SỰ THẬT BỊ CHE GIẤU - Chương 6
Cập nhật lúc: 2026-01-23 01:01:49
Lượt xem: 10
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Mẹ Trần Phong thấy lời thì sửng sốt, đó vội vàng xung quanh.
Tôi hạ giọng : “Dì, ở nhà ai, bố Trần Phong ở ngoài về. Con sai Trần Phong tìm bố, đưa chú hai của đến bệnh viện trong thị trấn chữa bệnh, khi trời mới ."
Nghe , của Trần Phong thể ngước lên , và một lúc, dì với giọng thấp: "Bây giờ con thể trốn thoát.”
Giọng dì nghèn nghẹn, như một chiếc búa nặng nề, đ.á.n.h trái tim .
Tôi nhanh chóng nắm lấy cổ tay Trần Phong, "Sao dì thế? Dì ơi, nếu dì thể với con rằng dì con trốn thoát thì dì cách trốn thoát, đúng ?"
Tôi ôm chặt cổ tay Trần Phong, giống như sắp c.h.ế.t đuối cố nắm lấy cọng rơm cuối cùng.
"Dì, con dì ghét con, dì con bỏ cuộc khó khăn nên cố tình làm vẻ thích con. Dì làm ơn, dì cách chạy ngoài?"
Mẹ Trần Phong , sắc mặt của bà đổi.
Nó mềm mại hơn từng thấy.
Một lúc lâu , Trần Phong thở dài: “Bọn họ đang nhắm con, và họ sẽ làm hại con như những cô gái khác, bởi vì con tác dụng lớn hơn đối với họ!”
Tác dụng lớn hơn?
Tôi càng tò mò hơn: "Đó là cái gì ?"
Mẹ Trần Phong vẻ mặt nghiêm túc : "Trở thành một nhà lãnh đạo như chị Vân. Con thông minh, là sinh viên đại học nổi tiếng và xinh hơn."
“Cô đây cũng như con tới đây, cô ở đây thế nhưng cũng hai năm , chị Vân từ lâu chán việc sếp lớn phía chơi đùa, sếp lớn đang tìm mới xinh , thông minh, sẵn sàng làm việc để thế cô ."
Khi những lời của Trần Phong, nổi hết da gà.
Tôi ngờ rằng Trần Phong thực sự đang lừa dối ! Hóa họ đang tham gia hoạt động buôn .
Những phù hợp và trình độ học vấn cao sẽ lấy làm đồ chơi cho ở .
Nói chung, họ trực tiếp g.i.ế.c và bán nội tạng của họ.
Lô hàng đó ngụy trang danh nghĩa dưa chua. Lời Vân tỷ là vợ trưởng thôn dường như chỉ là cái tên mà thôi.
Còn những phụ nữ khác trong làng thì ?
Có lẽ họ vẫn thể sống sót so với những phụ nữ g.i.ế.c.
cuộc đời của họ kết thúc như thế , họ chỉ thể ở ngôi làng đến hết cuộc đời, chung sống với một đàn ông đầy bạo lực.
Tôi cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng.
Tôi vội vàng Trần Phong: "Dì, con trốn , con thể ở đây!"
Mẹ Trần Phong liếc , đang định thì thấy giọng của Trần Phong từ bên ngoài truyền đến.
“Hiểu Thơ, em ở ?"
Sao Trần Phong về sớm như ?
Tôi nhanh chóng dậy bước ngoài, "Trần Phong, về sớm thế? Chú hai của thế nào ?"
Khi Trần Phong thấy đang đeo tạp dề, ánh mắt đột nhiên trở nên sắc bén.
"Sao em ăn mặc như thế ?"
Tôi mỉm : "Vừa , em đang định ngủ. Em thấy dì đang làm dưa chua, em định giúp. Anh đúng lúc em chuẩn ."
Tôi thể để Trần Phong chuyện với .
Như thể sẽ khơi dậy sự nghi ngờ của Trần Phong.
Sau khi xong, sự căng thẳng của Trần Phong giảm một chút.
Anh nắm tay bước ngoài : "Chú hai , sợ em lo lắng nên dẫn em xem."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/su-that-bi-che-giau/chuong-6.html.]
Tôi và Trần Phong đến nhà chú hai. Vừa bước thấy chú hai ăn mì trong tô lớn.
Đang vội vàng ăn xong, thấy tới, chú quên ngẩng đầu lên , : “Bạn gái của Trần Phong thật xinh , chúc cháu kết hôn hạnh phúc.”
Nói xong, chú tiếp tục cúi đầu ăn mì. Tôi thấy một chân chú đang giày, còn chân còn thì quấn băng chặt, hình như chỉ thương ở mắt cá chân.
Bạn ngã từ tầng cao như xuống sàn xi măng mà chỉ thương một mắt cá chân? Điều hợp lý ?
Tôi nghi ngờ.
Tôi đưa sữa và bánh mì mang theo cho chú hai: "Chú hai, chú cứ giữ những thứ mà ăn. Nếu chân chú thoải mái thì với Trần Phong, chúng cháu sẽ đưa chú đến bệnh viện trong thị trấn."
Chú hai gật đầu, gì và tự ăn mì.
Trần Phong ở cửa gọi điện, cứ chú hai đang ăn mì.
Không đến mấy phút, Trần Phong gọi điện xong, dẫn ngoài sân, : "Bây giờ em yên tâm ? Chú hai của may mắn. Ông núi bắt thỏ và rơi từ núi xuống sườn đồi. Sau khi xuống, trở về vẫn như bình thường.
Tôi gật đầu giả vờ tin tưởng: “Thấy chú hai vẫn , em yên tâm, nếu em luôn cảm thấy .”
Lúc rời , khỏi thì thấy chú hai đang giường. Nhìn từ cửa sổ. Cái đó đầy sự khao khát và mong đợi. Tôi bàng hoàng, liếc chú hai và thấy nước mắt chảy dài khuôn mặt chú.
Trần Phong nhận gì đó , vội vàng đầu , sợ nhận chú hai gì đó kỳ lạ nên giả vờ như bong gân chân, suýt nữa thì ngã xuống.
Trần Phong lo lắng đỡ : “Hiểu Thơ, em chứ?”
Tôi lắc đầu: “Em lỡ dẫm một hòn sỏi.”
Trần Phong chút lo lắng đầu , khóe mắt thấy cửa sổ .
Trần Phong kỹ, phát hiện gì kỳ quái, liền giúp trở về.
Chân , nhưng giả vờ như . Lúc giường nghỉ ngơi, nhớ đến chú hai của lúc chiều đang bên cửa sổ. Chỉ những giọt nước mắt chảy dài khuôn mặt và nỗi buồn vô tận trong mắt.
Tại chú như thế ?
một điều thể khẳng định là chú hai chắc chắn vấn đề về tâm thần.
Hoặc là đó xe buýt, thể tin lời của Trần Phong, nhưng bây giờ, đêm đó ở ban công những lời chú hai và chú hai hôm nay cửa sổ ...
Nhất định chuyện gì đó!
Lúc nghĩ tới lời chú hai đó, vợ chú ...
Cửa phòng ngủ cọt kẹt mở , cắt đứt dòng suy nghĩ của .
Trần Phong bưng hoa quả , đặt lên bàn đầu giường của : “Ăn trái cây , lấy sữa cho em.”
Tôi gật đầu, Trần Phong rót sữa cho , : “Trần Phong, vợ chú hai là như thế nào? Tên cô là gì?
Mễ Mễ_Vigro
Trần Phong hiển nhiên sửng sốt một chút, vì hỏi như .
Anh lưng với và với giọng điệu tự nhiên: “Anh cũng nhớ tên thím . Hình như hồi tiểu học thím bỏ trốn cùng khác. Anh thậm chí còn nhớ trông như thế nào."
Có vẻ như vấn đề gì nên thể hỏi thêm gì nữa. Tránh hiện tại đang nghi ngờ.
Lúc , thấy Trần Phong trong hình ảnh phản chiếu cửa sổ, lưng về phía , đang rót thứ gì đó cốc sữa.
Tôi sợ đến mức vội vàng để tránh cho Trần Phong nhận rằng thấy việc làm.
Trần Phong đưa sữa tay , mặt mỉm ôn hòa: "Uống nhanh , uống xong là ngủ."
Tôi gật đầu, nhẹ nhàng nhấp từng ngụm sữa, uống từng ngụm nhỏ.
Tôi thứ mà Trần Phong thêm sữa đưa cho chắc chắn tác dụng gây c.h.ế.t , nhưng nó thể khiến ngủ lâu.
Và hơn nữa sẽ thức dậy giữa chừng. Tôi nghĩ đến mấy ngủ ở nhà Trần Phong, nào cũng ngủ nhanh và sâu, khi tỉnh dậy vẫn còn đau đầu.