14
Cặp xách của nhét thêm một chậu sen đá mập mạp.
Tề Triệt liếc mắt cửa lớp học, hạ giọng:
"Bảo bối của đấy, từng nếm thử một chiếc lá , chát một chút nhưng nuốt ."
"Về nhà đừng gặm sống, rửa sạch ngâm nước, thể làm thành món salad trộn đấy."
Hắn mò mẫm trong túi quần lôi một hộp kẹo ngậm ho đưa cho .
"Kẹo ngậm bảo vệ giọng của ba đấy, thó . Cậu tụt đường huyết ngậm một viên chắc cũng tác dụng đấy."
Tôi cạn lời móc từ trong đống đồ cho một túi thức ăn cho chó:
"Cái thì giải thích thế nào đây?"
"Của Hoàng ca đó."
Tề Triệt giật lấy túi thức ăn cho ch.ó xé một lỗ nhỏ, nặn một viên nhét luôn miệng,
"Cậu xem, nhai mà, chỉ là tanh tí thôi. Thật sự gì ăn thì pha thêm chút nước ấm chắc là... cũng tạm."
"Yên tâm , ba thì đ.á.n.h chứ Tiểu Hoàng Hoàng còn lâu mới dám cãi lời . Cậu gọi nó một tiếng Hoàng ca , chia cho một bữa ăn thì ?"
Tôi dở dở : "Cậu bợ nguyên cả cái nhà tới cho luôn đấy ?"
"Biết thế tuần cúp học chơi game với bọn nó."
Giọng rầu rĩ,
"Mẹ trừ hết tiền tiêu vặt của , nếu thể mua cho chút đồ ngon."
"Mấy thứ ăn xong nếu đủ thì gọi điện cho , nghĩ cách khác."
15
Hành lang vọng tiếng ba gọi .
Tề Triệt dậy bước cửa, bỗng dưng ngược trở , lấy ngón tay chọc chọc trán :
"Có thấy ? Tôi vất vả nuôi lâu như thế, nếu kỳ nghỉ Quốc khánh để bản tự c.h.ế.t đói..."
"Thì ... sẽ... sẽ đem vứt hết vở ghi chép của luôn!"
Lúc ôm túi đồ khệ nệ đến cổng trường, thấy Tề Triệt đang xách tai kéo ngoài.
Hắn ngoái đầu làm động tác tay hiệu gọi điện thoại với .
Nửa chiếc lá sen đá thò từ miệng túi đồng phục, đong đưa đong đưa trong gió.
Chiếc túi vải bạt trĩu nặng thít chặt làm vai đau nhức, nhưng sờ hộp kẹo ngậm trong túi quần,
Tôi bất giác phì .
16
Lúc đẩy cửa nhà , mùi khói t.h.u.ố.c gay mũi nháy mắt xộc thẳng xoang mũi.
Mấy gã đàn ông hung thần ác sát đang sô pha, còn ba thì thu ở trong góc với vẻ mặt sợ sệt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/sau-khi-trum-phan-dien-nhan-nham-toi-la-nu-chinh/chuong-4.html.]
Thấy bước , ba đột ngột ngẩng đầu lên, trong đôi mắt vằn vện tơ m.á.u ánh lên sự hoảng loạn.
Tôi tức khắc hiểu , là chủ nợ của ba tới cửa đòi nợ.
Chẳng đợi kịp phản ứng, một gã lao tới giật lấy cái túi mà Tề Triệt đưa cho .
Lục lọi đống đồ ăn bên trong.
"Ái chà, ông đ.á.n.h bài xui xẻo thế mà nuôi con gái khéo phết đấy, còn mang đồ ăn về hiếu kính bọn tao nữa cơ."
Một gã khác ngậm điếu t.h.u.ố.c vỗ vỗ lên mặt , nhả một vòng khói phả thẳng mặt .
"Hiểu chuyện thế , mang tiền về đấy?"
Tôi òa nức nở.
17
"Nó vẫn còn là học sinh, tiền , các đừng tìm nó gây rắc rối..."
Giọng ba run rẩy, định lên tên đầu đinh đạp một cước ngã nhào trở .
"Học sinh ? Lúc mày đ.á.n.h bạc nghĩ nó vẫn còn là một đứa học sinh hả?"
Chỗ đồ ăn vặt Tề Triệt cho bọn chúng ăn sạch sành sanh, rác rưởi vứt bừa bãi vương vãi khắp mặt đất.
Cây sen đá trong cặp xách cũng bọn chúng lôi , đập nát bét sàn.
Giọng điệu của Tề Triệt lúc "Có chát một chút nhưng nuốt " vẫn còn văng vẳng bên tai.
giờ phút , ngay cả chút vị chát đó cũng trở thành một niềm hy vọng xa vời.
Bọn chúng kê giường gấp ngay trong phòng khách, đ.á.n.h bạc suốt cả đêm.
Những vòng khói tụ trần nhà thành một đám sương mù xám xịt.
Tôi nhốt trong phòng ngủ, lắng tiếng xào bài xoèn xoẹt bên ngoài cùng tiếng ho khan cố kìm nén của ba.
Tôi úp mặt chăn, nước mắt kìm cứ thế tuôn rơi.
Quá nửa đêm, sòng bạc giải tán, tiếng ngáy vang lên làm rung cả cửa sổ.
Ba lén mở cửa cho .
Ba vẫy vẫy tay với trong bóng tối, hiệu cho mau chạy trốn.
18
Lúc chạy khỏi tòa chung cư, cơn gió lạnh buốt lùa bộ đồng phục mỏng manh.
Tôi mới phát hiện hề mặc áo khoác.
Tôi , cứ thế cắm đầu chạy mãi dọc theo ánh đèn đường.
Vừa lạnh đói, chiếc cặp xách nhấp nhô lưng đập sườn đau nhức.
Tôi móc hộp kẹo ngậm trong túi quần , lấy một viên bỏ miệng.
Vị the mát ngòn ngọt nhàn nhạt của bạc hà từ từ lan tỏa nơi đầu lưỡi.
Tôi bỗng nhiên thụp xuống nấc lên, những giọt nước mắt rơi lốp đốp mu bàn tay lạnh còng đến ửng đỏ.
Đến lúc nức nở sụt sùi thở nổi nữa, bỗng ai đó vỗ nhẹ lên vai .