Sở Tổng Phu Nhân Lại Đến Cục Dân Chính Đề Đơn Ly Hôn - Sở Kinh Tây, Lạc Khê - Chương 388: Anh Hàn, công ty không cho phép anh yêu đương
Cập nhật lúc: 2026-01-24 02:42:18
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Trần Hinh nửa điểm cũng nhắc quá khứ Tô Diệp đè đầu cưỡi cổ, nhưng tình cảnh hiện tại của cô trông cậy Trương Vĩ, bèn kể bộ ân oán năm xưa.
Trong lòng Trương Vĩ chấn động, phản ứng đầu tiên là thấy Tô Diệp thật ngốc, đang yên đang lành làm phu nhân hào môn , nhất quyết dấn giới giải trí, giới giải trí dễ lăn lộn lắm , hơn nữa lăn lộn đến mấy thì sướng bằng làm phu nhân hào môn ?
"Anh tưởng cô ly hôn , là Cố Trạch Dã cần cô nữa, Cố Trạch Dã bây giờ phận thế nào, cưới thế nào mà chẳng , thể giữ một vết nhơ bên cạnh." Trần Hinh thấu suy nghĩ của Trương Vĩ, châm chọc .
"Vết nhơ?" Trương Vĩ trong giới đó, tự nhiên một chuyện.
Trần Hinh kể chuyện đó cho .
Trương Vĩ: ...
Tằng tịu với em dâu tương lai, danh tiếng quả thực .
"Nói là Cố Trạch Dã sẽ chống lưng cho cô nữa?" Nghĩ Trương Vĩ nghĩ đến tầng nghĩa .
Trần Hinh khẳng định chắc nịch: "Đã ly hôn còn đủ lên thái độ ."
Quả thực thể lên điều đó.
Trong lòng Trương Vĩ lờ mờ một chủ ý: "Vậy em xem chúng làm thế ..."
Người mới ai chống lưng chẳng để mặc nắn bóp .
Tô Diệp "cướp" vai diễn của Trần Hinh, một ở phòng tập luyện đến khi đoàn phim nghỉ mới kết thúc, về đến khách sạn đang định gọi chút đồ ăn đêm, chuông cửa vang lên.
Cô hồ nghi cửa, qua mắt mèo ngoài, thấy là nhân viên phục vụ mới mở cửa.
"Cô Tô." Nhân viên phục vụ lịch sự và chu đáo: "Đây là đồ ăn đêm khách sạn chúng chuẩn cho vị khách quý, cần giúp cô đẩy ạ?"
Lâu lắm cô ở khách sạn, bây giờ dịch vụ khách sạn nhân văn thế .
"Cảm ơn, đưa cho là ." Tô Diệp nhận lấy xe đẩy cảm ơn.
Nhân viên phục vụ cô đóng cửa mới rời , e rằng đối với khách ở phòng tổng thống cũng tôn trọng đến mức .
Nói thừa, thể tôn trọng , đây chính là vị khách mà ông chủ đích gọi điện dặn dò chăm sóc cho .
Nhận tin Tô Diệp an về đến khách sạn, và khách sạn đưa đồ ăn đêm qua, Tôn Khải lập tức báo cho Cố Trạch Dã, kẻo ông chủ tối nay lo lắng đến mất ngủ.
...
Hôm , Tô Diệp buổi sáng tập thêm nửa ngày, buổi trưa nhân lúc Lưu Chí ăn cơm với ông là thể .
Lưu Chí cũng thời gian của cô nhiều, lập tức dặn dò các bộ phận chuẩn , đầu giờ chiều sẽ cảnh hồi ức .
Tô Diệp cũng chuẩn , trang điểm, làm tóc, đồ, đến điểm thử múa , những thứ đều cần thời gian.
Vai diễn của cô cũng coi là quan trọng, nên việc trang điểm và làm tóc do chuyên gia trang điểm thâm niên đảm nhận, chuyên gia trang điểm bảo cô đồ , kẻo làm tóc xong đồ sẽ làm hỏng kiểu tóc.
Tô Diệp đồ, phát hiện thiếu mất đôi giày, bèn với chuyên gia trang điểm.
"Giày thấy á?" Chuyên gia trang điểm vội bảo trợ lý tìm.
Trợ lý tìm khắp phòng trang điểm thấy, sốt ruột toát mồ hôi hột: "Sao thấy chứ, đó rõ ràng để cùng quần áo mà."
"Ra ngoài tìm xem, hỏi bên tổ phục trang xem ai cầm nhầm ." Chuyên gia trang điểm .
Trợ lý vội chạy ngoài.
Chuyên gia trang điểm tiếp tục trang điểm cho Tô Diệp, cũng thắc mắc một câu: "Ai rảnh rỗi việc gì lấy giày làm gì chứ."
"Chắc là cầm nhầm thôi." Tô Diệp .
Cô cũng coi như từng ở đoàn phim, quần áo giày dép đều là mặc chung, chỉ nhóm diễn viên chính mới trang phục riêng.
"Kẻ nào mắt thế, thấy đó là giày công chúa ." Chuyên gia trang điểm lo lắng tìm thấy: "Đừng làm lỡ buổi chiều nay."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/so-tong-phu-nhan-lai-den-cuc-dan-chinh-de-don-ly-hon-so-kinh-tay-lac-khe/chuong-388-anh-han-cong-ty-khong-cho-phep-anh-yeu-duong.html.]
Nếu đạo diễn sẽ mắng c.h.ế.t cô , đến đôi giày cũng trông nổi.
Tô Diệp cũng sợ lỡ việc , cầu mong trợ lý thể tìm thấy thuận lợi.
Trợ lý cũng phụ sự kỳ vọng tìm thấy giày mang về, giải thích: "Hóa là sáng nay tổ phục trang kẹp đôi giày trang phục của nam chính, đưa nhầm sang chỗ nam chính. Em ngoài tìm thì gặp trợ lý của Hàn, đưa cho chúng ."
Hú vía một phen, chuyên gia trang điểm : "Không mất là , mau giày cho cô giáo Tô ."
Đi chân là yên tâm .
Trợ lý xuống giúp Tô Diệp giày, Tô Diệp lịch sự cảm ơn: "Cảm ơn."
Trợ lý sững sờ, cô thường xuyên giày cho diễn viên, đây là đầu tiên cảm ơn với cô .
"Không chi." Trợ lý ngẩng đầu, chân thành.
Buổi chiều, thứ sẵn sàng, Tô Diệp ống kính, Lưu Chí hô bắt đầu, Tô Diệp uyển chuyển múa theo điệu nhạc.
Xung quanh nhiều vây xem, cơ bản đều là nhân viên đoàn phim, hoặc là diễn viên quần chúng, vì Hàn Thiếu Dực trông đặc biệt nổi bật giữa đám đông, diễn viên cả đoàn phim là nổi tiếng nhất, cũng là rảnh nhất, còn đến xem náo nhiệt kiểu .
Trợ lý nhỏ càng ngày càng hiểu Hàn , chỉ âm thầm giúp Tô Diệp lấy lưỡi d.a.o lam giấu trong giày , bây giờ còn đến cổ vũ cho cô, là để ý chứ?
Đừng mà, công ty cho phép Hàn yêu đương.
Trợ lý nhỏ cảm thấy trách nhiệm nhắc nhở một chút: "Anh Hàn, công ty cho phép yêu đương."
Hàn Thiếu Dực khó hiểu: "Cậu bằng con mắt nào thấy yêu đương?"
Thì là thấy, nhưng thấy mầm mống .
Đốm lửa nhỏ thể đốt cháy cả cánh đồng, mầm mống cũng dập tắt: "Động lòng cũng thích hợp."
Hàn Thiếu Dực tát cho một cái: "Bớt nghĩ linh tinh ."
Trợ lý nhỏ ôm đầu ấm ức, chuyện trách , rõ ràng là Hàn quá khác thường, giữa các diễn viên nhỏ lén giấu kim quần áo, bỏ d.a.o lam giày của là chuyện thường tình, cũng thấy quản bao giờ.
Hàn Thiếu Dực thầm nghĩ bọn họ so với cô .
Điệu múa đơn của Tô Diệp quá , Lưu Chí lầm , cô chỉ múa giỏi, cảm giác ống kính cũng mạnh, trời sinh thích hợp sống trong ống kính, nếu giới giải trí sớm hơn, e là nổi tiếng từ lâu .
"Tốt , hổ danh là cô giáo Tô, ngay tìm cô là chuẩn cần chỉnh." Lưu Chí hiệu cho những khác chuẩn cảnh tiếp theo, ông kéo Tô Diệp chuyện riêng.
Tô Diệp mỉm : "Không làm phiền đạo diễn Lưu là ạ."
"Nói gì thế, cô đến thì cảnh của chắc để trống đấy." Lưu Chí định nhét bao lì xì cho cô.
Tô Diệp đẩy : "Đạo diễn Lưu thế là khách sáo , ông chọn Câu lạc bộ múa Nam Phong vẫn luôn cảm kích, coi như quà cảm ơn của ."
Lưu Chí cũng giằng co với cô nữa, nhưng : "Tôi đặt chỗ , còn mong cô giáo Tô tối nay nhất định đến, nếu ngại mở lời với cô lắm."
Tô Diệp tiện từ chối nữa, gật đầu đồng ý.
Lưu Chí lập tức gửi vị trí nhà hàng cho cô: "Vậy cô về khách sạn nghỉ ngơi , tối gặp."
Tô Diệp mỉm cáo từ.
Cùng lúc đó, Trương Vĩ và Trần Hinh cũng nhận tin Tô Diệp thành cảnh mỹ mãn, hai đều dám tin, họ mua chuộc của tổ phục trang, bỏ d.a.o lam giày của Tô Diệp, Tô Diệp thế mà trúng chiêu!
Trương Vĩ đoán: "Cô chắc chắn kiểm tra giày."
Nếu sẽ phát hiện d.a.o lam.
Ngũ quan Trần Hinh vặn vẹo: "Biết thế mua chuộc thợ trang điểm, để thợ trang điểm bỏ chút đồ mỹ phẩm ."
Dao lam thể thấy, đồ pha trong mỹ phẩm mắt thường thấy .
"Bây giờ gì cũng muộn ." Trương Vĩ tiếc nuối, nhanh xốc tinh thần: "Chẳng qua chỉ là một vai diễn một cảnh, đến câu thoại cũng , cũng , em chỉn chu bản cho , nhất định tranh thủ cơ hội hợp tác với Hàn Thiếu Dực."
Trần Hinh nhớ chuyện quan trọng hơn, lập tức cũng lên dây cót tinh thần mười hai phần.