Bạch Trân Trân: “……”
Ông lo chuyện của , Bạch Trân Trân liền cơ hội xen mồm, chờ đến khi ông xong tất cả, Bạch Trân Trân thở dài một , ngữ khí thêm vài phần bất đắc dĩ.
“Cừu thúc, ông thật sự tính toán để ?”
Trên mặt Cừu Quốc Hoa hiện lên chút do dự, nhưng cuối cùng vẫn kiên định gật gật đầu: “ , đừng .”
Bạch Trân Trân dậy, gật đầu với ông : “Vậy , . Vậy nhà tang lễ dỡ bỏ khi nghỉ đông vẫn tính đúng ?”
Cừu Quốc Hoa: “……”
Chuyện dường như chút giống với diễn biến ông tưởng tượng, nhưng Bạch Trân Trân như , ông còn thể gì nữa?
Cừu Quốc Hoa đờ đẫn gật gật đầu, miễn cưỡng nở nụ với Bạch Trân Trân, chỉ là nụ đó thế nào cũng thấy gượng ép.
Bạch Trân Trân như phát giác điểm , gật đầu với Cừu Quốc Hoa, mấy để tâm an ủi ông vài câu, dậy rời khỏi văn phòng của Cừu Quốc Hoa.
Sau khi Bạch Trân Trân rời , văn phòng chìm một tĩnh lặng, Cừu Quốc Hoa ngơ ngác tại chỗ một lúc, tiếp đó chân mềm nhũn, trực tiếp ngã xuống ghế.
Không nên là như .
ông hiển nhiên đ.á.n.h giá quá cao tầm quan trọng của , cho dù tăng thêm lợi thế, lựa chọn của Bạch Trân Trân dường như cũng bất kỳ khác biệt nào so với đây.
Vậy thì ông lăn lộn một vòng đó rốt cuộc là vì cái gì?
Ngay khi Cừu Quốc Hoa cả đều chìm tự vấn bản , tiếng chuông điện thoại vang lên như bùa đòi mạng, Cừu Quốc Hoa run rẩy một chút, run rẩy vươn tay , bắt máy.
“Kim ……”
******
Cùng lúc đó, Bạch Trân Trân rời khỏi nhà tang lễ, bước chân cô nhẹ nhàng, tràn đầy khí chất vui vẻ.
Ánh mặt trời rải rác Bạch Trân Trân, khiến cô vốn xinh chói mắt càng thêm rực rỡ chói mắt.
Tiếng còi xe ô tô tích tích vang lên, Bạch Trân Trân theo tiếng qua, liền thấy một chiếc xe thể thao màu đỏ chói lọi dừng ở đó.
Xe thập niên 90 mang đậm thở cổ điển, ngay cả loại xe thể thao , đường cong cũng mang theo một loại thở cổ điển lắng đọng theo năm tháng.
Cửa sổ xe hạ xuống, một cô gái trẻ ăn mặc thời thượng dùng sức vẫy tay về phía Bạch Trân Trân.
“Trân Trân, ở đây!”
Bạch Trân Trân chút kinh ngạc, thật nghĩ tới bên trong một chiếc siêu xe mang đậm phong cách cổ điển như mà quen .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/sau-khi-lam-nhap-liem-su-o-huong-giang-ta-bi-vong-hon-bao-vay-jbvk/chuong-297-ke-cuop-xa-giao.html.]
“Văn Khiết, cô đến đây?”
Người lái chiếc siêu xe chói lọi là Đỗ Văn Khiết, cô đến một , vị trí ghế phụ là Hách Cầm Vận, tính cách của cô tương đối nội hướng hơn một chút, màn thể hiện của kẻ cướp xã giao Đỗ Văn Khiết khiến cô cảm thấy chút sợ hãi.
Bạch Trân Trân: “……”
Cô thật nghĩ tới Đỗ Văn Khiết là một như , điều khác hẳn với Đỗ Văn Khiết mà cô thấy ở Trần gia thôn đây.
Trước đây Đỗ Văn Khiết bạo dạn như ?
Bạch Trân Trân bước nhanh qua.
Đỗ Văn Khiết thấy Bạch Trân Trân đến, lập tức mở cửa xe bước xuống, vui vẻ chạy về phía Bạch Trân Trân, ôm chặt lấy cô .
“Trân Trân, gặp mặt, thật cao hứng thấy cô.”
Bạch Trân Trân: “……”
Mặc dù cô cũng là một nhiệt tình, nhưng so với kẻ cướp xã giao thì vẫn kém xa.
Bạch Trân Trân nhẹ giọng : “Cái đó, Văn Khiết, chúng mới một ngày gặp, cô đến nỗi nhiệt tình như ?”
Đỗ Văn Khiết buông lỏng Bạch Trân Trân , giơ một ngón tay lắc lắc: “Không , một ngày gặp như cách ba thu, tính cả nửa ngày hôm nay, chúng hơn bốn năm gặp .”
Bạch Trân Trân: “……”
Loại lời tán tỉnh cũ kỹ và sến sẩm cô làm thể mặt đổi sắc mà ?
Hách Cầm Vận đang trong xe cũng chút chịu nổi, cô nhẹ giọng : “Hay là chúng đến quán chuyện?”
Tuy đây là bên ngoài nhà tang lễ, nhưng nghĩa là nơi hoang vắng, Đỗ Văn Khiết quá phô trương, cô thật sự sợ các cô khác nhận .
Nếu như nhận , về mời bắt quỷ, các cô còn làm giữ thể diện đại sư nữa?
Cảm ơn Hách Cầm Vận cứu Bạch Trân Trân khỏi tình cảnh hổ , Đỗ Văn Khiết dùng sức vỗ vỗ vai Bạch Trân Trân, .
“Trân Trân, lên xe , chuyện hôm qua còn cảm ơn cô , hôm nay bao!”
Bạch Trân Trân gật gật đầu, mặt cảm xúc lên chiếc xe thể thao màu đỏ chói lọi của Đỗ Văn Khiết.
Hách Cầm Vận ở ghế phụ đầu về phía Bạch Trân Trân, giọng ấm áp : “Trân Trân, hôm qua thật sự cảm ơn cô, nếu cô thì chúng cũng cách nào thoát khỏi Thiên Cương Thất Sát Trận, và A Khiết bàn bạc xong, quyết định sẽ cảm ơn cô thật .”
Chờ đến khi Hách Cầm Vận xong, Đỗ Văn Khiết mới ngắt lời: “Kỳ Lỗi và Vương Chiêu ban đầu cũng định đến, nhưng nhà họ việc, nên về , họ đưa tiền cho , bảo chiêu đãi cô thật , chỉ cần cô , dù là trời trăng sáng cũng hái xuống cho cô.”
Đỗ Văn Khiết phát biểu một phen lời lẽ hùng hồn, tư thế cô một tay đỡ tay lái, trông giống như một tổng tài bá đạo chuyển giới bước từ tiểu thuyết.