Triệu Tiểu Hà sững sờ.
"Mẹ, con đang ở trong căn hộ của công ty mà."
Mẹ Triệu : "Mẹ chứ, đây con chẳng gửi ảnh cho xem còn gì, căn hộ đó chỉ hai nữ nhân viên ở. Hơn nữa con , cô đồng nghiệp thường xuyên về căn hộ ở, với bố con chuyển , trải chiếu một góc phòng khách là , ảnh hưởng gì ..."
Ý bà là, bà và bố theo Triệu Tiểu Hà ở căn hộ công ty.
Thấy càng càng vô lý, Triệu Tiểu Hà vội vàng ngắt lời bà.
"Mẹ, đó là ký túc xá công ty cung cấp cho nhân viên bọn con, tùy tiện cho ngoài ở ."
"Bố là ngoài ? Bố là bố ruột của con." Mẹ Triệu như lẽ đương nhiên: "Con với lãnh đạo công ty con một tiếng, bảo là nhà gặp khó khăn tạm thời, cho chúng ở nhờ một thời gian."
Triệu Tiểu Hà im lặng mấy phút.
Hai hộ lý bên cạnh , đều cảm thấy mở rộng tầm mắt.
Thời đại nào , mà còn bố trọng nam khinh nữ đến mức độ .
Không nhận câu trả lời của Triệu Tiểu Hà, Triệu cuống lên, "Mẹ với bố con từ quê , hành lý mang theo hết cả. Con cho chúng chuyển , thì với bố con chỉ nước lang thang đầu đường xó chợ thôi."
"Mẹ!" Triệu Tiểu Hà nhịn nhịn, bất lực hỏi: "Không đền bù giải tỏa một căn nhà mới ? Mẹ và bố nhà mới mà ở?"
"Nhà mới là của em trai con với em dâu con ở."
Mẹ Triệu : "Em dâu con con cũng gặp đấy, tiểu thư lắm, thích yên tĩnh, thích ở cùng già như chúng ."
"Em dâu còn cưới về cửa, đuổi bố khỏi nhà ?" Triệu Tiểu Hà trừng to mắt, "Thế mà bố cũng nhịn ?"
"Đó gọi là đuổi chứ?" Mẹ Triệu đồng tình, "Hơn nữa, em trai con đến giờ vẫn cưới Thi Nghiên, chẳng là tại con !"
"Tại con?" Triệu Tiểu Hà hiểu nổi, "Liên quan gì đến con?"
"Người đòi 88 vạn sính lễ, nhà lấy ? Vốn dĩ, con trai lão Trương hàng xóm để ý con, nguyện ý bỏ 88 vạn sính lễ, kết quả con chịu, làm lỡ dở em trai con bao nhiêu thời gian..."
Triệu Tiểu Hà mà đau đầu.
Mặc dù cô đồng ý rằng bố cho cô sự sống, nuôi cô ăn học, cô báo đáp bố thật . nghĩa là cô đồng ý việc bố coi cô như món hàng để bán.
"Mẹ, con thích đó. Con bạn trai !"
"Con thằng Chu Nhiên đó hả?" Mẹ Triệu nhắc đến là vẻ mặt ghét bỏ, "Cái thằng khố rách áo ôm đó, đừng 88 vạn, 8 vạn 8 nó cũng chẳng bỏ nổi! Mẹ thẳng với con nhé, chuyện của con với nó, và bố một trăm đồng ý!"
"Không đến lượt bố đồng ý!"
Triệu Tiểu Hà chuyện gì cũng thể theo ý , nhưng chuyện Chu Nhiên, cô gì cũng sẽ để làm bừa.
Nghe tiếng gầm nhẹ của Triệu Tiểu Hà, Triệu sững , đó giận tím mặt.
"Phản , cái con ranh c.h.ế.t tiệt ! Dám quát mày thế !"
Mẹ Triệu đưa tay véo tai Triệu Tiểu Hà, "Đủ lông đủ cánh ? Đợi bố mày cất đồ xong tìm tới đây, xem ông xử lý mày thế nào!"
"Mẹ buông , đừng kéo tai con." Triệu Tiểu Hà đau đến mức mặt méo mó, "Mẹ làm đau mắt con !"
Tai Triệu véo, chính là bên tai phía mắt thương, véo như , chẳng động đến vết thương ở mắt ?
Triệu con gái cầu xin, vẫn chìm đắm trong cơn giận dữ của .
"Mày cái đồ lỗ vốn! Tao sinh mày băng huyết, suýt thì mất mạng. Năm xưa mày thi đỗ đại học, tao với bố mày bán nồi bán xoong cũng cam lòng nuôi mày học. Bây giờ thì , mày học xong , ngoài làm thuê mấy năm, là vênh váo ? Đến mày mày cũng dám quát!"
"Mẹ, con đau thật mà, mau buông con ..."
Triệu Tiểu Hà đau đến rơi nước mắt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/sau-khi-vao-nham-phong-tong-giam-doc-moi-dem-deu-muon-quyen-ru-toi-luc-minh-nguyet-yen-thua-chi-zrxs/chuong-498-mat-chay-mau-roi.html.]
Hộ lý bên cạnh thấy tình hình , vội vàng qua kéo Triệu .
lúc , bố Triệu cũng tìm tới, thấy cảnh cũng chẳng cần đầu đuôi, lập tức tham gia cuộc hỗn chiến.
Nhất thời cả phòng bệnh gà bay ch.ó sủa.
Mãi đến khi bảo vệ bệnh viện chạy tới kéo , cảnh tượng hỗn loạn mới kết thúc.
Mắt thương của Triệu Tiểu Hà đau chịu nổi, dùng tay che mắt dám, suy sụp hét lên: "Mắt đau quá!"
Hộ lý vội vàng chạy gọi bác sĩ.
Mẹ Triệu vẫn còn đó c.h.ử.i đổng, "Con ranh c.h.ế.t tiệt, mắt thương tí tẹo làm bộ làm tịch cái gì? Nằm viện tốn bao nhiêu tiền, thà để tiền đó cho em mày tiết kiệm mua cái xe..."
Tất cả đều thể tin nổi tai .
Bố Triệu thấy ánh mắt kỳ quái của xung quanh, quát khẽ một tiếng: "Được bớt mồm ."
Mẹ Triệu lúc mới im lặng.
Tô Trác Minh tình hình bên Triệu Tiểu Hà, lập tức .
Anh kéo tay Triệu Tiểu Hà , thấy băng gạc quấn mắt thấm máu, chút đáng sợ.
Hai hộ lý thấy tình trạng , sợ hãi hét lên, vội vàng gọi điện cho Lục Minh Nguyệt.
Họ là do Lục Minh Nguyệt bỏ tiền thuê, tình huống gì đương nhiên gọi cho cô đầu tiên.
Khi Lục Minh Nguyệt đến, Triệu Tiểu Hà phòng phẫu thuật, Tô Trác Minh đang khâu vết thương ở mắt cho cô ...
Hai hộ lý sán , kể đầu đuôi sự việc một lượt, bao gồm cả những lời tam quan vỡ nát của Triệu.
lúc Đường Miểu nãy theo Lục Minh Nguyệt bàn bạc dự án mới của công ty, cũng cùng.
Nghe đến đây, Đường Miểu cả khó chịu.
"Trời ạ, đây là loại bố cực phẩm gì ? Giải tỏa nhà mới, thì cho con trai và bạn gái con trai ở, họ cùng đến làm hại con gái?"
Vô lý nhất là, con gái đồng ý, mà tay đ.á.n.h ngay tại chỗ?
Đây bố ? Đây là kẻ thù thì !
Đường Miểu cảm thấy Triệu Tiểu Hà quá thảm, còn t.h.ả.m hơn cả cô !
Cô phẫn nộ sang bố Triệu bên cạnh, "Các là ma quỷ ? Mắt Tiểu Hà thương nặng, cần tĩnh dưỡng cẩn thận. Các chăm sóc cô t.ử tế thì thôi, ít nhất đừng gây thêm tổn thương thứ cấp cho cô chứ."
Mẹ Triệu cũng nguôi giận.
"Cô là con gái nhà ai? Bố dạy dỗ con cái là chuyện thiên kinh địa nghĩa, liên quan gì đến ngoài như các cô?"
"Quá vô lý !" Tính tình Đường Miểu vốn nóng nảy, lập tức xắn tay áo, chống nạnh trừng mắt họ, "Loại bố hút m.á.u như các , căn bản xứng làm bố ! Tiểu Hà thật nên đoạn tuyệt quan hệ với các !"
Bố Triệu nuôi một cô sinh viên đại học danh tiếng, ở trong làng nịnh nọt quen , lâu lắm ai dám c.h.ử.i thẳng mặt họ như .
Triệu Tiểu Hà vẫn đang ở bên trong cấp cứu mắt, bố Triệu tạm thời nhịn, cuốn một điếu t.h.u.ố.c lá tự chế châm lửa, rít òng ọc mấy .
Lập tức đến ngăn cản, "Bác ơi, ở đây là bệnh viện hút thuốc."
Bố Triệu giận dữ ném điếu t.h.u.ố.c xuống đất giẫm nát, trừng mắt Đường Miểu.
"Con ranh con lo chuyện bao đồng!"
Nhìn khuôn mặt méo mó của ông , dường như tay đ.á.n.h .
Lục Minh Nguyệt vốn dĩ luôn im lặng quan sát, thấy lập tức chắn mặt Đường Miểu.
Kim Thân cũng nhanh chóng bước lên, che chở cho hai cô gái phía .