ xuống bên cạnh Dận Chân, cầm lấy chiếc đũa, ngượng ngùng : “Nhị ca, đến việc cầu .”
Dận Chân cũng , múc một chén canh bánh gạo cho Dận Kỳ: “Ta , ngươi tham gia tu sửa Thái Hòa Điện ? Không cần cầu, mang theo lão bát mười một tuổi, thể mang theo ngươi? Ngươi đến tìm , cũng gọi đến tìm ngươi! Nếu lão thất bệnh tật ốm yếu đến mức thể ngoài, bằng cũng đến mang theo, các ngươi đều dần dần lớn lên, về cũng sẽ xuất cung kiến phủ, nơi khó xử… Nhị ca đều .”
“Cảm ơn nhị ca!” Dận Kỳ ngờ thuận lợi đến , những lý do nghĩ đường đều vô dụng.
Dận Chân thấy Dận Kỳ như hoa nở, sai thái giám rót cho Dận Kỳ một chén đầy cơm nếp gà, dặn dò: “Lão ngũ, ngươi ăn đồ ăn, ăn nhiều một chút, đây đều là ngự đồ ăn Hoàng A Mã ban cho!” Ngay đó cúi đầu chăm chú chọn kim chi canh ớt cay xé phay, chọn nửa ngày cũng ăn một ngụm, nhưng ăn hai cái bánh cẩu.
Đồ ăn thực sự khó ăn, đáng tiếc là do Hoàng A Mã ban cho. Hắn và nhị ca mới ăn đến mức mặt ủ mày ê, may mắn Dận Kỳ đến, thể giúp họ chia sẻ bớt.
Dận Kỳ giang hồ hiểm ác, khi Dực Khôn Cung vòng qua Dục Khánh Cung, bụng cũng đói meo. Hắn cầm đũa xúc một miếng cơm to, vị dầu mỡ kỳ lạ suýt khiến nôn , nhưng nhớ đến câu của lão tứ về ngự thiện do Hoàng A Mã ban tặng, Dận Kỳ đỏ mặt cố nuốt xuống, nghẹn đến mức ho khan. Hắn bưng chén canh lên uống một hớp lớn.
Canh cay mặn, khiến cổ họng Dận Kỳ bỏng rát. Hắn phồng lên quai hàm, mặt đỏ tía tai, nên nuốt nên nhổ.
“Ha ha ha…” Dận Chân bật lớn.
“Phốc…” Cuối cùng thể nhịn nữa, Dận Kỳ phun nửa miệng cơm lên mặt đất, cố gắng nuốt nốt nửa miệng còn , thở hổn hển : “Thực… ngon… Cảm ơn… Hoàng A Mã ban thưởng.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/sung-thiep-chi-muon-lam-ca-man/chuong-249.html.]
Dận đành lòng, vội vàng sai thái giám đưa nước súc miệng cho Dận Kỳ, dở dở : “Ngươi cũng quá thật thành thật.”
Hắn hề nhận rằng hai mâm đồ ăn hầu như ai đụng đến ? Chắc chắn Dận sẽ lén lút đổ thức ăn . Hôm nay sứ thần Triều Tiên sắp về nước, Khang Hi cuối cùng cũng dành thời gian ăn một bữa cơm thịnh soạn với . Những món ăn do Triều Tiên cống nạp, , Hoàng A Mã chắc chắn nếm thử, chỉ thấy mắt nên ban cho thôi…
Dận Kỳ nôn xong vẫn còn buồn nôn.
Dận Chân cúi đầu, nhịn đến mức vai rung bần bật, cuối cùng nhờ Tô Bồi Thịnh ở phía đỡ mới ngã lăn đất. Bình thường Dận Chân là nghiêm túc, nhưng mỗi trêu chọc lão ngũ đều thành công, khiến thể kìm nén .
Cuối cùng, Dận Kỳ ăn ba cái bánh cẩu mới tạm bình tâm trở . Ba bắt đầu uống rượu và thảo luận về chi tiết phân công tu sửa Thái Hòa Điện. Họ chuyện đến tận chạng vạng, hai thái giám đưa thiện từ dãy nhà đến, Thái T.ử liền dẫn hai Càn Thanh Cung: “Đi, chúng ăn tối với Hoàng A Mã.”
Việc tu sửa Thái Hòa Điện rõ ràng là do Hoàng A Mã tự ý quyết định. Nếu , Thái Hòa Điện xuống cấp nhiều năm, lẽ sửa chữa từ lâu. Sửa sớm sửa muộn đều , cố tình lúc sửa, chẳng là để vui vẻ hơn ?
Vì , Dận cần thành việc một cách nhanh chóng và hiệu quả. Hắn cũng chia sẻ công lao cho những sẵn sàng cận , để họ rằng theo sẽ lợi ích và họ sẽ tiếp tục trung thành với .
Hắn hiện tại như Kinh A Uyển vô tình khai sáng, cũng thấu hiểu – ngoài việc thường xuyên dẫn các đến Càn Thanh Cung để họ nhiều cơ hội tiếp xúc với Hoàng A Mã, còn luôn ca ngợi những ưu điểm của các mặt Hoàng A Mã, để Hoàng A Mã thể nhận và coi trọng họ.
Trong thời gian , Trình Uyển Uẩn mỗi ngày dành một canh giờ để dạy bọn trẻ vẽ tranh. Tất nhiên, chủ yếu là Lý cách cách vẽ, nàng chỉ phụ trách hướng dẫn phương pháp.
Trình Uyển Uẩn khéo léo sai khiến Lý cách cách, khiến Dận buồn nhưng cảm giác như lóe sáng.
Lý cách cách thường đến dãy nhà để thăm hỏi, Trình Uyển Uẩn mỗi gặp cũng , liền tìm việc cho nàng làm. Nàng thể ở làm việc, mà còn làm việc hăng say, vui vẻ, và vô cùng coi đây là vinh dự.
--------------------------------------------------