Sau Khi Vào Nhầm Phòng, Tổng Giám Đốc Mỗi Đêm Đều Muốn Quyến Rũ Tôi - Lục Minh Nguyệt, Yến Thừa Chi - Chương 324: Chúng ta kết thúc rồi
Cập nhật lúc: 2026-02-06 06:20:44
Lượt xem: 51
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Yến Thừa Chi bỏ .
Anh mà ôm lòng mong đợi với Lục Minh Nguyệt?
Hừ!
Kim Thân há miệng, còn đỡ cho Lục Minh Nguyệt vài câu, nhưng nên mở lời thế nào.
Anh tụt phía Yến Thừa Chi vài bước, lén gọi điện cho Lục Minh Nguyệt.
Kết quả, điện thoại của Lục Minh Nguyệt cũng gọi !
Anh rảo bước đuổi theo Yến Thừa Chi: "Yến tổng, điện thoại của Minh Nguyệt tiểu thư gọi , cô quen thuộc môi trường ở đây, liệu xảy chuyện gì ?"
Sắc mặt vốn đang u ám của Yến Thừa Chi trong nháy mắt đổi, vài phần lo lắng hiển hiện.
"Lập tức bảo khách sạn trích xuất camera."
"Vâng."
Quản lý khách sạn nhanh trích xuất camera —
Hình ảnh hiển thị Lục Minh Nguyệt xách hành lý, vội vã khỏi cửa lớn khách sạn, ngay cả thủ tục trả phòng cũng làm.
Camera bên ngoài cửa lớn khách sạn cũng ghi cảnh cô xe taxi.
Trong khoảnh khắc, sống lưng Kim Thân toát đầy mồ hôi lạnh, thật tự tát một cái.
vẫn theo bản năng bảo vệ cô: "Yến tổng, Minh Nguyệt tiểu thư thể gặp chuyện gấp gì đó..."
"Cậu ồn quá." Yến Thừa Chi mặt cảm xúc: "Từ bây giờ trở , phép nhắc đến tên cô mặt nữa."
Giang Mẫn Mẫn vô với , trong lòng Lục Minh Nguyệt, quan trọng nhất chính là Giang Độ. Là cứ nhất quyết bắt đối phương chứng minh một , kết quả...
Quả nhiên làm thất vọng!
Lục Minh Nguyệt Yến Thừa Chi đưa cô danh sách đen.
Cô đang đường gấp rút trở về thành phố Kinh Hải.
Ngay , Tiểu Hy đột nhiên sốt cao đến 40 độ.
Mặc dù chú Trình và bác Khang đưa bé đến bệnh viện, nhưng Lục Minh Nguyệt vẫn lo lắng, kịp với Yến Thừa Chi một tiếng thẳng về.
Cô vốn định khi lên xe sẽ gọi điện giải thích với Yến Thừa Chi.
Kết quả điện thoại tắt nguồn, là hết pin do nãy mưa làm hỏng.
Hiện tại, cô liên lạc với bất kỳ ai, chỉ thể giục tài xế nhanh hơn.
Tài xế bất đắc dĩ : "Cô ơi, mưa to thế , nhanh quá nguy hiểm lắm."
Lục Minh Nguyệt cũng hiểu đạo lý , tiện giục nữa.
Hơn ba tiếng mới về đến Kinh Hải, Lục Minh Nguyệt lao thẳng đến bệnh viện.
Tiểu Hy đang truyền nước, còn non nửa chai.
Vừa thấy , nước mắt kìm nén hồi lâu của bé lập tức tuôn rơi ào ào, nức nở gọi " ơi", đưa tay đòi bế.
Lục Minh Nguyệt vội vàng bế bé qua, nhẹ nhàng dỗ dành vài câu.
Có lẽ do t.h.u.ố.c hạ sốt tác dụng an thần, bé vòng tay , nhanh ngủ .
Chú Trình chú ý đến khuôn mặt tái nhợt của Lục Minh Nguyệt, hỏi cô công tác mệt .
Lục Minh Nguyệt lắc đầu, chỉ là xe quá lâu nên mệt.
Hai ngày , Tiểu Hy cuối cùng cũng hạ sốt, Lục Minh Nguyệt mới thở phào nhẹ nhõm.
Lúc cô mới dám gọi điện cho Kim Thân.
Kim Thân nhận điện thoại của cô, chút bất đắc dĩ hỏi: "Minh Nguyệt tiểu thư, hôm đó cô đột nhiên ? Yến tổng tức giận."
Vị tổng tài họ Yến đang tức giận , ở Rừng Mộ Phong đến nửa ngày cũng về thành phố Kinh Hải .
"Tiểu Hy ốm." Lục Minh Nguyệt : "Anh tiện để Yến Thừa Chi máy ? Tôi giải thích với ."
"Tôi thử xem."
Kim Thân kiên trì văn phòng: "Yến tổng, Minh Nguyệt tiểu thư gọi điện đến, cô giải thích chuyện hôm đó..."
Khớp xương ngón tay cầm bút của Yến Thừa Chi đột nhiên dùng sức đến trắng bệch.
"Ra ngoài!"
Chỉ hai chữ, Kim Thân cảm thấy trong phòng như băng giá đóng băng.
Anh vội vàng , áy náy : "Minh Nguyệt tiểu thư, Yến tổng bận."
Yến Thừa Chi chịu điện thoại, Lục Minh Nguyệt đành đích đến công ty tìm .
Tuy nhiên, Tập đoàn Thịnh Thế nơi cô từng thể tùy ý, lễ tân chặn .
"Rất xin Tiểu Lục tổng, bất kể ai gặp Yến tổng của chúng đều cần hẹn ."
Lục Minh Nguyệt hẹn Yến Thừa Chi, chỉ đành đợi ở đại sảnh công ty.
Đợi một cái là hơn nửa ngày.
Buồn chán, cô cơn mưa lớn bên ngoài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/sau-khi-vao-nham-phong-tong-giam-doc-moi-dem-deu-muon-quyen-ru-toi-luc-minh-nguyet-yen-thua-chi-zrxs/chuong-324-chung-ta-ket-thuc-roi.html.]
Nếu hôm đó cô rời , lúc lẽ làm hòa với Yến Thừa Chi .
Sau , thể cô dùng nỗ lực gấp trăm gấp ngàn mới thể khiến đổi cách về cô.
Kim đồng hồ chỉ bốn giờ ba mươi lăm phút, Yến Thừa Chi cuối cùng cũng bước từ thang máy.
Theo là Kim Thân và nhóm cố vấn sáu .
Yến Thừa Chi thấp giọng dặn dò gì đó, Đới Ngải và Kim Thân thỉnh thoảng gật đầu, tỏ ý rõ.
Anh thật sự , khí chất cao quý, phía nhiều tinh cao cấp như mà khí trường đều áp đảo .
Lục Minh Nguyệt dậy gọi tên : "Yến Thừa Chi."
Những khác thấy Lục Minh Nguyệt đều khá ăn ý nhanh vài bước, nhường gian cho ông chủ và bà chủ nhỏ.
Yến Thừa Chi chỉ lạnh lùng liếc Lục Minh Nguyệt một cái, giữa hai lông mày tràn đầy sự mất kiên nhẫn và u ám.
"Cô đến làm gì?"
"Yến Thừa Chi, hôm đó em cố ý bỏ ." Lục Minh Nguyệt đến gần , nhẹ giọng giải thích: "Là vì Tiểu Hy đột nhiên bệnh..."
"Không cần giải thích." Yến Thừa Chi mặt cảm xúc : "Đã lúc đó làm , thì tuân thủ cam kết, đừng đến quấy rầy nữa."
Lục Minh Nguyệt vội vàng tiến lên nắm lấy tay áo : "Yến Thừa Chi, bây giờ ngay cả thời gian em giải thích cũng ?"
"Cô vẫn rõ tình hình ? Giữa chúng chơi xong !" Yến Thừa Chi gỡ từng ngón tay của cô , đó với bảo vệ ở cửa —
"Các cho rõ, Lục Minh Nguyệt nhân viên của Thịnh Thế , cho cô nữa."
Mấy bảo vệ Lục Minh Nguyệt, vội vàng .
Lục Minh Nguyệt dám tin tai .
Cho dù Yến Thừa Chi cao ngạo xa cách, nhưng ít nhất cách đối nhân xử thế cũng chừng mực, lễ nghĩa chu .
Khoảnh khắc , ánh mắt xa lạ và chút tình cảm của trông thật khắc nghiệt.
Lục Minh Nguyệt buồn.
Rõ ràng khi nước ngoài, cô và Yến Thừa Chi còn yêu như .
Sao đột nhiên đến bước đường ?
Lục Minh Nguyệt lo lắng.
Cô hít sâu một , lấy hết can đảm hỏi: "Yến Thừa Chi, chuyện hôm đó bảo em làm, bây giờ em bù ? Hôm nay trời cũng mưa."
Yến Thừa Chi thèm cô, lạnh: "Nghe hiểu tiếng ?"
Anh cứng rắn gọi bảo vệ đến kéo cô .
Vừa lúc đó, tài xế lái xe đến, che ô đưa Yến Thừa Chi đến bên xe.
Anh đầu trong xe.
Lục Minh Nguyệt vội vàng đuổi theo ngoài: "Yến Thừa Chi, đêm đó là Tiểu Hy ốm, em vội về Kinh Hải nên mới thực hiện yêu cầu của ."
"Anh nhớ em, đến Tiểu Hy cũng quên ? Thằng bé là con trai !"
Yến Thừa Chi đóng cửa kính xe, ngăn cách giọng của cô.
"Lái xe."
Kim Thân ở bên cạnh giật giật khóe miệng, khuyên vài câu, nhưng áp suất quanh Yến tổng quá mạnh, cảm giác áp bức đó đè nén khiến dám mở miệng.
Xe càng lúc càng xa.
Lục Minh Nguyệt trong mưa, bên tai lặp lặp , vang vọng câu của Yến Thừa Chi —
"Chúng xong ."
Trong mưa lớn cô ướt sũng , trông chật vật chịu nổi.
Yến Thừa Chi thấy dáng vẻ chật vật của cô qua gương chiếu hậu, mà mềm lòng một cách đáng hận.
Trong lòng tràn ngập sự bực bội, đầu ngón tay vô thức gõ vài cái lên cửa kính xe.
"Lái nhanh lên!"
Tài xế vội vàng tăng tốc.
Xe biến mất ở góc đường, Yến Thừa Chi thật sự cần cô nữa.
Lục Minh Nguyệt từ từ quỳ rạp xuống trong mưa lớn.
Cô quá lạnh, co ro thành một đoàn, run lẩy bẩy.
Đột nhiên, mưa đầu ngừng rơi.
Lục Minh Nguyệt vui mừng vội ngẩng đầu, thấy một ngờ tới —
Phong Quân Đình.
Phong Quân Đình mặc một bộ vest trắng thẳng tắp, phối với một chiếc áo khoác gió dài màu đen.
Lục Minh Nguyệt chút thất vọng: "Sao là ?"
Phong Quân Đình xuống mặt Lục Minh Nguyệt, nắm lấy bàn tay lạnh cóng đến cứng đờ của cô, bất lực thở dài một .
"Anh hứa sẽ quan tâm đến em nữa."
" mà, em khiến bản nông nỗi ?"