Minh Nguyệt nhớ đến sở thích nịnh nọt của Tổng tài đại nhân, vội vàng phủ nhận.
"Đương nhiên , sếp Yến trai như , sợ khuôn mặt trai của ngài sẽ thèm ăn quá độ. dạo đang giảm cân..."
Yến Thừa Chi mặt cảm xúc cô, nhưng nếu kỹ, thể thấy khóe miệng cao lãnh của Tổng tài giật một cái.
Cuối cùng, ánh mắt ép buộc của ông chủ lớn, Lục Minh Nguyệt đành đối diện cùng ăn mì với Tổng tài.
Minh Nguyệt ăn mì động tĩnh khá lớn, xì xụp xì xoạp, trông vẻ ngon.
Tuy nhiên đang ăn, cô phát hiện Tổng tài đối diện đặt đũa xuống, cô ngẩng đầu, thấy mày Tổng tài đang nhíu .
Cô vội vàng lau miệng, xác nhận khóe miệng dính gì, mới cẩn thận hỏi: "Sếp, sếp Yến, thế ạ?"
Yến Thừa Chi : "Ăn vội vàng như thế, cô sẽ làm sinh ảo giác."
Minh Nguyệt khiêm tốn thắc mắc: "Ảo giác gì ạ?"
"Tôi cảm thấy đang nuôi một loài động vật nào đó."
Minh Nguyệt ngẫm nghĩ trong lòng, Tổng tài thế mà ví cô với heo?
Thật sự là ức h.i.ế.p nhân viên quá đáng, cô thể sa thải ông chủ ngạo mạn coi trời bằng vung ?
Đáp án là, thể.
Minh Nguyệt nhận rõ vị trí bản , giảm tốc độ, sắp sửa đếm từng sợi mì để ăn .
Tổng tài lúc mới hài lòng cầm đũa lên .
Minh Nguyệt ăn chậm quá nên chán, dứt khoát lén lút trộm Tổng tài ăn mì.
Phải là, Tổng tài trai thì thôi , ăn uống cũng vô cùng tao nhã, cảnh ý vui.
Không hổ là nam thần!
Hai ăn mì xong, vệ sinh cá nhân đơn giản một chút, thì đến vấn đề ngủ nghỉ.
Trong văn phòng Tổng tài phòng nghỉ, một chiếc giường lớn.
Tổng tài quân t.ử nhường giường cho cô ngủ.
Lục Minh Nguyệt hiểu rõ, hôm nay dám để ông chủ ngủ sô pha, ngày mai cô sẽ ngủ ngoài đường!
Minh Nguyệt phận chọn sô pha, Yến Thừa Chi cũng tranh với cô.
Tuy nhiên ngày hôm , Lục Minh Nguyệt bi t.h.ả.m phát hiện, thế mà tỉnh dậy giường của Tổng tài.
Theo tính cách cao lãnh đó của Tổng tài, thể nào là bế cô nhân viên nhỏ bé là cô lên giường ngủ chứ?
Tình huống hiện tại , chẳng lẽ tối qua cô mộng du?
Lục Minh Nguyệt hoảng hốt định tìm Tổng tài giải thích vài câu.
Tổng tài đại nhân trai ăn mặc chỉnh tề, bàn làm việc.
Một đêm trôi qua, nam thần bình dân cùng ăn mì biến trở thành đại lão thương nghiệp vạn ngước , lạ chớ gần.
Lục Minh Nguyệt còn đang cân nhắc xem nên giải thích thế nào.
Yến Thừa Chi về phía cô: "Đứng ngây đó làm gì? Chỉnh đốn , trợ lý sắp đến làm việc ."
Lục Minh Nguyệt hồn, cô chỉ là một thực tập sinh quèn, bất kể vì lý do gì mà ở riêng một đêm với ông chủ công ty, truyền ngoài ảnh hưởng đến công ty đều .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/sau-khi-vao-nham-phong-tong-giam-doc-moi-dem-deu-muon-quyen-ru-toi-luc-minh-nguyet-yen-thua-chi-zrxs/chuong-9-tong-tai-giau-co-kiem-vai-chuc-trieu-moi-phut.html.]
Vẫn là Tổng tài suy nghĩ chu đáo!
Đã Tổng tài truy cứu, cô cũng cần nhiều. Chỉnh trang xong xuôi chào tạm biệt , vội vã ngoài.
lúc, trợ lý Kim tinh thần phấn chấn bước từ thang máy.
Trợ lý Kim thấy cô ở đây, chút ngạc nhiên. Nhớ màn nịnh hót ngượng ngùng của cô, liên tưởng đến việc ông chủ tối qua đột nhiên cho nghỉ, lập tức cảm thấy hình như bí mật động trời gì đó.
Lục Minh Nguyệt cũng ngạc nhiên.
Trợ lý Kim chẳng ăn đau bụng nhập viện ? Hôm tinh thần sung mãn làm việc ?
là "cuốn" (nỗ lực/cạnh tranh) thật!
Không hổ là tâm phúc bên cạnh Tổng tài.
Minh Nguyệt về bộ phận kinh doanh, Triệu Tiểu Hà tóm lấy cô hỏi chuyện đối tượng xem mắt, thấy những phát ngôn "phổ tín nam" (đàn ông bình thường mà tự tin thái quá) của tay du học sinh, suýt chút nữa tiếng lợn kêu.
"Minh Nguyệt, xem một cô gái trẻ trung xinh như , đàn ông theo đuổi chắc xếp hàng dài mấy con phố. Đang yên đang lành chạy xem mắt làm cái gì?"
Lục Minh Nguyệt cũng u sầu.
cô u sầu thì tác dụng gì? Cho dù dùng tăng ca để lấp l.i.ế.m cho qua, Lục Giai Viện chắc chắn còn cái hố tiếp theo đang đợi cô nhảy .
Trừ khi cô một bạn trai.
nhất thời, cô tìm một bạn trai đây?
Trong đầu Lục Minh Nguyệt bỗng lóe lên một tia sáng trắng, nghĩ đến Thẩm Vệ Đông.
Mặc dù Thẩm Vệ Đông đào hoa, nhưng trông cũng khá trai, hơn nữa con một ưu điểm, đối xử với phụ nữ đều đặc biệt dịu dàng kiên nhẫn.
Cô dù gì... cũng từng một đêm với , tìm giúp đỡ đóng giả bạn trai một chút, chắc sẽ đồng ý chứ nhỉ?
Lục Minh Nguyệt nghĩ thông suốt, lập tức cầm điện thoại nhắn tin Wechat cho [Không họ Thẩm!].
"Sếp Thẩm, đang bận ạ? Tôi việc nhờ giúp một chút."
Bên đợi một lúc lâu mới trả lời: "Việc gì?"
Lục Minh Nguyệt sớm sắp xếp ngôn từ, lập tức soạn — "Là thế , một tháng em họ kết hôn, tham dự hôn lễ, thể giả làm bạn trai một ngày, cùng ?"
Lần bên trả lời nhanh: "Không thể!"
Vẫn là tin nhắn ngắn gọn, Lục Minh Nguyệt vẫn cảm nhận sự vui của đối phương một cách thần kỳ, khỏi chút ngạc nhiên.
Bà hoàng hóng hớt Triệu Tiểu Hà từng với cô, Thẩm Vệ Đông tuy phong lưu đa tình, nhưng vẫn điều. Phụ nữ từng theo , đều đối xử t.ử tế. Dù chia tay, cũng sẽ " võ đức" (chơi ) cho một khoản phí chia tay kha khá.
Bây giờ cô chỉ bảo giả làm bạn trai chứ đòi tiền, chuyện nhỏ như cũng đồng ý?
Cô nhắn tiếp, vô cùng chân thành: "Tổng giám đốc Thẩm, quen bạn bè nam giới nhiều, làm ơn giúp đỡ chút mà."
Lại qua một lúc lâu, bên mới trả lời: "Có thể giúp cô, nhưng bận thời gian đắt, cô định báo đáp thế nào?"
Thời gian đắt? Sao giống Tổng tài một phút kiếm mấy chục triệu luôn ?
Lục Minh Nguyệt c.h.ử.i thầm nhắn tin: "Xin hỏi mượn sếp Thẩm một ngày cần bao nhiêu tiền?"
"Bản thiếu tiền."
Nhìn tin nhắn kiêu ngạo , trái tim Lục Minh Nguyệt lập tức treo lên cao.
Họ Thẩm ý gì? Cô là một thực tập sinh nghèo rớt mồng tơi, thể cho cái gì?
Chẳng lẽ là... ngủ thêm nữa?