Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Lời của thiếu niên tựa hồ làm đối phương cảm thấy nhẹ nhõm hơn.
Giây tiếp theo, vị thần liền ôm chầm lấy từ phía , chẳng hề khách sáo mà cọ cọ đôi cánh lớn của thiếu niên, cảm thán:
Cảm ơn bạn đã ủng hộ cho truyện của Chiqudoll nha!
"Mềm mại quá, đúng là cảm giác y hệt trong trí nhớ..."
An Đông tùy ý để đối phương ôm lấy . Tầm mắt lướt qua dòng xoáy bão tố đang vờn quanh thế giới cách đó xa, đột nhiên lên tiếng:
"Vậy còn nhớ rõ... Số 5 là ai ?"
"Số 5?"
Vị thần im lặng một chút, dường như chần chờ suy nghĩ hồi lâu mới đáp: "Số 5... là bạn nhất của An Đông."
Nếu giờ phút An Đông đầu , đại khái sẽ thấy đôi mắt của tồn tại phía đột nhiên trở nên xa xăm mà m.ô.n.g lung, chiết xạ vầng hào quang của thần tính.
Thần gật đầu như để xác nhận: " , Số 5 là bạn của ."
"À..."
An Đông thế mà bỗng nhiên bật : "Anh nhớ rõ , nhớ rõ Số 7 từng trêu chọc nhưng cố tình quên mất chính ?"
"Cậu đang buồn ?" Thần chút bất an hỏi: "Có làm buồn ?"
Thần luôn ngủ say ở nơi , ngủ lâu, lâu .
Lâu đến mức nhiều thứ trong trí nhớ đều bắt đầu trở nên mơ hồ, hỗn độn và sai lệch.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/sinh-ma-lam-vuong/chuong-504.html.]
Thế nhưng, thần vẫn luôn nhớ rõ, bên cạnh từng nhiều, nhiều bóng hình vây quanh.
Họ náo nhiệt tụ tập bên , vui sướng đùa.
Thần nhớ rõ những tiếng đại diện cho niềm vui , nhớ rõ đốm lửa trại bập bùng bầu trời lộng lẫy, nhớ rõ thiếu niên mắt vàng bao quanh bởi những bóng hình đó.
Những cảnh tượng thật sự quá đỗi .
Đó chính là kho báu quý giá nhất của vị thần .
"Không ." An Đông chỉ như : "Nếu thấy mệt, hãy hóa thành gió và theo bên cạnh nhé."
Tựa như Số 7 đang ký túc trong những sợi xiềng xích, hóa thành hình thái của gió thể giúp Số 5 tiết kiệm sức mạnh của đến mức tối đa.
An Đông với vị thần :
"Trong nhất thời nhớ chính là ai cũng cả, thế giới , vẫn còn nhiều đang giúp ghi nhớ."
Cậu từng câu từng chữ:
"Anh là vị chủ nhân của bão tố thuở sơ khai, là chúa tể của kỷ nguyên Hoàng Kim, là một trong mười hai vị sứ giả nguyên sơ..."
"Là mười ba vị sứ giả cơ." Thần ngắt lời , nghiêm túc đính chính: "Mười ba."
"Phải." An Đông mỉm : "Là mười ba."
Cậu cảm nhận bóng hình phía đang chậm rãi tan biến, đó là vài sợi gió nhẹ quấn quýt theo bên cạnh .