SAU KHI HỦY HÔN CÔ ẤY QUAY SANG KẾT HÔN VỚI CHỒNG ẨN DANH - Chương 108: Anh ấy và Cố Tuấn trông rất giống nhau

Cập nhật lúc: 2026-01-04 18:32:57
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

"Họa sĩ trẻ Hoa Jason giành giải thưởng hội họa châu Âu!"

"Triển lãm tranh lưu diễn châu Âu của Jason, điểm dừng chân thứ hai là Phần Lan..."

Hứa Dao và Cố Tuấn nhận lời giới thiệu từ một vài sinh viên Hà Lan. Sau khi xem triển lãm tranh của nữ họa sĩ Hà Lan mà Hứa Dao yêu thích, hai ăn uống tại một quán nhỏ ven đường thẳng đến triển lãm tranh thứ hai. Trên đường , Cố Tuấn dùng điện thoại tìm kiếm nhưng chỉ tìm thấy một vài bài báo lẻ tẻ, bài về việc họa sĩ trẻ Hoa tên Jason giành giải thưởng gì, bài về việc một bức tranh của bán bao nhiêu tiền. Giới nghệ thuật vẫn chung lạc quan về tương lai của Jason, nhưng đối với việc Jason tổ chức triển lãm tranh lưu diễn châu Âu, giới nghệ thuật nhiều ý kiến đồng tình.

"Hầu hết đều cho rằng tài năng, nhưng việc tổ chức triển lãm tranh cá nhân lưu diễn vẫn còn sớm. Dù là danh tiếng giá trị tác phẩm đều đạt đến mức đó, cảm giác như vốn đang cố tình thổi phồng."

Cố Tuấn nãy còn khuyên Hứa Dao xem, khi tìm hiểu những thông tin chút hối hận.

Nếu là danh tiếng thổi phồng một cách nhân tạo, thì việc xem một triển lãm tranh như ý nghĩa gì, đơn giản là lãng phí thời gian du lịch của và Hứa Dao ở Helsinki.

Hứa Dao vẫn khá lạc quan, "Trong giới nghệ thuật, việc thổi phồng như bình thường. Người học vẽ nhiều như nấm, phát hiện thì chỉ thể làm họa sĩ nghèo cả đời, giúp thổi phồng mới cơ hội nổi tiếng. thể làm phát hiện nghệ thuật thường con mắt tinh tường, nếu một họa sĩ đặc điểm riêng mà chỉ kỹ năng cơ bản vững chắc, thì phát hiện cũng khó mà nâng đỡ đối phương lên ."

Cố Tuấn hiểu .

Ý của Hứa Dao là dù danh tiếng của Jason là kết quả của sự thổi phồng, thì đối phương cũng điểm đáng để thổi phồng.

Jason khác với nữ họa sĩ Hà Lan mà Hứa Dao yêu thích. Tác phẩm của nữ họa sĩ Hà Lan phân tích kỹ lưỡng, Cố Tuấn thể đối chiếu với bối cảnh tác phẩm mạng để thưởng thức. Tác phẩm của Jason vẫn phân tích một cách hệ thống. Cố Tuấn nghĩ rằng triển lãm tranh thứ hai chỉ theo Hứa Dao cho vui, ngờ bước cửa bức tranh treo ở giữa thu hút.

Đó là một biển đen.

Những con sóng đen cuồn cuộn, mỗi đợt sóng dường như chứa đựng nỗi đau.

Ở đường chân trời xa xăm một chút ánh sáng vàng, thực sự chỉ là một chút ánh sáng, phần ánh sáng và hy vọng còn đều nuốt chửng trong biển đen.

Một con cá nhỏ cố gắng nhảy lên khỏi mặt nước, nó thoát khỏi sự ràng buộc của biển cả , đôi mắt nó lồi , miệng cá há to như đang cố gắng thở—

Cố Tuấn giật vì bức tranh .

Bức tranh khiến nhớ bản đây.

Một lực lượng vô hình cuốn Cố Tuấn trở biển sâu đen tối thấy ánh mặt trời, thấy giọng của Hứa Dao.

"...Tình trạng tâm lý của Jason vẻ tệ!"

Hứa Dao tiếc nuối như đoán : "Anh còn trẻ như nổi tiếng, quả nhiên chỉ là thổi phồng đơn thuần, tranh của sức lay động cảm xúc mạnh, nghĩ tình trạng tâm lý của bản mấy lạc quan."

Hứa Dao giải thích cho Cố Tuấn theo cách hiểu của .

Cố Tuấn im lặng lắng gì.

Hai bức tranh biển đen lâu, lâu đến mức Hứa Dao cũng cảm giác nghẹt thở đồng cảm nên vội vàng kéo Cố Tuấn rời .

Bức tranh tiếp theo là cảng.

So với sự tuyệt vọng của biển đen, bức tranh thứ hai mang cảm giác bình yên, thích hợp để những tham quan biển đen tác động thị giác dùng để xoa dịu tâm trạng.

Tuy nhiên, so với biển đen, những bức tranh bình yên như rõ ràng thiếu sức hấp dẫn, những tham quan sẽ dừng quá lâu bức tranh thứ hai. Bức tranh thứ ba là chân dung, bức thứ tư, thứ năm... Không từ lúc nào, Hứa Dao và Cố Tuấn xem hết tất cả các tác phẩm mà Jason trưng bày, Hứa Dao chút thỏa mãn: "Anh đúng, em cảm thấy Jason lẽ sẽ thực sự nổi tiếng, tranh của sức lay động, giúp tổ chức triển lãm tranh cũng chuyên nghiệp, mỗi bức tranh đều đặt ở vị trí mà nó nên ở để thu hút trái tim của xem!"

Cố Tuấn gật đầu đồng tình với lời của Hứa Dao, thực chút lơ đãng.

Theo lý mà , Hứa Dao mới là học mỹ thuật, cảm nhận và đ.á.n.h giá của cô chuyên nghiệp hơn Cố Tuấn gấp trăm .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/sau-khi-huy-hon-co-ay-quay-sang-ket-hon-voi-chong-an-danh/chuong-108-anh-ay-va-co-tuan-trong-rat-giong-nhau.html.]

khi tham quan , đối mặt với lời giải thích của Hứa Dao, Cố Tuấn đồng tình với phần lớn, còn một phần nhỏ đồng tình – một từng tiếp xúc với nghệ thuật như , cảm nhận độc đáo của riêng , đây chẳng là sức hấp dẫn của nghệ thuật ?

Hơn nữa, trạng thái tinh thần mà Jason thể hiện trong tranh khiến Cố Tuấn đồng cảm. Anh gặp Jason , nếu đối phương hôm nay cũng mặt tại triển lãm tranh.

Hứa Dao ngờ Cố Tuấn hứng thú với triển lãm tranh đến , ăn trứng xong còn con gà mái đẻ trứng, nhưng cô cũng khá tò mò về Jason, tin tức báo chí thấy đối phương mới 25 tuổi, Hứa Dao thực sự gặp đối phương – khi xem triển lãm tranh của Jason, Hứa Dao còn hối tiếc về việc từ bỏ hội họa, những như Jason mới thực sự tài năng, dù nhà họ Hứa phá sản, Hứa Dao vẽ liên tục đến bây giờ cũng thể đạt trình độ của Jason.

Nghệ thuật đều là dựa tài năng, kỹ thuật thể trở nên thành thạo thông qua luyện tập ngừng, nhưng khả năng biểu đạt nghệ thuật thì .

Hứa Dao ý gặp Jason với nhân viên tại chỗ, nhân viên triển lãm tranh hoạt động , Jason xuất hiện trong suốt chặng đầu tiên của triển lãm lưu diễn.

Tác phẩm của Jason thổi phồng đến , bản Jason kín tiếng, Cố Tuấn thậm chí còn tìm thấy ảnh mạng.

"Không gặp thì thôi, cơ hội thì ."

Không thể gặp Jason, Cố Tuấn cũng cố chấp.

Hứa Dao cảm thấy chút tiếc nuối, "Hôm nay chúng còn lịch trình gì ?"

"Anh đưa em dạo cảng."

"Vậy thì thôi!"

THẬP LÝ ĐÀO HOA

Triển lãm tranh của Jason chung khá u ám, Hứa Dao cũng xem cảng để thư giãn tâm trạng.

...

Cảng Helsinki mùa đông, nước biển sẽ bốc trong nhiệt độ thấp, bộ mặt biển bao phủ trong sương mù, những con thuyền từ từ lướt qua lớp băng trắng, đến nao lòng.

Tuy nhiên, vì xem triển lãm tranh thứ hai, Hứa Dao và Cố Tuấn đến muộn, ban ngày mùa đông ở Helsinki ngắn ngủi, trời sẽ đột nhiên tối đen khi hoàng hôn buông xuống.

Cảng mùa đông thổi những cơn gió lạnh, Cố Tuấn dùng khăn quàng cổ quấn quanh mặt và cổ Hứa Dao, chỉ để lộ đôi mắt cô.

"Em nên mua thêm hai cái mũ."

Cố Tuấn chỉnh mũ cho cô, Hứa Dao chê thời: "Em cố tình đội lệch, cái gọi là thời trang!"

Cố Tuấn thấy thời trang , chỉ gió biển lớn như dễ thổi bay chiếc mũ lệch của Hứa Dao, nỗi lo của , Hứa Dao thoát khỏi chạy về phía .

"Nếu thổi bay thì cử nhặt về!"

Rõ ràng, Hứa Dao chọn cái vì chịu lạnh, Cố Tuấn còn cách nào khác ngoài việc bước nhanh đuổi theo.

Hứa Dao đang chạy phía đột nhiên dừng , trời dần tối, Hứa Dao suýt chút nữa thì đ.â.m .

Đó là một thanh niên đang dựng giá vẽ ở cảng.

Không giống như Hứa Dao và Cố Tuấn ăn mặc kín mít, thanh niên mặc một chiếc áo khoác mỏng, đầu mũi và tay đều đỏ bừng vì lạnh.

Anh trai nhưng cũng tiều tụy, dùng bàn tay đỏ bừng vì lạnh chấm màu trực tiếp lên vải vẽ.

Đêm Helsinki nuốt chửng ánh sáng của cảng, đèn đường vàng vọt, Hứa Dao và Cố Tuấn đồng thời giật .

Cố Tuấn đột nhiên một trực giác: đây chính là họa sĩ Jason.

Ánh mắt của Hứa Dao lướt qua Cố Tuấn và khuôn mặt của thanh niên đang vẽ, cô cảm thấy thanh niên đó và Cố Tuấn chút giống .

Loading...