Trong lúc phá hủy những lá bùa đó, trong đầu Bạch Trân Trân luôn một giọng vang lên dụ dỗ cô.
【 Bùa chú vốn vô tội. 】
【 Cô tiến thêm một bước ? 】
【 Tốt đều do con định nghĩa, chỉ cần cô làm ác, chẳng cần bận tâm đến những thứ ? 】
Những ý niệm kỳ quái đó biến ảo thành những âm thanh cụ thể trong đầu cô. Chỉ là khi cô đập nát từng viên gạch men vẽ bùa, giọng đó càng trở nên nôn nóng hơn.
Bạch Trân Trân ý chí kiên định, ý định mê hoặc, cô nhanh chóng đập nát bộ gạch men đó.
Nhìn đống gạch vụn đất, Bạch Trân Trân thở phào nhẹ nhõm, cả cũng thả lỏng đôi chút.
một ly một dặm, bùa chú chỉ cần sai một nét là sẽ mất hiệu lực. Những viên gạch vỡ vụn thành thế , dù ai đó ghép cũng chắc phục hồi lá bùa tai hại .
Sau khi những viên gạch phá hủy , cảm giác điềm cũng tan biến nhiều.
Rõ ràng, cảm giác bất an đó xuất phát từ những lá bùa . Phá hủy chúng , tự nhiên sẽ còn cảm thấy bất an nữa.
Xử lý xong xuôi, Bạch Trân Trân bước khỏi phòng khử trùng phá hỏng , đó đưa t.h.i t.h.ể Đàm Thanh trở kho lạnh.
Xong việc, cô rời khỏi nơi .
Đèn hành lang bên ngoài vẫn khôi phục, nhưng Bạch Trân Trân tìm thấy một chiếc đèn khẩn cấp, dùng lúc quả thực hợp lý.
Bạch Trân Trân đến kịp lúc. Đàm Thanh vì quá kiêu ngạo, nhảm quá nhiều nên tạo cơ hội cho Bạch Trân Trân tiêu diệt cô ngay khi cô kịp tung chiêu cuối.
Hành lang tuy vẫn tối đen như mực, nhưng vì còn Đàm Thanh quấy phá nên cảm giác âm u như đang xuống địa ngục vơi nhiều.
Cô thuận lợi đến thang máy, giơ tay ấn nút. Cánh cửa thang máy đóng chặt từ từ mở , ánh đèn ấm áp bên trong tỏa một sự cám dỗ mơ hồ.
Buồng thang máy sáng sủa hình thành một sự đối lập rõ rệt với hành lang tối tăm phía . Trong lòng Bạch Trân Trân bỗng hiện lên một giọng thần bí, vẫy gọi cô bước thang máy.
"Đến đây , đến đây ..."
Bạch Trân Trân: "..."
Cô mặt cảm xúc lùi một bước, về phía lối thoát hiểm bên cạnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/sau-khi-lam-nhap-liem-su-o-huong-giang-ta-bi-vong-hon-bao-vay-jbvk/chuong-355-cam-bay-trong-thang-may.html.]
Mọi tòa nhà đều cầu thang bộ bên cạnh thang máy để phòng trường hợp thang máy gặp sự cố, tránh việc mắc kẹt. Đó gọi là cầu thang bộ, cũng là lối thoát hiểm. Chỉ cần đầu óc bình thường thì sẽ ai chặn lối thoát hiểm cả.
Bạch Trân Trân đẩy cánh cửa lối thoát hiểm .
Có lẽ vì lâu ai mở cánh cửa , nó phát tiếng "kẽo kẹt" chói tai, giống như tiếng ai đó dùng móng tay cào lên bảng đen.
Bên trong lâu dọn dẹp, Bạch Trân Trân chỉ mới mở cửa thôi mà bụi bay mù mịt, khiến cô ho sặc sụa.
Bạch Trân Trân ho đến chảy cả nước mắt, cô dụi mũi, cảm thấy sắp đống bụi làm cho viêm mũi dị ứng luôn .
Cô lục lọi trong túi, lấy một chiếc khẩu trang đeo lên mặt.
Lối thoát hiểm tuy nhiều bụi nhưng may mắn là đèn ở đây vẫn hoạt động bình thường. Bạch Trân Trân đầu chiếc thang máy lẻ loi đang đó.
Cửa thang máy vẫn mở, ánh đèn ấm áp hắt , xua tan bóng tối ở hành lang.
Bản tính con là thích ánh sáng, ghét bóng tối. Ánh đèn ấm áp luôn mang cảm giác an tâm.
Một trong bóng tối quá lâu, khi thấy ánh đèn ấm áp sẽ kìm lòng mà bước . Đó là bản năng tồn tại trong gen của nhân loại, khó khắc chế.
Bạch Trân Trân khắc chế . Cô thu hồi ánh mắt, từ chối sự cám dỗ của ánh đèn.
Một kiến thức thực tế: Trong điều kiện bình thường, nếu ấn giữ, cửa thang máy sẽ mở lâu như .
Bạch Trân Trân bước lối thoát hiểm, dẫm lên từng bậc thang, từng bước lên lầu.
Trong cầu thang bộ chỉ cô. Tầng hầm hai cửa sổ, ranh giới giữa ngày và đêm ở đây mờ nhạt. Độ cao của hai tầng lầu cộng cũng chỉ hơn bốn mươi bậc thang, qua ba đoạn chuyển tiếp là thể lên đến tầng một.
Tuy nhiên, khi bước lên bậc thang cuối cùng, Bạch Trân Trân cánh cửa thoát hiểm đang đóng chặt mặt.
Cô thở dài một tiếng, hai đứa nhỏ vẫn luôn im lặng theo lưng .
"Là các ngươi làm đúng ?"
Đứng lưng Bạch Trân Trân là hai đứa trẻ giống hệt , một trai một gái, trông khá đáng yêu —— nếu bỏ qua cơ thể đầy m.á.u me của chúng thì thực sự dễ thương.
"Các ngươi cứ ngăn cản làm gì?"
"Ta đ.á.n.h trẻ con, ngay cả quỷ trẻ con cũng đánh. Các ngươi thực sự đáng thương, tuổi còn nhỏ qua đời, còn c.h.ế.t t.h.ả.m như , đương nhiên là tư cách oán hận thế giới ."