SAU KHI VÀO NHẦM PHÒNG, TỔNG GIÁM ĐỐC MỖI ĐÊM ĐỀU MUỐN QUYẾN RỦ TÔI - Lục Minh Nguyệt + Yến Thừa Chi - Chương 667: Ngoại truyện 24 - Lần này không dễ dỗ đâu
Cập nhật lúc: 2026-02-13 07:10:55
Lượt xem: 11
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Kim Thân nào , đột nhiên trở thành con rể hảo trong mắt Đường.
Anh nghiêm túc chuẩn hôn lễ, thỉnh thoảng tìm Đường bàn bạc chi tiết,
quan hệ với Đường ngày càng . lúc , Diệp Linh Lan xuất viện.
Cô sảy thai, tổn thương cơ tay do chịu lực quá lớn, viện điều trị hơn hai tháng mới xuất viện.
Lục Minh Nguyệt yên tâm, khuyên cô ở bệnh viện theo dõi thêm vài ngày.
Diệp Linh Lan vì cứu cô mà thương cánh tay, Linh Lan múa giỏi như , nếu để di chứng, tội của cô quá lớn.
Hơn nữa, nếu Linh Lan thể múa nữa, thì thật đáng tiếc.
"Tôi thích ở bệnh viện, hơn nữa sẽ đến bệnh viện tái khám đúng giờ, ."
Thấy Diệp Linh Lan kiên quyết, Lục Minh Nguyệt cũng tiện khuyên nữa, "Sau khi xuất viện, chuyện gì cứ liên lạc với bất cứ lúc nào. Nhớ đấy, chúng là bạn ."
Có lẽ là do mấy tháng cùng chung hoạn nạn đảo hoang, họ kết nên tình bạn sâu
sắc, Diệp Linh Lan thể cảm nhận Lục Minh Nguyệt thật lòng cho .
Kể từ khi là thiên kim giả nhà họ Diệp, lâu lắm cô cảm nhận sự ấm áp .
"Minh Nguyệt, cảm ơn cô."
Diệp Linh Lan bước tới ôm lấy Lục Minh Nguyệt.
Ngày xuất viện, ngoài Lục Minh Nguyệt, Lan Tự Nhiên và phu nhân Trang cũng đến.
Sắc mặt Diệp Linh Lan chút tiều tụy, nhưng tinh thần cũng tệ, ánh mắt trong sáng, xem buông bỏ quá khứ .
Cũng , c.h.ế.t sống một , chuyện gì cũng nên thoáng .
Xe của Lục Minh Nguyệt đỗ ngay bên ngoài tòa nhà bệnh viện, Diệp Linh Lan đang chuẩn lên xe, đột nhiên thấy một tiếng gọi gấp gáp.
Phong Dự đợi ở đây bao lâu, quần áo và đầu tóc chút lộn xộn, sắc mặt cũng lắm.
Diệp Linh Lan thấy , lập tức chui xe.
Anh xông tới nắm lấy cổ tay Diệp Linh Lan, vẻ mặt hung dữ, mang theo vài phần cầu xin, "Nói chuyện với , mười phút thôi."
Thời gian qua, luôn tìm Diệp Linh Lan rõ chuyện, nhưng bên ngoài
phòng bệnh của cô lúc nào cũng bảo vệ canh gác.
Về , bảo vệ cả bệnh viện đều nhận , trực tiếp cho tòa nhà bệnh viện.
Lúc Phong Dự mới nhận , năng lực của Yến Thừa Chi lớn đến mức nào, lớn đến mức thể khiến cả cái bệnh viện lớn như đều theo sự sắp xếp của .
Cộng thêm việc bố Phong cho phép làm những chuyện mất mặt hổ
nữa, lệnh cấm đến làm loạn, nên cũng dám đến nữa, chỉ luôn phái ngóng tin tức về Diệp Linh Lan.
Biết hôm nay cô xuất viện, sáng sớm đợi bên ngoài.
Diệp Linh Lan mặt , sức giãy giụa, "Giữa và chẳng gì để cả."
"Thiển Nhu em xảy chuyện viện, vẫn luôn buồn, đến thăm em." Phong Dự : " cô cũng em
thích cô , nên nhờ gửi lời hỏi thăm em."
Diệp Linh Lan phắt đầu , ánh mắt hung dữ lạnh lùng, khiến tim Phong Dự thắt .
"Cô đổi tên thành Hoắc Thiển Băng ? Sao còn gọi là Chung Thiển Nhu? Muốn thể hiện quên nguồn cội ?"
Chung Thiển Nhu vốn là đứa trẻ nhà họ Chung nhận nuôi, do năng khiếu múa,
xinh xắn ngoan ngoãn. Trong một biểu diễn một cặp vợ chồng họ Hoắc để mắt tới, thích cô , còn tìm cô chuyện riêng. Cô tiên tỏ ngoan ngoãn, đó lóc thể biểu diễn nữa, vì bố tiền đăng ký cho cô .
Vừa khéo cặp vợ chồng họ Hoắc con cái, động lòng trắc ẩn, bèn cho ngóng ——
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/sau-khi-vao-nham-phong-tong-giam-doc-moi-dem-deu-muon-quyen-ru-toi-luc-minh-nguyet-yen-thua-chi/chuong-667-ngoai-truyen-24-lan-nay-khong-de-do-dau.html.]
Hóa nhà họ Chung nhận nuôi cô , đó sinh một cô con gái. Có con ruột , cô là con nuôi đương nhiên còn coi trọng nữa.
Nhà họ Hoắc là phú thương địa phương, bà Hoắc thương cảm cô . Không những đóng học phí múa một năm cho cô , còn thường xuyên đến xem cô biểu diễn.
Chung Thiển Nhu học chăm chỉ, gần như nào biểu diễn cũng vị trí trung tâm
(C vị). cô thường xuyên tỏ gia đình ghẻ lạnh, dù thắng giải cũng vui.
Sau đó, cô thậm chí xuất hiện một vết thương.
Nhà họ Hoắc điều tra, phát hiện là nhà họ Chung đối xử với cô , những cho cô tiếp tục học múa, còn thường xuyên ghẻ lạnh cô , thậm chí sử dụng bạo lực gia đình.
THẬP LÝ ĐÀO HOA
nhà họ Chung thừa nhận ngược đãi con nuôi, cùng lắm chỉ là
chút thiên vị.
Bà Hoắc đưa Chung Thiển Nhu giám định vết thương, chứng thực cô đều là vết thương, cuối cùng tòa phán quyết nhà họ Chung tội ngược đãi trẻ em thành lập, còn tước quyền nuôi dưỡng.
Cuối cùng, nhà họ Hoắc nhận nuôi Chung Thiển Nhu, và đổi tên thành Hoắc Thiển Băng.
Giữ một chữ, là vì cô vẫn ơn bố Chung, cho cô một tuổi thơ ấm áp.
Người nhà họ Hoắc vì thế càng thích cô hơn, cảm thấy cô một tâm hồn lương thiện ấm áp và trong sáng.
Tuy nhiên Diệp Linh Lan , phụ nữ đơn giản, ngoài mặt một đằng lưng một nẻo, tâm địa rắn rết.
"Em bệnh ? Ngay cả một cái tên cũng thể lôi bịa đặt thị phi?" Phong Dự cảm thấy Diệp Linh Lan lý lẽ, "Cô chỉ là một đứa trẻ mồ côi đáng thương, cô rốt cuộc chọc gì em? Chỉ vì em chướng
mắt đối với cô ? Là tự nguyện đối với cô , liên quan gì đến cô ?"
Diệp Linh Lan lẳng lặng Phong Dự.
Thật nực , đến giờ phút , cô thế mà vẫn cảm thấy tức giận vì những lời của Phong Dự.
"Phong Dự, Chung Thiển Nhu ngoài mặt một đằng lưng một nẻo. Tôi và còn quan hệ gì, chỉ nể tình từng yêu một
thời gian cho một lời khuyên, tin tùy ."
"Em ý gì?" Phong Dự nắm chặt cổ tay cô chịu buông, "Cái gì gọi là từng yêu một thời gian? Bây giờ em yêu nữa ?"
"Phải, còn yêu nữa!"
Diệp Linh Lan từng yêu Phong Dự đến phát điên, nguyện ý làm bất cứ điều gì vì . Cho dù Phong Dự vì ánh trăng sáng trong
lòng, bắt cô từ bỏ cuộc thi múa, cô cũng nguyện ý.
đến cuối cùng, cô mới phát hiện làm gọi là nhẫn nhịn, mà gọi là ngu xuẩn!
Cô vươn một ngón tay, chỉ Phong Dự, môi run rẩy, nhưng vẫn dũng cảm lời trong lòng ——
"Phong Dự, những yêu , còn hối hận. Tôi hối hận, bản yêu một gã đàn ông hám lợi."
Phong Dự gần như nổi điên, nắm cổ tay cô càng mạnh hơn, "Em ý gì? Em cho rằng tiếp cận em, là vì phận thiên kim đại tiểu thư nhà họ Diệp của em?"
"Chẳng lẽ ?" Diệp Linh Lan bình tĩnh , "Phong Dự, theo đại thiếu gia nhà họ Phong bỏ trốn, sống cuộc sống ẩn dật. Vốn tưởng rằng thể quên , bắt đầu cuộc sống mới."
" m.a.n.g t.h.a.i , để ý bố đứa bé là ai, sinh nó , nuôi nấng nên . Tôi cảm thấy, đứa bé là món quà cuối cùng ông trời ban cho , ông trời đang ám chỉ , hãy sống cho ."
" cuối cùng, giữ con. Tôi vốn dĩ tuyệt vọng, từng nghĩ đến cái c.h.ế.t cho xong. Là Lục Minh Nguyệt động viên dậy, sống nữa."
Trong mắt Diệp Linh Lan ngập tràn nước mắt, "Coi như cầu xin , đừng đến tìm
nữa. Tôi chỉ sống cuộc sống bình đạm của riêng , buông tha cho , ?"
Phong Dự ánh mắt cô , cuối cùng cũng chút hoảng loạn.
Trước đây dù quá đáng thế nào, Linh Lan cũng từng lời chia tay tàn nhẫn, nhưng đến ba phút là dỗ ngay.
Người phụ nữ yêu , giới hạn, đặc biệt dễ dỗ.
Sao hôm nay, lời cô tuyệt tình như ?
Chẳng lẽ thực sự ở bên nữa!