Sếp nghe được tiếng lòng của tôi - Chương 3: Sếp nghe được tiếng lòng của tôi (3)

Cập nhật lúc: 2026-01-31 06:13:49
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

05

Buổi chiều, sếp mời uống chiều như một lời động viên dành cho trong thời gian sắp tới.

Về phần sếp, tuy nhiều lời, vẫn lạnh lùng như xưa, nhưng vẫn đối xử với nhân viên của bằng những hành động thiết thực nhất.

Sau khi một thùng sữa lớn giao tới, sếp đám đông vây quanh mãi thể thoát .

Xung quanh sếp là oanh oanh yến yến, khi họ , hai mắt sáng lên trông thấy, tuy dám làm gì quá phận nhưng thì chăm chú.

Những đồng nghiệp thể chen bên trong thì ở ngoài đồ uống cho sếp và những ở bên trong lấy hộ.

Đặc biệt là Trần Kiều Kiều, động cơ thầm kín với sếp, bây giờ cũng đang ngay lưng sếp, ngọt ngào nũng nịu gọi khoai môn.

C.h.ế.t tiệt, cô đang quyến rũ sếp của .

Tôi sợ câu tiếp theo của cô sẽ là: “Không khoai môn, cũng trầ sữa, cho em xin một cái ôm ?”

Vì thế nên cố gắng chen lấn lên đám đông, chuẩn mở miệng một cốc dương chi cam lộ.

Lời còn dứt, sếp đột nhiên qua đưa cho một cốc.

Tôi ngơ ngác đón lấy, chút ngây cả .

Sếp liếc nhẹ một cái lấy sữa cho những khác.

Nhìn nhãn sữa, chợt cảm thấy gì đó . Dương chi cam lộ 100% đường, đá, đây quả thực là món mà gọi, nhưng… hề .

Chẳng lẽ sếp thực sự thích , còn cả vị thích ?

Vốn dĩ cũng nghĩ như , nhưng khi liên kết với cái việc ẻo lả lúc sáng, chợt chút nghi ngờ nhân sinh.

Không thể nào, thể nào, sếp thực sự thuật tâm ?

Lúc , sếp đang lưng với .

Phải, luôn để mắt tới A Trầm, thấy rõ cứng đờ trong giây lát, rõ ràng hơn là thấy tai còn đỏ ửng cả lên.

Tai của sếp sẽ dối!

Sếp đột nhiên thấp giọng còn việc cần xử lý, mời thưởng thức bữa chiều xong, đó chân dài liền bước nhanh về văn phòng.

“Sếp ơi!”

Tôi lớn tiếng gọi .

Anh , vẻ mặt vẫn thờ ơ như cũ, nhưng khi ánh mắt chạm ánh mắt như bỏng mà rời chỗ khác.

Lúc , cảm thấy bản như hiểu tất cả.

“Không thể nào, sếp?!” Đồng t.ử của run lên, “Anh thật sự …”

Trước hàng chục ánh mắt của , nhanh chóng tới bịt miệng .

Mũi tràn ngập mùi nước hoa của sếp, cảm thấy sắp điên .

Đồng t.ử của run lên, “…”

06

Xung quanh là một mảnh im lặng, đám đông còn đang náo nhiệt và sếp như thấy ma.

Không là ngạc nhiên vì chúng “tư tình” mà là sốc vì “ gặp ảo giác ?”.

Sếp im lặng hai giây, lạnh nhạt xung quanh, trầm giọng : “Chu Điềm, chuyện gì thì tới văn phòng.”

Tôi vội vàng gật đầu.

Sau khi kéo phòng làm việc, cửa liền đóng sầm , cuối cùng cũng lên tiếng hỏi:

“Sếp, sếp thể suy nghĩ hả?!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/sep-nghe-duoc-tieng-long-cua-toi/chuong-3-sep-nghe-duoc-tieng-long-cua-toi-3.html.]

Sếp im lặng, đôi mắt sâu thẳm chứa đầy cảm xúc phức tạp.

“Chu Điềm, em tỉnh ngủ ?”

“Đừng gạt em! Bằng nãy bịt miệng em chứ? Còn sữa, em còn là em gọi cái gì cơ mà… À, đúng , rõ ràng sáng nay em cũng là đồ ẻo lả! Em mới chỉ nghĩ trong đầu mà thôi…”

Tôi như Conan nhập, một loạt suy đoán của với lý vẻ và bằng chứng xác đáng.

Và bằng chứng quan trọng nhất là: “Sếp, tai đỏ , tai sẽ dối!”

Sếp thế, tai càng đỏ hơn. Anh thở dài gật đầu.

Không thể nào, sếp thực sự thuật tâm?

Tôi cảm thấy như tam quan của đảo lộn hết .

“Trời ơi, sếp, thật sự thể tâm , còn làm làm gì chứ?”

Đã siêu năng lực , là nên giải cứu thế giới ?

Vẻ mặt sếp kì quái , “Việc suy nghĩ … chỉ tác dụng với em mà thôi.”

Lần tới lượt ngơ , chỉ tác dụng với ý gì? Siêu năng lực mà cũng bắt chọn đối tượng ?

Nhờ sếp mà tiếp thu thêm kiến thức mới.

Hơn nửa tháng , sếp của đột nhiên phát hiện thể thấy nội tâm của , điều kỳ lạ là nó chỉ tác dụng với , mà phạm vi hoạt động cũng chỉ bốn, năm mét.

Giọng của nội tâm giống với giọng bình thường, đặc biệt là tốc độ định. Vì , nếu thì sẽ thể thực sự mở miệng .

“Chu Điềm, chuyện xảy , nhưng như em thấy, nó xảy .”

Sếp cau mày, giọng điệu bình tĩnh và kiềm chế.

Não bắt đầu 180 độ.

Đợi , sếp thể tâm, điều đó nghĩa là hết những gì đang nghĩ ?

Bao gồm cả cái hình ảnh tự tưởng tượng về cuộc sống của với ở trong thang máy, gồm cả việc liệu tự sờ nắn cơ bụng , còn tưởng tượng tới việc xé áo sếp nữa, còn bao nhiêu là cái lời lung tung vớ vẩn, tất cả! Tất cả đều lộ hết ?!

Tai sếp càng đỏ hơn, đôi mắt sâu thẳm như che bởi một tầng sương mù, vẻ mặt hổ gật đầu.

Sếp vốn là lạnh lùng và điềm tĩnh, giờ giống như một cô gái nhà lành vấy bẩn .

Thực sự là vấy bẩn, vấy bẩn bởi những cái suy nghĩ đồi trụy đó hu hu hu.

Chẳng trách cứ mỗi sếp gần là tai đỏ lên.

Hóa hổ vì thích mà là hổ vì mấy lời nghĩ trong lòng?

Tôi sofa, vẻ mặt như táo bón.

Ôi ơi, điều khác gì với việc khỏa chạy vòng quanh crush cơ chứ?!

Tôi cúi đầu, bắt đầu nghi ngờ nhân sinh, ngón tay siết chặt như thể cào nát cái ghế sofa.

Giọng lạnh lùng của sếp truyền tới: “Không , sẽ cho ai .”

Điều an ủi sếp ơi, nó giống như sát tim em hơn.

Tôi nghiến răng nghiến lợi, tuyệt vọng : “Ồ, em chuẩn nhảy từ tầng 17 xuống đây, đừng cản em.”

Sếp: “…”

“Không .”

“Đừng quên, thể suy nghĩ của em.”

Ồ thế hả, quên mất.

Bây giờ chẳng khác gì đang khỏa mặt sếp cả.

Loading...