Mẹ Trần Phong vẻ sợ chồng , xong những lời liền dậy phòng bếp.
khi , bà quên một cái.
Sau khi Trần Phong rời , Trần Phong bắt đầu an ủi : “Hiểu Thơ, em đừng để bụng. Đây là tính cách của , nhưng bà nổi tiếng là miệng cứng lòng mềm. Qua một thời gian em sẽ ."
Tôi đành gật đầu.
Cha của Trần Phong hỏi một câu hỏi về gia đình và sự thật.
Tôi cha , lớn lên trong trại trẻ mồ côi, duy nhất của là viện trưởng nhưng bà cũng qua đời cách đây hai năm.
Hiện tại, duy nhất thiết chính là bạn trai Trần Phong.
Sau khi hỏi những chuyện , cha Trần Phong vẻ hài lòng, hỏi: "Hiểu Thơ, con là sinh viên một trường đại học danh tiếng, so với trường của Trần Phong còn hơn?"
Tôi chút hổ làm thế nào để trả lời.
"Thật trường của chúng gần giống , nhưng hướng học của chúng thể khác ."
Tôi một trường đại học nổi tiếng, còn Trần Phong chỉ là sinh viên một trường top 2.
Khi chúng yêu , bạn cùng phòng của hài lòng, vì họ đều cảm thấy xứng đáng.
trong lòng , chỉ cần Trần Phong thể đối xử với là đủ .
Nghe xong, cha Trần Phong càng hài lòng hơn, ông Trần Phong, gật đầu : "Ba hài lòng với cô bạn gái ." Trần Phong cũng gật đầu.
tại , luôn cảm thấy trong lời của cha Trần Phong điều gì đó khiến cảm thấy khó chịu. Như thể là một món hàng .
Tôi dậy : “Trần Phong, em vệ sinh.”
Trần Phong gật đầu, “Em ngoài rẽ , cùng em.”
Tôi vội vàng lắc đầu, “Không cần, ở chuyện với chú một lát ."
Tôi tự bước ngoài và tìm thấy toilet.
Khi bước , thấy một căn phòng vẻ kỳ lạ.
Trên cửa hai ổ khóa lớn, vẻ là một nơi bí ẩn.
Hơn nữa, sân trong trang trại trong lành, nhưng căn phòng giống như một nhà kho đổ nát, phù hợp với bộ sân.
Tôi đang ngơ ngác thì bỗng một giọng quen thuộc vang lên: “Cô đang đó gì thế?”
Tôi giật , về nơi phát âm thanh thì thấy Trần Phong đeo tạp dề bậc cửa bếp, vẻ mặt ủ rũ .
Tôi nhanh chóng , "Không... gì..."
Mẹ Trần Phong , giọng điệu vui : "Cô là khách, khi khách đến nhà chủ nhà, điều đầu tiên cần nhớ là loanh quanh và xung quanh!"
Sau khi Trần Phong xong, bà trợn mắt rời .. Tôi đó, chán nản.
Tôi làm gì sai, tại Trần Phong thù địch với như ?
Ăn trưa xong thấy mệt nên phòng Trần Phong ngủ.
Trần Phong và yêu hai năm và giữa chúng hề hành động vượt giới hạn.
Trần Phong , đây là vì bảo vệ .
Trong lòng thầm cảm động.
Tôi một giấc ngủ ngắn thoải mái, và trong giấc mơ, đang ngôi nhà bí ẩn mà thấy ban ngày. Lần , lấy chìa khóa từ đó và mở ổ khóa.
Mễ Mễ_Vigro
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/su-that-bi-che-giau/chuong-2.html.]
Đẩy cánh cửa sắt nặng nề , thấy thứ bên trong nhà.
Có nhiều thùng lớn, mùi xác c.h.ế.t thối rữa tràn ngập trong đó. Tôi che miệng , cảm thấy buồn nôn.
Tại nhiều lu lớn ở đây? Còn thối như ? Chính xác thì trong đó gì?
Tôi thu hết can đảm để về phía , nhưng hét lên.
Trong thùng lượt những xác ch.ế.t.
Một cô gái mái tóc dài đưa bể lớn, khuôn mặt sưng tấy và thối rữa đến mức thể thấy nét mặt ban đầu.
Tôi chợt nghĩ đến lời chú Trần Phong khi đến đây.
Bạn gái xinh hơn bạn gái đưa về…
Lời chú hai đúng ?
Tôi bỗng bỗng nhiên bừng tỉnh.
Khi mở mắt , nhận vẫn đang ngủ giường, chỉ là gặp ác mộng mà thôi.
Xung quanh tối đen như mực nhưng cảm giác như lưng ướt đẫm.
Sao ngủ suốt đêm thế ? Tôi che đầu tìm Trần Phong, ngoài thấy tiếng cãi vã từ lầu truyền đến.
"Con hồ ly tinh đó chỉ cướp con trai của ! Tôi thể để con trai rời xa !" Đó là giọng của Trần Phong. Tôi cảm thấy lo lắng và vội vã xuống cầu thang.
Giọng của cha Trần Phong vang lên, "Tôi với bag bao nhiêu rằng nó sẽ đưa Trần Phong ? Bà đang nghĩ gì ?"
Trần Phong cũng bất mãn : "Mẹ ơi, đừng căng thẳng nữa. Nếu làm hỏng việc kết hôn sợ là sẽ thể sống .” Tôi đột nhiên dừng bước xuống cầu thang.
Tôi tin, đây là giọng của Trần Phong ?
Trong trí nhớ của , Trần Phong là một hiền lành khiêm tốn, bụng, mỗi thấy một ông già ăn xin đều sẽ cố gắng hết sức để giúp đỡ họ.
Tôi thực sự thể tin những lời lạnh lùng và vô cảm là do Trần Phong .
Ở tầng dường như im lặng. Tôi cố tình làm ồn trong phòng lầu, bước từng bước nặng nề xuống lầu. "Trần Phong, ở ?"
Trần Phong lập tức dậy từ sô pha, “Hiểu Thơ, em tỉnh ?”
Tôi gật đầu, ôm đầu, “Không chuyện gì xảy , em ngủ đến tận đêm ?” Trần Phong mỉm , giọng ôn nhu giống như ngày thường, , "Anh đoán em mệt mỏi vì chuyến , đói ? Anh lấy cho em thứ gì đó để ăn."
Cha của Trần Phong cũng tới, ân cần : “Để dì nấu món gì cho con.” Vừa , ông đầu trừng mắt Trần Phong.
Tôi vội vàng theo: “Dì, để con giúp dì…”
Trần Phong hất tay , : “Tôi cần cô giúp!” Nói xong, bà bếp.
Trần Phong tới an ủi : "Đừng lo lắng, chính là như ."
Tôi phiền muộn gật đầu: “Em vệ sinh.”
Vào nhà vệ sinh, khóa cửa . Vừa Trần Phong hất tay , cảm thấy bà nhét thứ gì đó tay .
Tôi mở tờ giấy và xem xét nó cẩn thận ánh sáng của nhà vệ sinh. Trên đó chỉ hai chữ "Chạy !!!" Ba dấu chấm than, chữ nguệch ngoạc và lo lắng.
Chắc hẳn nó trong cảnh cấp bách. Máu trong cơ thể dường như đông đặc ngay lập tức. Mẹ Trần Phong bảo chạy trốn, ý bà là ?
Trong khoảnh khắc, lời của chú hai Trần Phong, cơn ác mộng kỳ lạ còn trong thôn dù ban ngày ban mặc nhưng một bóng , tất cả đều hòa .
Không, gọi cảnh sát!
Tôi lấy điện thoại gọi điện thì tiếng gõ cửa. "Hiểu Thơ, em chứ?"
Đó là giọng của Trần Phong.