07
Tôi trở bàn làm việc và tiếp tục tiêu hóa tất cả sự thật mà mới .
Đám như chứng kiến chuyện ma tiến gần , hỏi đủ thứ về chuyện giữa và sếp, còn hỏi liệu chúng tư tình gì đó .
Tôi tự nhạo chính : “Tình thấy, nhưng mạng thì sắp mất đây.”
Mọi tấm tắc cảm thán: “Không , đó là kết quả hiển nhiên ?”
Tất cả đều với ánh mắt đầy cảm thông.
Cửa văn phòng mở , sếp liếc .
Đám tụ thành một nhóm nhanh chóng giải tán, thì rót nước, thì uống , thì tán gẫu về công việc, tất cả đều giả vờ như chuyện gì xảy .
Anh sếp liếc một cái gì đóng cửa .
Tôi nghĩ suốt hai tiếng đồng hồ, quyết định sẽ tỏ tình với .
Vì sếp thích , cho nên cũng thể trực tiếp bày tỏ tình cảm của .
Tôi hồi hộp mở khung chat tin nhắn , loay hoay hồi lâu, cứ nhắn xóa, cuối cùng cũng ấn nút “gửi” .
[Sếp ơi, em thích .]
[Cho dù , nhưng em là thấy .]
Đầu bên động tĩnh gì, một lúc lâu cũng thấy ai trả lời.
Tôi tiếp tục gõ: [Sếp ơi, thấy tin nhắn của em ?]
[Sếp, nếu seen, em sẽ văn phòng chuyện với đó.]
Sếp vẫn rep .
Tôi chậm rãi nhắn tiếp: [Sếp, nếu giả vờ thấy, em sẽ cho về cái bí mật tâm của !]
Sếp cuối cùng cũng trả lời : […]
Tôi mà, chắc chắn là thấy !
[Đừng nghĩ tới những chuyện đó khi đang làm việc.]
Mắt sáng lên tối , đó sáng lên.
[Vậy tan làm thì ạ?]
[… Chu Điềm, em là cấp của .]
Tôi thấy câu đó hiển thị khung chat, tim như thắt .
Thật là lạnh lùng.
Giống như Tiểu Mỹ từng , trong văn phòng ai là thương nhớ sếp , nhưng sếp của chúng giống như đóa hoa đỉnh núi cao , chỉ thể từ xa chứ thể tới gần mà đùa giỡn, việc tới gần chẳng khác nào là đang tự sỉ nhục chính . Ngoại trừ Trần Kiều Kiều và , đám còn đều khôn ngoan mà giữ cách với .
Hu hu, thực sự tự sỉ nhục .
Công ty ở tầng 17, nhảy khỏi tầng 17 ngay bây giờ.
Nhảy, tất nhiên là thể.
buồn giận cho nên gió lạnh thổi qua thì cảm lạnh nặng.
08
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/sep-nghe-duoc-tieng-long-cua-toi/chuong-4-sep-nghe-duoc-tieng-long-cua-toi-4.html.]
Sau khi hắt thứ n liên tiếp, yếu ớt giường nộp đơn xin nghỉ phép.
Nói là nghiêm trọng chút nào, nhưng nước mũi cứ chảy liên tục, mới qua nửa buổi sáng mà dùng hết một gói khăn giấy .
nghỉ ốm cũng cái .
Trước đây, chỉ cần bệnh quá nghiêm trọng, đều sẽ kiên quyết tới công ty cho bằng . Bởi vì ở đó sếp sẽ làm dễ chịu hơn, hơn nữa một ngày gặp khiến cảm thấy ngứa ngáy, nhưng mà bây giờ thì…
Tôi chỉ làm cá muối* thôi!
*Ý chỉ lười
Tôi tựa đầu giường, bật máy tính bảng lên xem một bộ phim Tết gần đây về em trai và bà chủ nhà.
Vừa thấy cơ bụng tuyệt vời của trai, xì mũi, nhếch khóe miệng lên trong vô thức.
một tin nhắn gửi tới khiến nhanh chóng ngừng cả .
Tiểu Mỹ: [Báo cáo khẩn cấp, sếp tới nhà thăm cô, bây giờ đang ở lầu nhà cô đó.]
????
Sếp của – một luôn cự ngàn dặm , thế mà thật sự tới thăm một nhân viên quèn như ? Dù thế nào cũng thấy buồn .
Tôi: [Đừng lừa , g.i.ế.c cá ướp lạnh ở RT Mart mười năm nay , lòng sớm nguội lạnh.]
Tiểu Mỹ kinh hãi : [Tôi cũng co tin , sếp hỏng ?]
? Nói cô hỏng đầu khi còn tin đó.
Ngay lúc đang do dự thì tiếng gõ cửa đột ngột vang lên, cùng lúc đó, điện thoại nhận tin nhắn từ sếp.
[Ra mở cửa , chúng tới thăm bệnh.]
Tôi hoảng hốt dậy, bắt đầu dọn dẹp như điên.
Đoạn phim trai đang bắt đầu cởi quần áo để rù quến bà chủ cho tạm dừng, máy tính bảng nhét xuống gối, đồ lót ném lung tung ở đuôi giường cũng tống hết tủ quần áo, bữa sáng ăn xong còn đang để bàn cũng ném tất trong tủ lạnh…
Ba phút , yếu ớt mở cửa.
Năm phút , ấn xuống giường với danh nghĩa “bệnh nhân thì nên nghỉ ngơi nhiều một chút”, còn đám đồng nghiệm vây quanh thăm hỏi nữa chứ.
Sếp và một đồng nghiệp tươi như hoa, đưa hoa và một giỏ trái cây qua… sếp ghế, dáng vẻ điềm tĩnh mà thoải mái.
Nhìn tư thế , nuốt nước miếng hỏi: “Công ty chúng truyền thống thăm bệnh ?”
Trưởng phòng với vẻ mặt đầy cảm khái: “Công ty của chúng đang tăng cường việc quan tâm tới nhân viên. Nhân viên bệnh thì cần quan tâm và yêu thương. Gần đây chúng đang thí điểm việc …”
Công ty chúng tiên tiến như thế từ lúc nào ?
“Em là một nhân viên xuất sắc.” Sếp nhẹ nhàng .
Tôi khựng , mắt sếp.
Đôi mắt của sếp dường như chút bối rối.
Hôm nay sếp vẫn trai như ngày. Ui, cảm giác giống như từ khi A Trầm bước nhà, cả căn nhà của cũng sáng lên theo …
Không, , đang nghĩ gì thế ! Mày quên là giờ mày nghĩ gì sếp đều hết ?!
Tôi thu những suy nghĩ hổ báo của , bắt đầu tập trung trò chuyện với các đồng nghiệp khác.
Trò chuyện một lúc thì trưởng phòng rút lui . Có hai đồng nghiệp khác thì đang chuyện với ở bên ngoài, trong phòng chỉ còn , sếp và một đồng nghiệp khác.
Đồng nghiệp điện thoại, công ty đang thiếu cho nên vội vàng rời .
Sau đó, bắt đầu từ lúc nào, chỉ còn và sếp ở trong .