Sau khi tôi không còn tại thế - Chương 5
Cập nhật lúc: 2026-02-24 16:05:53
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
“...”
Mười lăm năm , nếu Phó Cảnh Châu giác ngộ như thế , thì nông nỗi như bây giờ?
Tôi cúi đầu, đôi mắt u ám chút ánh sáng.
“Phó Cảnh Châu, thì đầu tiên ba tha thứ chính là bản .”
“Ba c.h.ế.t , Phó Cảnh Châu.”
Phó Cảnh Châu trả lời , nhưng đầu ngón tay khẽ run lên một cái.
Tôi gọi một lái xe hộ để về nhà, xe đến nội thành, Phó Cảnh Châu như phát điên mà đòi dừng xe, cho, ở ghế phụ, trực tiếp mở cửa xe, làm lái xe hộ sợ hãi vội vàng tấp lề đường dừng .
Tôi ở ghế lạnh lùng , với gương mặt lạnh tanh bắt một chiếc taxi, khi lên xe, lập tức bảo lái xe hộ bám theo.
Địa điểm mà Phó Cảnh Châu xuống xe là nơi mà tài nào ngờ tới .
Bệnh viện tâm thần thành phố XX.
Sau khi Phó Cảnh Châu trong một lúc, mới theo bệnh viện tâm thần.
Bệnh viện tâm thần khá lớn, phương hướng, bèn tìm đến y tá trực ở cửa, mở ảnh của Phó Cảnh Châu hỏi cô .
Y tá ngẩng đầu , biểu cảm chút kỳ lạ, mỉm : “ Ông là ba cháu, ông bảo cháu đến đây tìm.”
Có lẽ vì đường nét giữa và Phó Cảnh Châu thực sự nét tương đồng, y tá do dự một lúc gật đầu chỉ về phía thang máy: “Phòng 302.”
“Cảm ơn cô.”
Tôi thang máy vì sợ chạm mặt Phó Cảnh Châu, chọn cầu thang bộ.
Vừa lên đến tầng ba, thấy cửa phòng 302 đẩy , đó Phó Cảnh Châu với gương mặt đầy ý , đẩy một ngoài.
Nhìn thấy xe lăn, sợ đến mức trợn tròn mắt.
Người phụ nữ đó dù gầy trơ xương, gầy hơn nhiều so với mười lăm năm , còn chút vẻ mỹ miều năm xưa, nhưng vẫn nhận cô !
Là Trần Duyệt!
Trần Duyệt chẳng là vợ hợp pháp của Phó Cảnh Châu ? Sao cô ở đây?
Phó Cảnh Châu đẩy Trần Duyệt đến khu vườn phía nam của bệnh viện tâm thần, ở đây thỉnh thoảng vẫn thể thấy vài điên khác.
Anh đẩy cô một lúc, về phía một đài phun nước.
Tôi đôi bàn tay Trần Duyệt bám chặt xe lăn ngày càng siết chặt hơn, lòng bàn tay cũng tự chủ mà đổ một lớp mồ hôi mỏng.
Tôi nhận rằng... Trần Duyệt lẽ điên.
Cuối cùng, thấy Phó Cảnh Châu đẩy Trần Duyệt bên cạnh bể phun nước, chằm chằm đài phun nước một lúc, đột nhiên giơ tay đẩy mạnh về phía .
“Tùm!”
Trần Duyệt đẩy trực tiếp xuống bể phun nước.
Phó Cảnh Châu... định g.i.ế.c ?!
đ.á.n.h giá thấp Phó Cảnh Châu.
Khi bên cạnh bể nước, Trần Duyệt đang vùng vẫy nhô đầu lên khỏi mặt nước, gương mặt dần hiện lên một nụ điên cuồng, giơ tay ấn đầu cô xuống.
Lúc mới hiểu , Phó Cảnh Châu g.i.ế.c .
Anh là hành hạ Trần Duyệt.
Anh cô hết đến khác cận kề cái c.h.ế.t, nhưng vẫn sống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/sau-khi-toi-khong-con-tai-the/chuong-5.html.]
Anh cô sống bằng c.h.ế.t!
tại chứ, Phó Cảnh Châu?
Cưới Trần Duyệt là điều hằng mong ?
Năm đó, ai từng với rằng: “Lâm Ân Ân, cô đến một đầu ngón tay của Trần Duyệt cũng bằng, cô cút ngay cho !” hả?
Ngay khi Trần Duyệt thứ hai mươi nhô đầu lên khỏi mặt nước và Phó Cảnh Châu ấn xuống, , trực tiếp bước về một phía.
Anh một cách dứt khoát như , mang theo một vẻ quyết tuyệt đầy t.ử khí, cứ như thể thứ thể sắp mất phía là một mạng .
Thấy khuất góc rẽ, vội vàng chạy tới, một mạch kéo Trần Duyệt từ nước lên.
Trần Duyệt bây giờ gầy rộc , cộng thêm việc Phó Cảnh Châu hành hạ một trận như , sắc mặt càng khó coi đến cực điểm.
Tôi ấn bụng cô mấy cái, bế cô đặt lên xe lăn.
Đang định đẩy cô về, đôi mắt đang nhắm hờ của Trần Duyệt đột nhiên trợn to.
Nếu như cô còn đang thoi thóp, thì bây giờ cô giống như ai đó tiêm t.h.u.ố.c kích thích .
Mắt trợn ngược như mắt cá vọt, trông còn đáng sợ hơn cả khi c.h.ế.t.
Cô đột ngột nhảy dựng lên từ xe lăn, giang tay đẩy mạnh xuống đất.
Tôi cô đẩy ngã xuống bãi cỏ, còn kịp phản ứng thì cô đè lên , bóp chặt lấy cổ .
“Lâm Ân Ân, tại cô vẫn c.h.ế.t?”
“Lâm Ân Ân, cô c.h.ế.t ! Đi c.h.ế.t ! Đi c.h.ế.t cho !”
Tính sai , thực sự ngờ rằng đ.á.n.h một kẻ điên.
Ngay khi đang tự mắng tại đến đây để tìm cái c.h.ế.t hại c.h.ế.t con gái, thì một bóng cao lớn đột nhiên phủ xuống.
Một cái chân hung hăng đá văng Trần Duyệt : “Cút !”
Đồng thời một bàn tay kéo dậy, nửa dựa đàn ông đó, cảm nhận đang vỗ lưng giúp thở đều , khi thấy dễ chịu hơn, cái nỗi uất ức trào lên.
“Phó Cảnh Châu, con suýt nữa c.h.ế.t .”
Cơ thể Phó Cảnh Châu cứng đờ .
Sau đó : “Con sẽ c.h.ế.t . Kiếp ... Con sẽ sống lâu trăm tuổi.”
Buổi tối, Phó Cảnh Châu mua cho một cái bánh kem, đó cắm một cây nến.
Anh mỉm : “Phó Tri Ân, sinh nhật vui vẻ. Đây là đầu tiên ba đón sinh nhật cùng con, thì chúc mừng sinh nhật một tuổi nhé!”
Tôi đến chảy nước mắt, xòe tay mặt : “Phó Cảnh Châu, ba là cha mà chẳng lẽ tặng quà sinh nhật ?”
Phó Cảnh Châu phòng ngủ chính, mang một đống thứ.
“Đây là tất cả thẻ ngân hàng của ba, tất cả sổ đỏ —— tất cả sổ đỏ đó đều mang tên con, ngoại trừ căn nhà chúng đang ở hiện tại.”
Lông mi run lên, căn nhà mà Phó Cảnh Châu và Phó Tri Ân đang ở chính là căn nhà thuê lúc khi Phó Cảnh Châu b.a.o n.u.ô.i , mua nó từ khi nào ?
Tôi lấy sổ đỏ lật xem từng cái một, cuối cùng lật đến cái của căn nhà , thấy ngày đăng ký đó, chút bất ngờ.
Hóa căn nhà là thuê, lúc Phó Cảnh Châu đưa đến đây, căn nhà vốn thuộc về .
Phó Cảnh Châu lấy một tờ giấy, mấy con lên đó: “Tất cả thẻ ngân hàng đều dùng mật khẩu .”
Tôi những con , mắt nhòe .
Đó là ngày sinh nhật của .
Phó Cảnh Châu xoa xoa đầu : “Phó Tri Ân, đừng đ.á.n.h nữa. Nếu thực sự thể đánh... hãy nhớ, đừng để bản thiệt.”