Lúc , một giọng quen thuộc đột nhiên truyền tai .
Tôi giật , thì thấy chú hai say xỉn xuất hiện phía , tay cầm chai rượu.
Tôi chút chán ghét lùi một bước, "Chú hai, chú lên đây?"
Tối nay uống rượu đều ở lầu, lầu là chúng nghỉ ngơi, chú hai thật đúng là ngang ngược.
Sắc mặt chú hai nghiêm túc, ông chằm chằm :
“Mày chạy nhanh, chạy ngoài, cứu vợ tao!”
Tôi vẻ mặt nghiêm túc của chú hai, chút kinh hãi: “Chú hai, Chú hai say ?"
Chú hai lắc đầu, ánh mắt nghiêm túc, "Chạy ngoài nhanh, đừng để bọn họ lừa!"
"Sau khi ngoài, hãy cứu vợ , vợ họ bắt .”. “Tôi nhất định cứu cô , vợ …”
Nghe chú hai , cảm giác hồi hộp đây xác nhận trong lòng dường như khơi dậy trong giây lát.
"Chú hai, vợ chú tên gì? Cô ở ? Ai g.i.ế.c cô ? Là... Trần Phong là cha của Trần Phong?"
Chú hai mở miệng định gì đó, nhưng chợt hình như thấy điều đó trông như gì đó khủng khiếp, và sắc mặt trở nên tái nhợt.
Tôi theo hướng của chú , ở tầng , cha của Trần Phong lên tầng , đó, Trần Phong cũng lên tầng .
Chú hai hiển nhiên thấy ánh mắt của cha Trần Phong, ông giống như cừu thấy báo săn, bắt đầu run lên vì sợ hãi.
Tôi định hỏi tiếp thì thấy chú hai tiến lên một bước và nhảy từ tầng hai xuống.
Tôi kinh hãi che miệng , ngơ ngác cảnh tượng mặt.
Bóng dáng chú hai ngã xuống sàn xi măng trong sân tầng một, trông kỳ lạ.
Mễ Mễ_Vigro
Tôi sợ đến mức thể yên nên vội chạy xuống lầu kiểm tra vết thương cho chú hai.
Lúc xuống lầu, bố Trần Phong sai bế chú hai đến phòng khám trong thôn, thấy xuống, Trần Phong vội vàng chạy tới ôm lấy : "Hiểu Thơ, đừng sợ, chú hai ."
Tôi lo lắng, "Chú hai của xảy chuyện gì ?"
Trần Phong bất lực thở dài, " đoán là chú say !"
“ , Hiểu Thơ, chú hai của gì với em ban công tầng hai ?"
Khi Trần Phong hỏi câu hỏi , chằm chằm . Tôi cảm thấy như ánh mắt của khác so với đây. Lần , ánh mắt cảm giác áp bức và thăm dò.
Như thể đang chằm chằm thật chặt, vì sợ rằng sẽ dối.
Tôi bình tĩnh dối: “Chú hai hỏi em tiền , chú mượn tiền em.”
“Em là , chú hai bố chắc chắn cho em một phong bì đỏ, nhất định bắt em lấy lấy nó , nhưng em đưa cho ông , ông đột nhiên nhảy xuống và c.h.ử.i rủa, khiến em sợ c.h.ế.t khiếp..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/su-that-bi-che-giau/chuong-5.html.]
Vừa giả vờ sợ hãi. Trần Phong hiển nhiên tin tưởng lời , nắm lấy tay lên lầu phòng, kiên nhẫn :
“Vợ của chú hai vốn chịu nghèo khó, ưa giàu nên bỏ ông . Sau khi ông kích thích, luôn cảm thấy chỉ cần kiếm nhiều tiền hơn, thím hai sẽ …”
“Đó là lý do tại ông mượn tiền của em.”
Tôi thở dài: "Thật là một đàn ông đáng thương."
Trần Phong : "Không , đừng lo lắng, chú hai của là em trai ruột của bố , bố sẽ chăm sóc ông .”
Nghe Trần Phong , nhưng làm nghi ngờ.
Vừa , ánh mắt chú hai từ ban công cha Trần Phong, tràn đầy kinh hãi cùng sợ hãi. Thậm chí đều run rẩy. Đó chắc chắn là một nỗi sợ đơn giản. Trần Phong nhất định là đang dối !
Trần Phong vẻ mặt chút bất an của , như cảm thấy điều gì đó: "Hiểu Thơ, em hiểu lầm gì ?"
Tôi lập tức lắc đầu, "Không gì, em chỉ cảm thấy chú hai của đáng thương, may mắn là trong gia đình nên em thể giúp đỡ."
Trần Phong liền mỉm nắm tay : "Bố đều là những nhà quê chất phác. Người nhà quê làm những điều xa hoa đó, nhưng họ đối xử với họ hàng ."
Nếu đây câu , chắc chắn sẽ vô cùng cảm động Trần Phong.
Suy cho cùng, điều thích nhất ở Trần Phong chính là sự khiêm tốn và giản dị của .
bây giờ, khi những lời của chú hai, tất cả những gì thể nghĩ đến là ánh mắt sợ hãi và bất lực của chú hai khi chú nhảy khỏi ban công.
Trần Phong, nhất định nhiều chuyện giấu .
Chuyện tiệc tùng coi như xong, hỏi Trần Phong về chú hai của , nhưng Trần Phong dường như nhiều với .
Anh mơ hồ trả lời những câu hỏi của , chỉ rằng chú hai của anhcó may mắn, chú chỉ thương ở mắt cá chân.
Tôi tin: “Chú hai ngã từ một nơi như tầng hai mà chỉ gãy mắt cá chân ?”
Trần Phong tựa hồ cảm thấy chút hợp lý, liền đổi lời : "Chắc chỉ là vết thương ở mắt cá chân, buổi chiều sẽ bảo bố đưa chú hai thị trấn."
Nghĩ tới điều gì đó : "Vậy bây giờ , thị trấn cách thôn hơn hai giờ xe buýt, nếu bây giờ, lẽ sẽ đêm khuya mới về."
Trần Phong chút do dự.
Tôi vội : “Trần Phong, chú hai của gì thì cũng ngã ở nhà chúng , nếu chúng để ý, em sợ sẽ bàn tán.”
Trần Phong suy nghĩ một lúc gật đầu, “Được, thì sẽ tìm ba .”
Tôi thở phào nhẹ nhõm khi thấy Trần Phong rời .
Cuối cùng cũng !
Tôi vội lấy tạp dề đeo , chạy bếp, xuống cạnh Trần Phong.
Mẹ Trần Phong đang đeo găng tay nhựa làm đồ chua, bà vẻ giật khi thấy xuống.
Tôi vội vàng : "Dì, tờ giấy dì đưa cho con bảo con chạy trốn, nhưng bây giờ con thể trốn thoát ."