Sau Khi Mất Nước, Công Chúa Mang Không Gian Vét Sạch Kinh Thành - Chương 73

Cập nhật lúc: 2026-05-05 12:56:35
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Dung Phi: “…”

Tô Lệ Nương: “…”

Nghe xem, xem! Đây đều là những lời lẽ hổ báo gì thế .

Dung Phi lập tức chắp tay ngực: “Ta nguyện cả đời tái giá, thủ tiết vì bệ hạ, chỉ đợi trăm năm , thể hợp táng cùng bệ hạ.”

Tô Lệ Nương đến đây, lập tức bật , dùng giọng quyến rũ mềm mại : “Ta Giang Cẩm Dung, ngươi vẫn đừng tự dát vàng lên mặt nữa, ngươi tưởng bệ hạ hợp táng cùng ngươi ?”

Dung Phi lập tức phản bác : “Đương nhiên là !”

“Không sợ thật cho ngươi , bệ hạ sớm với , con ngươi tẻ nhạt, ngài thỉnh thoảng đến cung của ngươi, đó cũng là nể mặt phụ ngươi, nếu ngươi tưởng ngài ngươi đàm đạo văn chương với ngài ?”

Tô Lệ Nương hừ nhẹ một tiếng.

Tiêu Vũ xem ở bên cạnh, lập tức cảm nhận , sắc mặt Dung Phi xám xịt , dường như đả kích lớn.

Mãi cho đến lúc chạng vạng tối, Dung Phi đều ý định ăn cơm.

Tiêu Vũ nhịn tìm đến Tô Lệ Nương: “Tô nương nương, ngài khuyên nhủ nàng ? Dù phụ hoàng cũng c.h.ế.t , bây giờ ngài gì, Dung Phi cũng tin.”

Tô Lệ Nương liếc Dung Phi một cái: “Không khuyên!”

“Người cũng c.h.ế.t , thủ tiết ba năm là đủ nghĩa khí , tên quỷ c.h.ế.t tiệt đó yêu Giang Cẩm Dung, lẽ nào để nửa đời của Giang Cẩm Dung, cũng lãng phí ngài ?”

Tô Lệ Nương hỏi ngược .

“Hơn nữa, tên quỷ c.h.ế.t tiệt đó cũng khá lương tâm, sớm với , nếu ngài c.h.ế.t một bước, di nguyện của ngài chính là trả tự do cho những phi t.ử .”

Tô Lệ Nương khi lời , trong mắt chút hoài niệm.

Tiêu Vũ: “…” Là tầm của nàng nhỏ hẹp, nghĩ cho .

như , vị phụ hoàng của nàng, tuy chút vô năng, nhưng cũng , nếu các nương nương cũng sẽ một lòng một như .

Nửa đêm.

Dung Phi thấy Tiêu Vũ vẫn ngủ, nhịn hỏi một câu: “Công chúa, ngài ở đây đồ ăn ?”

Tiêu Vũ ngủ, chủ yếu là chút cao thủ cô đơn, là một kẻ trộm, buổi tối nàng ngoài giúp dọn nhà.

Tiêu Vũ vô cùng kinh ngạc: “Không tuyệt thực nữa ?”

Dung Phi vô cùng chân thành : “Không tuyệt thực nữa, ngài thích , cũng ngày đầu tiên mới .”

Chỉ là Tô Lệ Nương nhắc tới, bệ hạ từng nhắc đến chuyện với Tô Lệ Nương, trong lòng nàng bi thương mà thôi.

“Công chúa, câu hỏi ban ngày ngài hỏi , cũng suy nghĩ kỹ , thích bụng đầy kinh luân!” Dung Phi hận hận .

Tiêu Vũ cảm thán, các nương nương quả nhiên giống với nữ t.ử bình thường!

Nhìn ý tứ của Dung Phi nương nương, là lập tức bước nữa, chọc tức vị phụ hoàng lạnh ngắt của đến mức bật nắp quan tài.

“Công chúa, công chúa! Anh em nhà họ Thôi nhân lúc trời tối xuất phát !” Tiền Xuyên đội mưa nhỏ, mò đến khu trại nhỏ của Tiêu Vũ, thấp giọng bẩm báo.

Tiêu Vũ đến đây, mắt sáng lên.

Cú đêm việc !

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/sau-khi-mat-nuoc-cong-chua-mang-khong-gian-vet-sach-kinh-thanh/chuong-73.html.]

Nàng lấy một cái đùi gà nóng hổi, đưa cho Dung Phi: “Dung Phi nương nương ăn lót , đợi về, sẽ mang bữa sáng ngày mai cho ngài.”

Nói Tiêu Vũ liền chuồn mất dạng.

Dung Phi đăm chiêu bóng dáng Tiêu Vũ chìm trong màn đêm.

Trong lòng đột nhiên thêm vài phần cảm giác nhiệt huyết sục sôi.

Không ngờ, Tiền Xuyên đều là của công chúa ! Hiện giờ thế lực của công chúa ngày càng lớn, chừng phục quốc là giấc mơ!

Bất kể bệ hạ thích nàng , nhà họ Giang nàng sẽ vĩnh viễn trung thành với hoàng tộc họ Tiêu!

Dung Phi cầm lấy đùi gà, liền c.ắ.n một miếng, thơm nức đậm đà, giống hệt hương vị do Ngự Thiện Phòng làm .

Công chúa chẳng lẽ âm thầm mang theo ngự trù đường ?

Lúc Tiểu Lâm T.ử chép chép miệng, đưa tay sờ cánh tay của đại đương gia bên cạnh c.ắ.n một cái.

Hắc Phong tát một cái bốp: “Ngươi làm gì ?”

“Đùi gà!” Tiểu Lâm T.ử bừng tỉnh.

Hắc Phong tức giận chỗ phát tiết: “Ngươi tự xem xem, đây là đùi gà ?”

Tiểu Lâm T.ử mờ mịt một chút, liền tỉnh táo : “Ta mơ thấy đùi gà.”

Một cơn gió nhẹ thổi qua.

Hắc Phong chút hoảng hốt, chắc Tiểu Lâm T.ử ảnh hưởng chứ, cũng ngửi thấy mùi đùi gà .

Lúc hai em nhà họ Thôi, lên đường, đường đêm lầy lội khó , bọn họ chỉ thể dắt ngựa tiến lên.

Trong màn mưa nhỏ, đột nhiên bay lên một bầy quạ đen.

Thôi Mãn chút căng thẳng đầu , đường tối đen như mực, nhịn run rẩy một cái: “Đại ca, cứ cảm giác, hình như thứ gì đó đang chằm chằm chúng ?”

Thôi Niên nhịn mắng một câu: “Đừng bậy!”

“Đại… đại ca, còn nhớ mấy của Hắc Phong Trại hôm nay , bọn họ gì nhỉ? Nói đường nữ quỷ!” Thôi Mãn đến đây, sắc mặt trắng bệch, càng thêm sợ hãi.

lúc , một luồng ánh sáng bất thình lình từ đằng xa xuất hiện, chiếu thẳng mắt hai em.

Ánh sáng xuất hiện quá quỷ dị, quá bình thường.

Mắt của em nhà họ Thôi chiếu đến mức chút thất thần.

lúc , một mặt mang hoa văn, đột ngột xuất hiện mặt bọn họ.

“Quỷ kìa!”

“Quỷ kìa!”

Hai em nhà họ Thôi, gần như đồng thời phát tiếng hét.

Tiêu Vũ còn kịp tay, Thôi Niên dọa ngất xỉu mặt đất.

Còn , Tiêu Vũ đ.ấ.m cho một cú, cũng ngất xỉu luôn.

Tiêu Vũ cất chiếc đèn pin trong tay , cái cũng là lấy từ trong gian của nàng , mặc dù điện, nhưng trong siêu thị còn bán nhiều pin.

Nên đèn pin vẫn dùng .

Loading...