Sau Khi Ký Chủ Nằm Lười Ta Đành Phải Thức Tỉnh - Chương 19

Cập nhật lúc: 2026-01-03 10:52:55
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Đêm hôm đó, từ trong phòng bước , chen chúc lên chiếc ghế sofa nơi đang ngủ, cũng ôm từ phía như thế . Hắn âm thầm chịu đựng nỗi đau mà : "Bạch Tịch, còn nhà nữa ."

Phó Tu từ nhỏ tính tình quái gở, giống như đang ấp ủ một khối băng , và ấp ủ khối băng đó suốt ba năm trời.

Cảm ơn bạn đã ủng hộ cho truyện của Chiqudoll nha!

Thế nên thể tưởng tượng nổi khi ch·ết ở thế giới đầu tiên đó, sống như thế nào.

Nghe thấy tiếng thở của phía dần trở nên đều đặn, vỗ vỗ lên mu bàn tay : "Ngươi thế?"

"Ta từ quan."

"Hả?"

Phó Tu thấp giọng : "Rời xa nhân vật chính để giữ lấy bình an."

Ta nhịn mà bật thành tiếng.

Thực lợi dụng một lỗ hổng của hệ thống.

Phó Tu vì cái ch·ết của Bạch Uẩn Uẩn mà cảm xúc kích động, chắc chắn làm chuyện điên rồ gì đó mới khiến thế giới hỗn loạn. Còn lúc vẫn đang là hệ thống của thế giới , khi bàn giao quyền hạn dùng phận ký chủ để đào tẩu.

Thế giới giờ đây sẽ còn hệ thống nào nữa.

xa một chút cũng .

Tới một nơi ai chúng là ai.

Để bắt đầu một cuộc sống mới.

18

Trước khi và Phó Tu rời khỏi kinh thành, Hân Hoa tới ngoại thành tiễn biệt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/sau-khi-ky-chu-nam-luoi-ta-danh-phai-thuc-tinh/chuong-19.html.]

Dù chỉ mặc thường phục, nhưng nàng vẫn toát lên khí chất đế vương thể che giấu.

Nàng với Phó Tu: "Tiên sinh dạy trị quốc bình thiên hạ, dạy bi lụy vì tình cảm. Ta vốn ngỡ thông suốt nhất thế gian , sẽ mãi mãi cùng đỉnh cao quyền lực, ngờ đoán sai mất ."

Ánh mắt sắc lẹm của Hân Hoa lướt qua , dường như nàng cảm thấy hài lòng.

"Tiên sinh vì tình cảm mà dừng bước cũng đành , nhưng dẫu cũng là một danh môn khuê tú chứ, một kẻ nô tỳ của vong quốc thì gì xứng đáng để từ quan quy ẩn?"

Chậc, cái cô Hân Hoa xem tu hành vẫn tới nơi tới chốn .

Phó Tu chắn phía che chở cho , đó mới : "Trên đời vốn đúng sai tuyệt đối, việc theo đuổi điều gì phụ thuộc việc bản thực sự gì. Với , nếu nàng là quyền lực, sẽ cầu quyền lực; nếu nàng là tình cảm, sẽ đuổi theo tình cảm. Thậm chí nếu nàng là thần linh, cầu khẩn thần linh thì . Bệ hạ cũng , chỉ khi hiểu rõ thực sự gì, thì con đường đế vương mới thể lâu dài."

Hân Hoa trầm tư hồi lâu, một nữa dậy, hành lễ học trò với Phó Tu: "Học trò xin thụ giáo."

Nhìn kinh đô đầy rẫy quyền lực, tranh đấu, dối trá nhưng cũng đầy phồn hoa ngày một xa dần.

Ngồi xe ngựa, bỗng nhiên nhận một vấn đề: "Bạc của chúng mang theo đủ ?"

Phó Tu lấy từ gầm ghế một chiếc rương nhỏ.

Ta im lặng: "Chỉ bấy nhiêu thôi ?"

Ta nhớ rõ trong phủ của Phó Tu cả một kho vàng cơ mà.

Phó Tu nhướng mày : "Số tiền đó cho Hân Hoa mượn , mỗi năm thu về ba phần lợi nhuận."

Ta ngơ ngác: "Ba phần lợi nhuận là bao nhiêu?"

"Tương đương với việc... mỗi tháng ngươi đều thể mua một căn biệt thự để ở chơi ."

Ta lập tức nịnh nọt: "Kim chủ đại nhân, xin hãy b.a.o n.u.ô.i mà!"

HẾT

Loading...