Sau khi trùm phản diện nhận nhầm tôi là nữ chính - Chương 9

Cập nhật lúc: 2026-03-23 03:47:13
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

38

Sau khi lấy lời khai ở đồn cảnh sát xong xuôi bước ngoài thì là 11 giờ đêm.

Cậu vết bầm tím chân va đập từ lúc nào, bèn xổm xuống, vụng về giúp thổi thổi vết thương.

"Có đau ?"

Giọng khàn.

Tôi lắc đầu.

"Tôi xem trong group bảo hôm nay một 'khẩu chiến quần nho', tối nay còn cúp học chạy ngoài nữa chứ."

"Tại tin tưởng ? Tại giúp như ? Bình thường nhát gan nhất, lời giáo viên nhất cơ mà?"

Đôi mắt vô cùng rực sáng.

Sáng tới mức khiến chẳng dám thẳng.

Bởi vì đối xử với .

Bởi vì cảm thấy một như đáng chịu một kết cục như .

Bởi vì... thích .

"Bởi vì là đại ca của mà."

Tôi giả vờ thoải mái đáp .

Cậu nào , học sinh ngoan Vu Điềm Điềm ngày hôm nay chỉ cúp học, mà còn dối nữa.

Tương phùng là một quẻ thượng thượng cát, cớ chi dùng năm tháng để xào nấu tương tư.

39

Thông báo kỷ luật của trường sáng sớm hôm dán ngay ngắn ở vị trí bắt mắt nhất bảng tin:

Tôn Vũ vì nhiều bắt nạt bạn học, lan truyền thông tin thất thiệt ác ý, tình tiết nghiêm trọng, buộc đình chỉ học.

Mấy nam sinh lớp Sáu từng hùa theo làm loạn cũng phạt ghi học bạ.

Nghe chuyển đến một trường tư thục ở thành phố bên cạnh, vì tai tiếng quá tồi tệ nên vẫn luôn cô lập và bắt nạt.

Chẳng bao lâu liền trầm cảm mà bỏ học.

Về bạn học tình cờ chạm mặt , thấy cả đầu bù tóc rối, còn chút điên điên khùng khùng.

Để ngăn chặn Tề Triệt yêu sớm, chuyển đến một ngôi trường khác.

Nghe sắp sang Mỹ để học đại học.

Cuộc sống của hai chúng dần dần còn chút giao thoa nào nữa.

Lần liên lạc cuối cùng là đêm ngày diễn kỳ thi đại học.

Cậu gọi điện cho .

"Tiểu Điềm Điềm, nhất định vấn đề gì ."

Tôi ngước ánh trăng sáng đỉnh đầu.

"Tôi ."

40

Tôi thi 708 điểm, điểm trần đủ đậu Đại học Thanh Hoa.

Nhà trường trao cho học bổng 5 vạn tệ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/sau-khi-trum-phan-dien-nhan-nham-toi-la-nu-chinh/chuong-9.html.]

Cầm tiền , dám về nhà.

Tôi thừa hiểu, chỉ cần bước chân về nhà, tiền ba quăng lên bàn cờ b.ạ.c thì cũng sẽ rơi túi bọn chủ nợ của ông.

Tôi tìm một quán ăn nhỏ để làm thêm dịp nghỉ hè.

Một ngày trả 70 tệ.

Ông chủ quán là , cho phép tối đến trải nệm ngủ luôn trong quán.

điều mà thể ngờ tới, đó là ba mà vẫn tìm .

41

Máy hút mùi trong bếp ầm ầm hoạt động, đang cặm cụi cúi đầu rửa bát.

Bà chủ quán cất giọng lanh lảnh kêu lên: "Cái làm thế hả!"

Một giọng quen thuộc đột nhiên nổ ầm bên tai, chấn động đến mức khiến màng nhĩ rung lên bần bật.

"Vu Điềm Điềm ở ! Tôi tìm Vu Điềm Điềm!"

Chưa đợi kịp phản ứng, ba xông thẳng gian bếp, một tay lôi tuột ngoài sảnh lớn.

"Mày trốn ! Để tao xem mày còn thể trốn cái xó chuột nào nữa!"

Khách hàng trong quán sợ hãi nháo nhào dậy tính tiền bỏ .

Có một đàn ông mặc âu phục mới rút điện thoại định phim ba đẩy mạnh một cái:

"Quay cái gì mà ! Ông đây tìm con gái đòi tiền là chuyện thiên kinh địa nghĩa!"

Ba lôi xềnh xệch về phía cửa.

"Trường học thưởng cho mày 5 vạn tệ ?! Đưa tiền đó cho tao mau!"

Tôi gạt tay bấu chặt lấy quầy thu ngân, các đốt ngón tay trở nên trắng bệch.

"Ba! Đó là tiền học bổng!"

Giọng xen lẫn tiếng nấc nghẹn ngào,

"Là tiền con dùng để đóng học phí đại học mà."

42

"Học phí?"

Ba tức giận đến mức hai mắt trợn ngược lên,

"Mày đậu Thanh Hoa , còn lo tiền học ? Cái mạng già của ba mày bây giờ mới là cấp bách nhất đây !"

"Điềm Điềm , bọn chúng , đêm nay mà gom đủ tiền thì sẽ chặt đứt một cánh tay của ba! Mày nhẫn tâm trơ mắt ba biến thành phế nhân ?"

Ba dường như đang vô cùng sợ hãi, móng tay bấu chặt lấy tay , lún sâu cả da thịt ,

"Ba!"

Tôi nghiến răng, từng giọt nước mắt to tròn thi nện xuống mu bàn tay ba.

"Năm ngoái ba cũng y chang như , con lấy tiền làm thêm dịp nghỉ đông đưa cho ba, ba thức nguyên một đêm nướng sạch còn một đồng nào."

"Lần tao nhất định thể lật ngược ván cờ!"

Ba đột ngột vớ lấy vỏ chai rượu rỗng bàn, làm bộ đập thẳng xuống đất.

Lại ông chủ quán lao đè chặt .

Ông chủ ngày thường lúc nào cũng tủm tỉm, giờ phút gân xanh trán căng lên như dây đàn:

Loading...