Sau Khi Tráo Thân Gả Cho Sĩ Quan, Mẹ Kế Thân Kiều Thể Nhuyễn Nằm Thắng - Chương 209

Cập nhật lúc: 2026-04-17 14:40:27
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Chó điên c.ắ.n

Trong lòng Thạch Đầu kìm nén một bụng lửa giận. Hoàn cảnh hiện tại của bọn họ bằng kiếp . Kiếp mặc dù trong nhà nghèo, nhưng Thẩm Lê luôn chăm sóc và em gái, giúp đỡ ba làm ăn, và em gái gần như từng chịu khổ, cần bận tâm bất cứ chuyện gì, nhưng bây giờ, ba , cho dù ba tù, ba năng lực bản lĩnh gì, còn sẽ liên lụy đến bọn họ, bởi vì ba bọn họ vết nhơ, bọn họ lớn lên cũng cách nào làm những công việc cấp quốc gia nữa.

Con đường trở thành nhà khoa học và luật sư lớn, bịt kín . Những kiến thức bọn họ học ở kiếp , trong tương lai cũng cách nào thi triển. Thứ bọn họ đối mặt là khoản nợ khổng lồ do ba vô dụng đó nợ , bao nhiêu khoản nợ đó bộ đều gánh vác đôi vai gầy yếu của hai em bọn họ.

Kiếp , bọn họ làm đây... Nếu Thẩm Lê bằng lòng giúp đỡ bọn họ, đây là con đường tắt lớn nhất của bọn họ...

“Anh nhớ, kiếp hai đứa con của Lục Cảnh Xuyên đều là những kẻ tâm ngoan thủ lạt.” Thạch Đầu , “Kiếp , Lục Minh Huy tâm ngoan thủ lạt g.i.ế.c c.h.ế.t Thẩm Mộng Nguyệt tù, c.h.ế.t ở trong tù, còn về đứa con gái đó, cũng kết cục gì. Hai đứa trẻ rốt cuộc cũng do Thẩm Lê tự sinh , trong xương cốt đều toát một cỗ tàn nhẫn, em xem nếu hai đứa trẻ trở mặt với Thẩm Lê, Thẩm Lê nhận rõ hai đứa trẻ chính là sói mắt trắng nuôi quen, chúng đến mặt cô lóc cầu xin tha thứ tranh thủ sự đồng tình, để cô thấy lòng hiếu thảo của hai chúng , em xem Thẩm Lê liệu bằng lòng thu nhận chúng nữa , cho dù là nuôi chúng , cho chúng một khoản tiền lớn giúp chúng giải quyết khó khăn cũng .”

“Anh hai, vẫn là suy nghĩ chu đáo.” Mắt Tống Bảo Nhi sáng lên, “Vậy chúng làm để phá hoại tình cảm của bọn họ đây?”

“Lục Minh Huy thoạt khỏe mạnh, chúng động .” Thạch Đầu , “Có lẽ chúng thể lừa Đóa Đóa ngoài, bán cho bọn buôn , cứ là Thẩm Lê làm mất đứa trẻ, Lục Minh Huy yêu thương em gái như , chắc chắn sẽ tha thứ cho Thẩm Lê!”

“Hơn nữa Lục Cảnh Xuyên với tư cách là ba của hai đứa trẻ cũng sẽ khúc mắc trong lòng với Thẩm Lê. Không chừng sẽ ly hôn với Thẩm Lê.”

“Ly hôn là sẽ chia tài sản đấy.” Tống Thạch Đầu híp mắt , “Đến lúc đó Thẩm Lê nhất định sẽ chia một khoản tiền lớn của Lục Cảnh Xuyên, đó chúng nương tựa Thẩm Lê, cầu xin cô nhận nuôi hai chúng . Có sự giúp đỡ của Thẩm Lê, chúng cộng thêm ký ức của kiếp , kiếp chúng nhất định sẽ thuận buồm xuôi gió.”

“Vâng!” Tống Bảo Nhi gật đầu.

đúng lúc , ở xa đột nhiên xông một con ch.ó đen lớn hung thần ác sát, con ch.ó đen lớn hung hăng lao về phía hai em!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/sau-khi-trao-than-ga-cho-si-quan-me-ke-than-kieu-the-nhuyen-nam-thang/chuong-209.html.]

“Á… Anh ơi! Chó! Chó điên!” Tống Bảo Nhi hoảng sợ, vội vàng bật dậy, co cẳng bỏ chạy.

“Chạy mau!” Thạch Đầu cũng nhận con ch.ó đang lao về phía chúng, bé nhanh chóng cúi xuống nhặt một hòn đá to mặt đất, nhắm thẳng đầu con ch.ó ném mạnh tới!

Ném xong, Thạch Đầu bôi mỡ chân, co cẳng chạy thục mạng! Con ch.ó đen lớn vốn dĩ chỉ lời chủ nhân định dọa nạt hai đứa trẻ một chút, nhưng ngờ thằng bé dám công kích nó! Sau khi ném trúng đầu, bản tính hung hãn khát m.á.u trong cơ thể con ch.ó bộc lộ. Lần , ánh mắt con ch.ó đen chúng trở nên hung thần ác sát, đỏ ngầu, bộc lộ trạng thái tấn công của dã thú.

Bốn chân nó nhanh chóng bật nhảy, lao thẳng về phía Tống Thạch Đầu vồ lấy! Lần , con ch.ó đen c.ắ.n phập một bên chân của Tống Thạch Đầu, hàm răng nhọn hoắt c.ắ.n chặt lấy bắp chân bé, đầu ch.ó bắt đầu lắc lư dữ dội, vung vẩy qua trái , trong mõm phát những tiếng gầm gừ ứ hự mang tính công kích.

Tống Thạch Đầu hiện tại rốt cuộc cũng chỉ mang cơ thể của một đứa trẻ 7 tuổi, chống đỡ nổi, con ch.ó đen kéo lê xuống đất, cả cơ thể ngã sấp nặng nề mặt đất bò dậy nổi. Trong nháy mắt, cảm giác đau đớn nhói óc truyền đến, bắp chân Tống Thạch Đầu truyền đến một cơn đau xé ruột xé gan, m.á.u tươi tí tách chảy ròng ròng.

Trước mắt Tống Thạch Đầu tối sầm từng cơn, đau đến mức bé gần như ngất lịm .

“Anh ơi!” Tống Bảo Nhi phát hiện thấy bóng dáng trai , đầu thì thấy trai thế mà con ch.ó dữ c.ắ.n chặt lấy chân. Cô bé nhất thời hoảng loạn luống cuống, sợ hãi đến mức hồn bay phách lạc, làm .

“Bảo Nhi, cứu, cứu …” Lúc chân của Tống Thạch Đầu con ch.ó c.ắ.n chặt, răng ch.ó nhọn hoắt đ.â.m xuyên qua chân bé, con ch.ó đen ngừng c.ắ.n xé, ngừng lắc đầu xé rách.

“Em… em làm …” Tống Bảo Nhi hoảng loạn đó, hồn bay phách lạc, sắc mặt trắng bệch. Bên cạnh cô bé công cụ gì tay, gậy gỗ, nếu cô bé tự xông lên cứu trai, tay tấc sắt, chắc chắn sẽ con ch.ó coi là con mồi mới mà vồ lấy!

Làm đây, làm đây…

Cách đó xa, Lục Minh Huy trong bóng tối, khuôn mặt màu lúa mì chìm trong ranh giới giữa ánh sáng và bóng tối, bé mím chặt môi, đôi mắt đen nhánh sâu thẳm âm u, lạnh nhạt cảnh tượng .

“Có ai , ch.ó điên c.ắ.n ! Cứu mạng với!” Điều duy nhất Tống Bảo Nhi thể nghĩ là lớn tiếng kêu cứu. Cô bé tại chỗ lớn tiếng hét lên: “Chó điên c.ắ.n , xin hãy cứu trai cháu với…”

Loading...