Sau Khi Ký Chủ Nằm Lười Ta Đành Phải Thức Tỉnh - Chương 10

Cập nhật lúc: 2026-01-03 10:40:49
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Ta theo hướng mắt của , và thấy đằng Tiêu Vân Kỷ là một vị thị nữ khuôn mặt tròn trịa.

Vị thị nữ đó cũng chút nhan sắc, lúc ngẩng đầu lên vô tình bắt gặp ánh mắt của Phó Tu thì sững một chút, nở một nụ thẹn thùng đáp .

Ta vô cùng ngạc nhiên, bởi vì vị thị nữ nét mặt giống tới ba bốn phần.

Suốt buổi yến tiệc, Phó Tu cứ như mất hồn.

Ta thầm nghĩ, chẳng lẽ vị thị nữ còn giống kẻ thù của hơn cả ?

Đêm đó, định bụng sang phòng Phó Tu để bàn bạc bước tiếp theo. Vừa tới góc rẽ thấy Tiêu Vân Kỷ dẫn vị thị nữ tới và đang chuyện với :

"Lúc ban ngày thấy Phó đại nhân dường như cảm tình với vị tỳ nữ của . Khương quốc chúng xưa nay vẫn luôn chú trọng việc thành cho khác. Vị tỳ nữ Tịch Nô xin tặng cho Phó đại nhân, chỉ mong thể kết bằng hữu với ngài."

Chà, tên Tiêu Vân Kỷ cũng thật đấy chứ.

Hắn bắt đầu lôi kéo quan hệ đây.

Có điều Phó Tu chắc chắn sẽ mắc mưu ...

ngay đó, trơ mắt Tiêu Vân Kỷ rời một .

Ta: "..."

Phó Tu chôn chân tại chỗ lâu, cuối cùng dẫn Tịch Nô phòng.

Ta ở ngoài sân, ngước mắt lên bầu trời, nội tâm vô cùng phức tạp.

Quả nhiên, lột bỏ lớp vỏ bọc lãnh đạm thì biến thái vẫn biến thái.

Phó Tu, ngươi giỏi lắm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/sau-khi-ky-chu-nam-luoi-ta-danh-phai-thuc-tinh/chuong-10.html.]

10

Ta ngoài cửa phòng Phó Tu ngắm trăng.

Chẳng qua bao lâu, cánh cửa phía vang lên tiếng "kẹt" mở .

Ta đột nhiên đầu : "Phó Tu, quả nhiên là ngươi nhịn ..."

Hả? Sao quần áo chỉnh tề thế , đến cả tóc cũng hề rối một chút nào.

Cảm ơn bạn đã ủng hộ cho truyện của Chiqudoll nha!

Khác xa với những gì tưởng tượng nha.

Đang định tiếp thì bắt gặp ánh mắt của Phó Tu, lời bỗng nghẹn nơi cổ họng.

Phó Tu hỏi: "Ngươi ở đây làm gì?"

Ta nên miêu tả ánh mắt của thế nào đây?

Nó giống như một mặt hồ tĩnh lặng ch·ết, chút sức sống nào.

Ta kịp nghĩ ngợi mà buột miệng đáp: "Ngắm trăng thôi, bên ngoài lạnh quá, sắp đông cứng cả đây ."

Phó Tu từ xa, đạm nhiên : "Ngươi là hệ thống mà, ngươi cũng lạnh ?"

Ta im lặng.

Bởi vì ánh mắt lúc thực sự chỉ giống như đang một cỗ máy.

Một cỗ máy lạnh lẽo, vô cảm.

Ta đêm đó và Tịch Nô những gì.

Chỉ rằng kể từ hôm đó, Phó Tu đổi . Nếu đây chỉ là buông xuôi, thì bây giờ giống như một cái xác hồn, đến cả chút thần thái ít ỏi cũng biến mất sạch sẽ.

Loading...