Sinh con xong bỏ trốn năm năm! Đại gia giới Bắc Kinh mang con theo đuổi - Kỷ Vân Tưởng và Giang Ngật Xuyên - Chương 145: Ngoại truyện: Hôn lễ
Cập nhật lúc: 2026-02-27 07:37:32
Lượt xem: 46
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Lúc đầu chỉ là vệ sinh cá nhân bình thường, nhưng về , dần dần gì đó sai sai.
Trong phòng tắm nước mờ ảo, gương mặt che phủ bởi một lớp sương mù, tiếng nước chảy ngừng, tiếng dòng nước róc rách che lấp thở dồn dập khi hôn .
Hương vị trái cây của kem đ.á.n.h răng còn vương trong miệng trao đổi qua giữa thở của hai .
Giang Ngật Xuyên áp sát phía Vân Tưởng, giam cầm cô trong lòng, ngọn lửa tắt từ đêm qua nhen nhóm một nữa.
Bàn tay đặt eo Vân Tưởng, chậm rãi dời lên phía , khẽ cởi bỏ từng chiếc cúc áo ngủ.
Tiếng ma sát của vải vóc sột soạt tiếng nước che lấp.
Anh giật gấp, một chiếc cúc áo cứ thế đứt , rơi xuống đất, lăn góc khuất.
Vân Tưởng nửa đẩy nửa thuận, khẽ nheo đôi mắt quàng lấy cổ .
Cô bế lên chiếc bồn rửa bằng đá cẩm thạch.
Đối diện trực tiếp, vô cùng bạo dạn.
Hơi thở nóng bỏng của phả lên cổ cô, lòng bàn tay dán chặt đường cong vòng eo chậm rãi trượt xuống , kích thích một luồng điện nhẹ.
Vân Tưởng đỏ bừng mặt, một mặt chống cự, một mặt nhịn đáp nụ hôn của .
Giang Ngật Xuyên dỗ dành cô, lúc thì gọi vợ ơi, lúc thì gọi bé cưng, chẳng từ bao giờ bộ đồ ngủ rơi xuống đất.
Lớp sương mù bám gương những ngón tay thon dài của phụ nữ lau , nhanh chóng trở nên mờ mịt, hai bóng hình dán chặt cũng dần nhòa .
Vòi nước vẫn khóa, tiếng nước chảy róc rách, càng về càng trở nên dồn dập.
Thời gian vẫn còn sớm, chút ngái ngủ của Vân Tưởng biến mất.
Trong lời dỗ dành mang theo tình yêu của đàn ông, ngay cả tiếng trong miệng cô cũng trở nên mềm mỏng hơn bảy phần.
Giang Ngật Xuyên nắm lấy vòng eo , vùi đầu hõm cổ đẫm mồ hôi của phụ nữ, hôn lên bờ vai mỏng manh của cô nặng nhẹ.
Chỉ là vệ sinh cá nhân thôi mà, ngờ quỹ đạo dần chệch hướng.
Vân Tưởng nức nở thôi, Giang Ngật Xuyên lúc cứ khàn giọng, dùng tông giọng trầm thấp hỏi bên tai cô: "Vợ ơi, thích ?"
Anh luôn xác nhận xác nhận tình cảm cô dành cho , phương diện.
Vân Tưởng thường ngày cũng chẳng bao giờ tiếc nuối mà cho , cho cô thích .
những lúc như thế .
Nói thích, sẽ lấn tới; thích, sẽ cố tình treo lơ lửng khẩu vị của cô.
Cả hai câu trả lời đều chẳng lòng.
Vân Tưởng gì, khẽ nghiêng đầu, chủ động hôn lên khóe môi , bảo rằng bọn họ lãng phí nhiều thời gian trong phòng tắm , lát nữa còn đưa Leo học.
Giang Ngật Xuyên khẽ thành tiếng, qua bao nhiêu , cô giờ đây càng trở nên gian xảo, trả lời trực diện, cũng chẳng để làm chuyện khác.
Giang Ngật Xuyên vẫn tìm lý do.
Người đàn ông ngang ngược c.ắ.n nhẹ tai cô, chậm rãi lặp lời cô : "Lãng phí thời gian?"
Vân Tưởng á khẩu, bắt bẻ cô những lúc thế .
"Có lãng phí ?" Giang Ngật Xuyên nắm lấy bàn tay đẫm mồ hôi của cô, "Làm mà lãng phí chứ?"
Thật kỳ lạ, ở cùng vợ thì gọi là lãng phí thời gian .
Hơn nữa, một buổi sáng tràn đầy sức sống thì nên làm những việc tràn đầy sức sống.
"Rõ ràng là đang - hầu - hạ - em mà," tông giọng đàn ông cao, nhưng thở vững vàng đến lạ, từng chữ từng chữ như đang sửa cách dùng từ sai lệch của cô.
Anh hờ hững dùng bàn tay bóp lấy cằm Vân Tưởng: "Vợ ơi, nhắm mắt thế?"
Vân Tưởng nhắm nghiền hai mắt, đuôi mắt đỏ rực một mảng, bên má vẫn còn vệt nước mắt.
"Bé cưng , rõ ràng là đang..." Anh kéo dài âm cuối, ghé sát tai cô bồi thêm ba chữ.
Nói xằng bậy, rõ ràng là đang mưu cầu phúc lợi cho bản .
Dù cô cũng thích, nhưng chung cô vẫn thích chuyện bằng Giang Ngật Xuyên.
Bởi vì mệt c.h.ế.t, cuối cùng chỉ ngủ.
Anh càng càng hưng phấn, chẳng chút ý định thu liễm nào.
Vân Tưởng mà tim đập loạn nhịp, c.ắ.n vai một phát.
Chắc là c.ắ.n đau , đàn ông hừ nhẹ một tiếng, cũng giận, đầy hứng thú treo lơ lửng khẩu vị của cô, thong thả tìm một thời điểm nào đó để ngang ngược kiêng nể gì.
Điện thoại Vân Tưởng để trong phòng ngủ vang lên, tiếng chuông báo thức buổi sớm xuyên qua cửa phòng tắm, siết chặt nhịp tim và thở của Vân Tưởng.
Cuối cùng Vân Tưởng vẫn là cúi đầu , thích, còn là cực kỳ thích.
Giang Ngật Xuyên thong thả đáp cô một câu: "Anh cũng thích."
…
Hôn lễ diễn một ngày xuân nắng rực rỡ.
Trời xanh mây trắng, cả t.h.ả.m cỏ đều trang trí tỉ mỉ, cuối con đường là cổng vòm màu trắng quấn đầy hoa hồng Diana, cánh hoa rải đầy đất tạo nên một khung cảnh lãng mạn.
Hôn lễ do Vân Tưởng lên kế hoạch, cô đưa phương án, Giang Ngật Xuyên chịu trách nhiệm triển khai thiện.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/sinh-con-xong-bo-tron-nam-nam-dai-gia-gioi-bac-kinh-mang-con-theo-duoi-ky-van-tuong-va-giang-ngat-xuyen/chuong-145-ngoai-truyen-hon-le.html.]
Nhìn từ hiệu quả trình bày, là một tay sai tồi.
Vân Tưởng lúc vẫn đang ở trong phòng trang điểm, hai cô phù dâu lúc thì đút cho cô miếng gì đó ăn, lúc đút cho cô miếng khác.
Diệp Niệm Đào ngừng thở dài, cô quen Vân Tưởng mười mấy năm , cô từ trong góc khuất bước đến bên cạnh Giang Ngật Xuyên, cô từ một đứa trẻ trở thành lớn thể độc lập gánh vác chuyện, thế nào cũng chút cảm khái.
"Sao chớp mắt một cái, kết hôn sinh con nhỉ?" Diệp Niệm Đào đặt tay lên vai Vân Tưởng, Vân Tưởng với lớp trang điểm tinh tế, gương mặt rạng rỡ như hoa đào trong gương, luyến tiếc , "Tớ nhớ hồi đó chỉ cao chừng thôi, mới đến vai tớ, vẫn còn là một đứa trẻ."
"Chớp mắt một cái, đứa trẻ sắp kết hôn , thật chẳng nỡ xa chút nào."
Vân Tưởng bật , vỗ vỗ tay cô : "Tớ chỉ là kết hôn thôi mà, , vẫn thể gặp hàng ngày."
Vả , Giang Ngật Xuyên còn mua căn căn hộ mà Linh Cảnh cấp cho cô ở, bảo rằng nơi đó thể làm căn cứ bí mật cho hội chị em tụ tập.
Hai thỉnh thoảng cũng lén đưa Leo qua đó tận hưởng thế giới hai .
Diệp Niệm Đào và Tô Vãn Tình cũng thường kéo cô tới đó để tận hưởng thời gian nhàn nhã.
"Dù là , tớ vẫn cảm thấy hạnh phúc vì sự hạnh phúc của ," Diệp Niệm Đào giúp cô đội khăn voan, sống mũi cay cay, "Tớ là mong hạnh phúc nhất."
Khung cảnh vốn đang ấm áp dễ chịu, vì một câu của Diệp Niệm Đào mà bầu khí đổi.
Vân Tưởng , nắm lấy tay cô , ngẩng đầu cô .
Thật may mắn làm , trong những năm tháng thanh xuân cô tự giấu , vẫn một đồng hành cùng cô suốt chặng đường.
Bốn mắt , tránh khỏi nhớ đến những cảnh tượng tụ tập bài tập cùng , hai mỉm , còn kịp gì thì Tô Vãn Tình đặt tay lên: "Ý gì đây, tẩy chay tớ ?"
Diệp Niệm Đào cạn lời cô một cái: "Cậu thể im miệng những lúc thế ?"
" thế làm tớ giống như cái phông nền , Tô Vãn Tình tớ bao giờ làm phông nền cho khác nhé, nơi nào tớ, nơi đó đều là vị trí trung tâm!"
Vân Tưởng buông tay Diệp Niệm Đào , buồn chuyển ánh mắt sang cô .
Mấy trò chuyện một lát chuẩn hiện trường hôn lễ.
Hôm nay khách mời đông, đồng nghiệp của Vân Tưởng, những bạn ở tận nước ngoài đều Giang Ngật Xuyên mời tới.
Rosa ở hàng ghế đầu bên trái, bên cạnh chính là Kỷ Thư Nhã, hai cạnh nhưng chẳng hề giao lưu gì.
Cho đến khi Vân Tưởng mặc bộ váy cưới đuôi cá mà Giang Ngật Xuyên thiết kế ròng rã nửa năm xuất hiện, Rosa mới bằng tiếng Anh: "Tôi , cô là chị của Luna?"
Kỷ Thư Nhã ngẩn , gật đầu: "Coi là ."
Rosa khẽ một tiếng: "Tôi cứ ngỡ cô chứ."
Kỷ Thư Nhã đáp lời, thực ngoài chút quan hệ huyết thống , họ chẳng thể coi là nhà, quá khứ là một cộng đồng lợi ích, hiện tại cũng chẳng khác gì , chỉ là cô trở thành dựa dẫm.
Sống chung một mái nhà lâu như , ít nhiều cũng chút tình cảm thể dứt bỏ.
Một thứ tình cảm phức tạp, ngay cả Kỷ Thư Nhã cũng cô đối với Vân Tưởng là thứ tình cảm gì.
cô cũng lười nghĩ ngợi những chuyện đó.
Trong tầm mắt, chiếc khăn voan dài của phụ nữ trắng rạng ngời, những tia nắng thanh khiết tràn qua lớp váy cưới lụa ngọc trai mờ, tỏa một lớp ánh sáng dịu nhẹ như vỏ sò.
Hai bục chẳng từ lúc nào trao nhẫn cho , Leo với tư cách là phù dâu nhỏ, khi đưa nhẫn xong liền Phí Hành bế lòng.
Trong hôn lễ đầy ắp tình ý, gia đình ba tụ họp.
Giang Ngật Xuyên cứ thế nắm lấy tay Vân Tưởng, lặng lẽ ngắm gương mặt cô khuất lớp khăn voan.
Ở một cách xa như , Kỷ Thư Nhã cũng thể cảm nhận tình yêu dịu dàng trong đôi mắt , như dòng nước chảy êm đềm, từng tấc từng tấc bao bọc lấy Vân Tưởng.
Từ tận đáy lòng bỗng chút ghen tị, cô nhẹ nhàng , cố gắng mỉm .
Bên cạnh đưa tới một bàn tay, đặt lên mu bàn tay cô, nắm lấy nặng nhẹ.
Kỷ Thư Nhã liếc mắt, ánh của Tô Viễn Thần đang đặt bục, cảm xúc nơi đầu mày cuối mắt thể phân định rõ.
Có thể hôn cô dâu .
Chú rể veston chỉnh tề cẩn thận vén khăn voan của cô dâu lên, nâng lấy mặt cô cực nhẹ, đặt một nụ hôn lên môi cô.
Dưới khán đài tiếng vỗ tay sấm dậy, bục tĩnh lặng tiếng động.
Giang Ngật Xuyên mỉm Vân Tưởng, nắm tay cô ôm lòng, quyến luyến thấp giọng: "Đường dài đằng đẵng, đồng hành cùng em."
"Sau mỗi một sinh nhật của em, sẽ bao giờ vắng mặt."
Được yêu yêu một bước, chẳng còn điều gì may mắn hơn thế nữa.
Anh vốn chỉ là một khách qua đường trong sinh mệnh của cô, mà trở thành mùa xuân mãi mãi dừng chân trong thế giới của cô.
Thật may, mùa thu năm cô thêm vài .
"Còn con nữa!" Leo giơ hộp nhẫn trong tay lên, nhấn mạnh một câu: "Còn em gái nữa!"
Vân Tưởng bật thành tiếng, trong mắt rưng rưng lệ nóng.
Anh là cái tên giấu kín trong tim thuở thiếu thời, là yêu cô thản nhiên ôm lấy trong suốt quãng đời còn .
Giang Ngật Xuyên duy nhất thế giới , thuộc về Kỷ Vân Tưởng.
Ấm áp mấy giây, Hàn Tư Niên đột nhiên từ phía nhào tới, quàng vai Giang Ngật Xuyên, hắng giọng một tiếng với nhân viên công tác ngoài cùng, đối phương lập tức hiểu ám hiệu của , bảo đẩy chiếc bánh kem chín tầng sân khấu.
Từ tân hôn vui vẻ đến sinh nhật vui vẻ, gian lãng mạn bỗng chốc trở nên náo nhiệt.
Sâm panh phun trào, giai điệu âm nhạc nhẹ nhàng, Vân Tưởng ước nguyện, cắt bánh kem, trong tiếng chúc phúc reo hò của Giang Ngật Xuyên che chở lòng.