Tôi giật , vội vàng xé tờ giấy tay xả bồn cầu. Sau đó giả vờ bình tĩnh và mở cửa.
Trần Phong tò mò : "Hiểu Thơ, em trả lời ?"
Tôi cố ý giả vờ ngượng ngùng, “Em đang vệ sinh, trả lời thế nào đây?”
Trần Phong : “Vừa quên lấy cái cho em, mùa hè ở nông thôn nhiều muỗi quá, nhất nên đặt nhang muỗi ở đây.”
Vừa , Trần Phong đặt cuộn nhang muỗi trong tay góc. Không tại , luôn cảm thấy ánh mắt đang xung quanh đầy nghi ngờ. Vì lời nhắn đó mà luôn cảm thấy chút tội .
Trần Phong làm xong, đóng cửa toilet , cùng trở về.
Khi ngang qua ngôi nhà khóa bằng ổ khóa lớn, cuối cùng cũng nhịn nữa: “Trần Phong, ngôi nhà hình như hợp với nhà chút nào. Ban ngày ban mặt còn hai cái ổ khóa lớn, bên trong rốt cuộc cái gì ?"
Tôi hỏi câu với vẻ thoải mái, nhưng khỏi đ.á.n.h trống trong lòng.
Tôi sợ Trần Phong sẽ phát hiện điều gì đó.
Trần Phong thần bí : “Bên trong chính là bí mật làm giàu của gia đình .”
Bí mật làm giàu.
Tôi nghĩ đến những cô gái trong giấc mơ với khuôn mặt sưng vù và tóc ướt đẫm. Tôi khỏi nghĩ đến chuyện ... Chẳng lẽ gia đình Trần Phong kiếm tiền bằng cách bán nội tạng ?
Nếu thì làm giải thích điều chú hai của về những bạn gái mà đưa về?
Mặc dù Trần Phong rằng đó là vì chú hai của bệnh tâm thần nhưng hiện tại quá nhiều nghi ngờ.
Sau khi trở về phòng, Trần Phong mang cơm rang mới làm tới.
Lúc đầu ăn nó, nhưng cơm chiên vị đặc biệt. Mùi thơm xộc mũi, suốt buổi chiều ăn gì nên đói lắm.
Tôi tự ăn xong một tô cơm chiên lớn, quên hỏi: "Dì ơi, tay nghề của dì thật sự . Món cơm rang dì làm thế nào? Sao ngon như ?"
Mẹ Trần Phong gì, nhưng Trần Phong giải thích cho : "Dưa chua dùng trong cơm chiên là dưa chua bình thường, chúng là dưa chua đặc biệt của nhà !"
Dưa chua...
Tôi dường như chợt nghĩ tới điều đó.
Trong giấc mơ, ngoài những xác c.h.ế.t, còn một thứ trông giống như rau ngâm lơ lửng trong những chiếc thùng đó.
Chẳng lẽ...
Tôi đột nhiên cảm thấy cổ họng buồn nôn, vội vàng che miệng chạy đến thùng rác bắt đầu nôn mửa.
Trần Phong hoảng sợ: "Hiểu Thơ, Hiểu Thơ em làm ?"
Ngay đó, cha của Trần Phong tát mặt của Trần Phong:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/su-that-bi-che-giau/chuong-3.html.]
“Con khốn vô dụng , thậm chí còn nấu một bữa cơm!”
Tôi vội vàng bịt miệng : “Chú, chú đừng như , . Không liên quan đến dì, chỉ là con thích nghi với khí hậu thôi…”
Cha Trần Phong cau mày trừng mắt Trần Phong: “Ra ngoài với !”
Hai ngoài, Trần Phong đỡ xuống giường, đó rót nước nóng cho uống.
Tôi uống hai ngụm nước nóng, cảm thấy cơn buồn nôn giảm bớt, vội vàng : "Để em nghỉ một chút, gặp dì , em sợ chú sẽ trách dì."
Trần Phong quan tâm mà an ủi : “Mẹ chính là như , , đừng lo lắng.”
Tôi nghĩ đến cha Trần Phong quả quyết vung cái tát, trong lòng vẫn còn cảm thấy sợ hãi, phụ nữ trong nhà địa vị thấp ?”
Tôi nhẹ giọng hỏi.
Trần Phong lập tức hiểu ý của , bất đắc dĩ : “Lúc đầu với em chuyện , nhưng ngờ khiến em hiểu lầm.”
“Thực một trai hơn ba tuổi, nghỉ học từ sớm và làm, đó dẫn bạn gái về nhà, đồng ý và liên tục gây chuyện.”
“Anh cả của bỏ cùng bạn gái trong cơn tức giận và cắt đứt quan hệ với gia đình. Trong vòng hai năm, cảnh sát đến nhà và rằng trai c.h.ế.t trong một vụ t.a.i n.ạ.n ô tô ở ngoài thị trấn, và bạn gái mất tại chỗ.”
Tôi kinh ngạc Trần Phong, ngờ trong nhà xảy chuyện như .
Trần Phong tiếp tục: "Kể từ đó, kích động tinh thần. Bà luôn cảm thấy rằng chính bà đồng ý với cuộc hôn nhân dẫn đến tình trạng . Sau , bà bắt đầu lo sợ sẽ tìm bạn gái. Bà hy vọng nghiệp xong và đừng rời khỏi làng. Cho dù tìm bạn gái, cũng nên tìm nhất trong cùng một làng.”
“Đó là lý do khi em là bên ngoài mới bài xích em, bố buồn nên dùng bạo lực với .”
Ai da! đang kích thích, nếu dùng tí bạo lực với bà, bà sẽ kiềm chế phát điên."
Nghe Trần Phong , đột nhiên chút khó hiểu.
Nếu theo lời của Trần Phong, thực sự vấn đề về thần kinh thì tại bà vẫn đưa cho tờ giấy đó?
Trần Phong chằm chằm : "Hiểu Thơ, em tin lời ?"
Tôi lắc đầu, "Anh trong phòng nhiều bí mật làm giàu, em tò mò, tại giấu em?"
Trần Phong , khỏi mỉm , “Sao em đáng yêu thế? Muốn xem thì đợi hai ngày mới xem, hai ngày .”
Tôi sốc khi những lời : "Tại ?"
Thực sự điều gì đó vô hình ẩn giấu trong đó?
Trần Phong bất đắc dĩ : "Anh vốn là cho em một bất ngờ, ngờ em nhất định hỏi, cho nên chỉ thể cho em ."
“Làng ngày xưa kiếm tiền bằng nghề làm dưa chua, nhưng du lịch mấy năm gần đây mới bắt đầu phát triển, chính nhờ du lịch phát triển nên dưa chua ở làng bán nhiều hơn.”
Mễ Mễ_Vigro
“Vốn dĩ tưởng ngày mốt sẽ bán dưa chua, kiếm tiền đưa cho em một phong bao lớn màu đỏ, ngờ em nghi ngờ, cho nên chỉ thể cho em .”