Gã đàn ông cúi đầu xuống chỗ trống rỗng đó. Máu tuôn xối xả như vòi nước vặn mở hết cỡ.
Vì trong miệng vẫn nhét giẻ nên gã thể phát bất cứ âm thanh nào.
Chỉ đôi mắt trợn ngược lên như sắp nứt toác.
Tôi nở nụ với gã: “Tốt quá , cuối cùng cũng trúng.”
Mắt gã đảo ngược lên , tròng trắng lộ ngày càng nhiều.
Cuối cùng, cả gã ngả , ngất lịm.
Tôi lấy điện thoại từ trong túi của đàn ông .
Nửa giờ , tiếng còi xe cảnh sát rú vang inh ỏi kéo đến.
Khi đàn bà đè xuống đất, cô vẫn còn điên cuồng giãy giụa.
Vừa quẫy đạp chân, cô đầu hét lớn về phía : “Nó hành hung khác cũng là phạm pháp mà! Các mù hết ! Bắt lấy nó ! Nó làm nổ hỏng m.ô.n.g con trai ! Nó còn đ.â.m chồng thành thế nữa! Các thấy ! Con khốn đó đang ở kìa!”
Chẳng một ai thèm để ý đến cô .
Đứa trẻ nghịch ngợm một cảnh sát khác bế ngoài.
Lớp băng gạc m.ô.n.g nó thấm đẫm máu, túi đựng chất thải lủng lẳng đung đưa theo từng bước chân.
Thằng bé sụt sùi , cổ họng khản đặc từ lâu, giờ chỉ còn phát những tiếng thì thào: “Mẹ... con ... ơi…”
Hai tên tay sai đang ôm đầu xổm đất, lượt áp giải lên xe.
Lúc ngang qua , một tên trong đó kìm mà ngẩng đầu lên một cái.
Trong ánh mắt gã chỉ là sự sợ hãi như thể đang thấy quỷ .
Tôi nở nụ với gã.
Gã run b.ắ.n , vội vàng cúi gầm mặt xuống, hận thể thu thành một cục.
Nhân viên cảnh sát khám nghiệm hiện trường khiêng từ trong kho mấy chiếc túi bao tải lớn.
Mở xem, bên trong là căn cước công dân, điện thoại di động và cả những ống t.h.u.ố.c an thần bóc tem.
Một viên cảnh sát lớn tuổi xổm bên cạnh mấy chiếc túi, lật xem từng món đồ, lông mày càng nhíu càng chặt.
Ông dậy, đến mặt .
"Người là do cô khống chế ?"
"Vâng."
Ông im lặng mất hai giây.
"Một cô thôi ?"
"Vâng."
Ông im lặng thêm hai giây nữa.
Ông đầu đàn ông khiêng lên xe cấp cứu.
Gã đó m.á.u me đầy , cáng vẫn còn đang co giật, chỗ hạ bộ phủ một tấm vải trắng.
Tấm vải trắng m.á.u thấm đẫm.
Ông .
"Cô bé, cô luyện võ ?"
"Cũng bình thường thôi ạ, cháu đạt đai đen Karatedo."
"..."
Cậu cảnh sát trẻ bên cạnh ghé sát , chỉ chỉ tay thái dương hạ thấp giọng :
"Đội trưởng Vương, cô gái liệu là ... ?"
"Hơi gì mà ?"
Đội trưởng Vương lườm một cái: "Đây là phòng vệ chính đáng, chứng cứ rành rành đó. Gã đàn ông là tội phạm truy nã, tay dính mấy mạng , chuyên bắt cóc phụ nữ và trẻ em, lẩn trốn suốt ba năm nay . Cô bé một hạ gục , còn giúp chúng triệt phá cả một ổ nhóm. Cậu còn gì nữa ?"
Cậu cảnh sát trẻ lập tức im lặng.
Mấy ngày , đội trưởng Vương hẹn gặp mặt ở cổng đồn cảnh sát.
Ông đưa cho một tấm cờ lưu niệm bằng vải nhung đỏ, tua rua vàng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/sau-khi-dua-tre-hu-nem-phao-vao-dau-toi/chuong-6.html.]
Linlin
Trên đó in bốn chữ lớn: [HÀNH HIỆP TRƯỢNG NGHĨA]
Bên là một hàng chữ nhỏ: Công an huyện Tam Tứ kính tặng.
Tôi ngẩn một lát: "Cái là cho cháu ạ?"
Đội trưởng Vương gật đầu, rút từ trong túi áo một tấm séc đưa cho : "Đối với tội phạm truy nã cấp A như thế , tiền thưởng là hai trăm nghìn tệ."
Tôi nhận lấy tấm séc, cúi đầu một dãy dài dằng dặc.
Hai trăm nghìn tệ đủ để mua nhiều, nhiều cá khô nhỏ .
Tôi lấy điện thoại , đặt tấm cờ và tấm séc cạnh chụp một tấm ảnh gửi cho .
Kèm theo lời nhắn: [Mẹ, bên đồn công an phát cho con đấy.]
Ba giây , điện thoại gọi đến ngay lập tức.
Tiếng vang lên lớn, làm tai đau nhức cả .
"Con đồn công an đấy ? Con gây chuyện gì ? Mẹ đến đón con ngay đây!"
"Con làm việc nghĩa ơi."
"Cái gì cơ?"
"Con bắt bọn buôn , nên cảnh sát thưởng cho con ạ."
Đầu dây bên im lặng mất năm giây.
Sau đó giọng vang lên.
Lần với , mà là bà đầu hét trong nhà:
"Ông Ngụy ơi! Con gái ông đồn công an..."
Tiếng của bố vọng từ xa: "Hả? Nó gây chuyện gì ? Có nghiêm trọng ?"
"Không ! Nó làm việc nghĩa! Bắt bọn buôn ! Còn thưởng hai trăm nghìn tệ nữa!"
"Hai trăm nghìn tệ?!"
Kế đó là một loạt âm thanh loảng xoảng, rầm rầm.
Hình như cái gì đó đổ.
Mẹ cầm điện thoại, giọng điệu bỗng chốc trở nên cực kỳ dịu dàng.
"Con gái , con đang ở đấy? Ăn cơm ? Có lạnh con?"
"Mẹ..."
"Đợi con lấy t.h.u.ố.c xong, cả nhà cùng du lịch nhé, con cũng ."
Tôi cúi đầu lòng .
Đó là Trân Châu.
Tên đặt cho con mèo mướp vàng .
Nó đang cuộn tròn trong lòng , l.i.ế.m láp phần lông cháy xém của .
Nó l.i.ế.m chăm chú.
Từng cái, từng cái một.
Tôi bế nó lên, đưa gần loa điện thoại.
"Vậy con đưa cả bạn con cùng nữa."
"Bạn? Bạn nào?"
Mẹ lập tức cảnh giác: "Người sống ... Không là bạn ở trong viện của con đấy chứ!"
Tôi áp điện thoại bên tai của bé Trân Châu.
Nó kêu lên một tiếng: "Meo~"
Mẹ bật .
"Được , mang theo ."
Hết—