Hắn cố ý hạ thấp A Uyển, cũng cố ý làm vẻ quan tâm đến A Uyển. Hắn hy vọng Hoàng A Mã tình cảm thực sự của , như lẽ sẽ hơn cho A Uyển.
Khang Hi trầm ngâm một lát, cũng thấy lý. Năm xưa, ông cũng vì Lão Tứ và Lão Lục mà phong Ô Nhã thị làm Đức phi, bằng những nô tì non trẻ sẽ chậm trễ trong việc chăm sóc hai đứa con nhỏ.
Thạch thị Dục Khánh Cung, nhất chỉ nên nuôi dưỡng A Khắc Đôn bên . Dù con trai trưởng luôn khác biệt… con luôn hạn chế về năng lượng, nàng là Thái T.ử Phi chỉ lo việc Dục Khánh Cung, mà còn lo toan những việc vặt vãnh trong hậu cung. Không thể bắt nàng nuôi dưỡng con cái của các thị khác, nàng cũng cố gắng sinh con vợ cả! Dù Trình thị hiện giờ chỉ con gái gối, trong bụng cũng là nam nữ. Cho dù là con trai, một đứa con thứ cũng thể so sánh với Thái T.ử Phi…
Thái T.ử đúng, Trình thị đáng kể, nhưng thể để con cái Thái T.ử chịu thiệt, dù nàng cũng sinh Hoàng trưởng nữ, hiện giờ mang thai, chứng tỏ là phúc khí, tính tình ôn hòa, chu đáo, gây chuyện gì, an phận thủ thường…
Vì áy náy với Thái Tử, Khang Hi cũng tự tìm lý do thuyết phục bản , thôi, đứa nhỏ chịu thiệt, hiếm khi cầu xin, cũng chuyện gì to tát, ông nên phũ mặt Thái Tử.
“Vừa Nghi phi đến , Lão Ngũ thỉnh phong Lưu cách cách trong phủ lên làm trắc phúc tấn. Vậy thì hai em các ngươi cùng báo cho Tông Nhân Phủ, đó cùng Khâm Thiên Giám và Lễ Bộ chọn ngày , soạn thảo sắc văn là .”
Nghĩ nghĩ , tuy quá tình nguyện, nhưng cuối cùng Khang Hi cũng đồng ý.
Dận trong lòng vô cùng vui mừng! Sau khi Khang Hi đồng ý, A Uyển sẽ đường đường chính chính trở thành vợ lẽ của , còn chịu sự coi thường và hạ thấp của khác! Hắn cố gắng che giấu niềm vui sướng, chỉ mỉm :
“Cảm ơn Hoàng A Mã khai ân, con sẽ đưa Trình thị đến dập đầu tạ ơn. Hoàng A Mã , nàng ngày ngày may vá quần áo, giày dép cho con và các con, còn âm thầm hỏi con về kích cỡ giày của Hoàng A Mã để làm cho mấy đôi lót giày, nhưng dám mang cho , vẫn luôn cất giữ ở đáy rương.”
Khang Hi lớn: “Thì miếng độn giày mà ngươi săn hôm nay là do nàng làm? Nàng quả thật hiếu thuận, tay nghề cũng khéo. Bánh trẫm ăn tối hôm qua cũng do khẩu vị đổi khá nhiều, hôm qua trẫm ăn món thịt kẹp cá, cũng khá ngon.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/sung-thiep-chi-muon-lam-ca-man/chuong-239.html.]
Nếu Trình thị tự mang miếng độn giày đến Càn Thanh Cung thì sẽ vượt quá phép tắc. Nàng là một cách cách, phận hiếu thuận với Khang Hi, mà thể hiện sự quan tâm quá mức sẽ khiến Khang Hi hài lòng. nếu chỉ âm thầm quan tâm, bày tỏ lòng hiếu thảo một cách công khai, khiến Khang Hi cảm thấy thoải mái hơn.
Vừa miễn cưỡng đồng ý cho Dận thăng chức cho Trình thị, Khang Hi cũng chút vui vẻ. Dù Khang Hi cũng keo kiệt trong việc phong phi tần, hậu cung của ông bốn phi, đều trải qua gần mười năm ở vị trí thứ phi mới phong tần. Ông cũng yêu quý bốn phi tần , nhưng cũng vội vàng thăng chức cho họ.
hầu hạ bên cạnh Thái T.ử vốn nhiều lắm, thôi ! Coi như là Hoàng A Mã rộng rãi với con trai ! Nếu Trình thị quá tệ, Thái T.ử giúp đỡ thì cứ giúp đỡ. Người Hán đáng lo ngại.
Khang Hi theo bản năng tách biệt Thái T.ử với các quý tộc Mãn Thanh Bát Kỳ. Ông thời đại Bát Kỳ cộng trị, ông khác kiềm chế, đây cũng là lý do ông Thái T.ử cưới con gái của quý tộc Mãn Thanh.
Thiên hạ là thiên hạ của Ái Tân Giác La Huyền Diệp, ông tiên đế, cần bất kỳ ai tay chân!
A Khắc Đôn chơi con đổ mồ hôi, trong Càn Thanh Cung quần áo của bé, Khang Hi liền bảo Dận nhanh chóng mang con về quần áo: “Đừng để cảm lạnh.”
Dận lời, dắt A Khắc Đôn quỳ xuống tạ ơn, đang dắt bé khỏi Càn Thanh Cung, nhưng bé con quen đến Càn Thanh Cung chơi những lúc phi vụ, chút lưu luyến hỏi Dận : “A Mã, A Khắc Đôn còn thể đến chơi với Hoàng Mã Pháp ?”
Khang Hi xong lông mày giãn , ôm bé lòng, âu yếm ôm bé mặt: “Tất nhiên ! Hoàng Mã Pháp thích A Khắc Đôn, bất cứ lúc nào con đến Càn Thanh Cung, Hoàng Mã Pháp đều hoan nghênh!”
Dận thấy việc Khang Hi đối xử với A Khắc Đôn, khỏi đỏ mắt, chua xót : “Con đáng yêu , Hoàng A Mã giờ chỉ cháu trai trong mắt.”
Lời khiến Khang Hi bật lớn, chỉ Dận trêu chọc: “Không thể so sánh! Ngươi là A Mã , còn tranh sủng với con nít!”
--------------------------------------------------