Sau Khi Đứa Trẻ Hư Ném Pháo Vào Đầu Tôi - Chương 4
Cập nhật lúc: 2026-02-28 13:23:43
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3Vf9vpdUjI
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Haiz, về quê ăn Tết, vốn dĩ tạo bất ngờ cho bố nên mới báo với họ.
Ai dè hai họ du lịch mất .
Vừa tin làm mất thuốc, họ cuống cuồng cả lên: "Ngoài việc đến bệnh viện lấy t.h.u.ố.c thì con tuyệt đối đừng khỏi cửa, đừng tùy tiện gây gổ với khác."
Tôi cũng thế lắm chứ. bệnh viện trấn bảo loại t.h.u.ố.c , bắt lên thành phố.
Linlin
Trên thành phố thì chẳng đặt khám.
Vé xe khách liên tỉnh cũng chẳng tranh nổi.
Cái "thằng nhỏ" bò não , uể oải : "Chán quá mất..."
Tôi đáp: "Tao cũng ."
Tôi bắt đầu thấy nhớ hai con nhà .
Bọn họ "trâu bò" thật sự!
Tôi giường, chằm chằm lên trần nhà, bỗng nhớ hình như họ ở làng bên cạnh.
Tên làng là gì nhỉ...
Quên mất .
, cứ là thôi.
Tôi trở xuống giường, xỏ giày đẩy cửa .
Ánh mặt trời chói mắt.
Tôi nheo mắt bước về phía .
Trong đầu, "thằng nhỏ" bắt đầu hưng phấn: "Chúng tìm họ chơi hả? Chơi gì đây? Lại chơi pháo tiếp ?"
Tôi : "Chưa , tùy tình hình thôi."
Đi nửa đường.
Sau gáy vang lên một tiếng "bộp" khô khốc.
Rồi mắt tối sầm , thứ gì đó trùm xuống đầu .
Tôi hề chống cự.
Thậm chí trong lòng còn thấp thoáng chút phấn khích.
Cuối cùng thì… Cũng chơi cùng .
Bọn họ khiêng lên xe, tay chân dây thừng siết chặt cứng.
Suốt dọc đường xe cứ xóc nảy, nhưng lái cũng khá vững.
Vững đến mức ngủ lúc nào .
Đến khi tỉnh nữa.
Ánh sáng gay gắt khiến nheo mắt .
Chờ đến khi rõ thứ, mắt bỗng sáng rực lên.
Hồ, quen cả mà.
Hai con nhà đang ngay mặt .
Quần của thằng nhóc đó xộc xệch, bụng phình , thấp thoáng thấy hình dạng của một cái túi.
Xem quả nhiên là nổ hỏng chỗ đó thật .
Còn thì trói một chiếc ghế cũ nát, xung quanh là một nhà kho bỏ hoang.
Trong góc tường xếp mấy thùng nước khoáng.
Dưới đất vương vãi đầy đầu t.h.u.ố.c lá.
Thằng nhóc trừng mắt đầy hung ác, trong mắt là sự hận thù: "Chú ơi, chính là nó nổ nát m.ô.n.g cháu! Chú mau g.i.ế.c nó !"
Tôi nhếch mép , đang định chào hỏi quen một tiếng.
Thế nhưng lời còn kịp thốt .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/sau-khi-dua-tre-hu-nem-phao-vao-dau-toi/chuong-4.html.]
Gã đàn ông bên cạnh đột nhiên chằm chằm: "Mẹ kiếp, con nhỏ trông xinh thế !"
Người đàn bà trợn mắt lườm gã đầy hung dữ: "A Tông! Anh đang cái quái gì thế hả!"
Càng , cô càng trở nên kích động: "Thằng Diệu Tổ nó hại đến mức nát cả mông, đeo túi hậu môn giả suốt đời đấy! Anh mau g.i.ế.c quách nó !"
Gã đàn ông xoa cằm, từ đầu đến chân.
Khi ánh mắt dừng ở n.g.ự.c , gã kìm mà nuốt nước miếng ừng ực: "G.i.ế.c thì phí quá. Nó hại con trai nông nỗi đó... thì cũng đền cho một đứa khác chứ?"
Tôi khựng .
Chú? Con trai?
Nghĩa là ?
Người đàn bà cũng đờ , cô hét lên lao tới: "A Tông! Anh ý gì hả!"
Gã đàn ông mất kiên nhẫn đẩy cô : "Thằng Diệu Tổ phế , cũng để nòi giống cho nhà họ Trần chứ?"
Người đàn bà đỏ mặt tía tai, chỉ : "Thì cũng thể sinh cho mà! Tôi vẫn còn sinh !"
Gã đàn ông liếc cô một lượt khẩy: "Chị dâu , trai c.h.ế.t . Giờ mà chị mang thai, chẳng sẽ chuyện giữa hai chúng ?"
Gã cô bằng ánh mắt như một kẻ ngốc: "Chị não chút ?"
Gã liếc vòng eo của cô , ánh mắt đầy vẻ chán ghét: "Hơn nữa, chị cái đống mỡ của , bụng chảy xệ mấy lớp ? Tôi mà nôn."
Người đàn bà nghẹn đến mức nên lời.
Môi cô run bần bật, mắt đỏ hoe.
Thấy cô như , gã đàn ông dịu giọng xuống, đưa tay vỗ vỗ lên mặt cô .
"Yên tâm , chỉ mượn bụng nó dùng một chút thôi. Đợi sinh xong đứa trẻ thì giao nó cho chị xử lý. Lúc đó chiên đốt gì cũng tùy chị, đem cho thằng Diệu Tổ làm pháo nghịch cũng ."
Người đàn bà vẫn bán tín bán nghi: "Thật ?"
"Tôi bao giờ lừa chị ?"
Tôi bên cạnh đến là hăng hái, nhịn mà xen một câu: "Cái đó... hai sợ báo cảnh sát ?"
Gã đàn ông khựng một chút, như thấy chuyện gì hài hước lắm, gã hô hố: "Báo cảnh sát? Mày báo ! Đây là địa bàn của tao, mày gào rách họng cũng chẳng ai thấy ."
Gã thẳng dậy, đắc ý quanh một lượt: "Cái loại như mày, tao bán bao nhiêu đứa mày ? Trong vùng sâu vùng xa, một đứa thể bán chừng đấy."
Gã giơ năm ngón tay lên: "Nếu nể mặt mày thế , tao sớm tống mày thâm sơn cùng cốc cho làm vợ ."
Gã bóp cằm , xoay qua xoay : "Hầu hạ tao cho , làm tao sướng thì tao còn cho cô bớt khổ."
Tôi nhướn mày.
Thảo nào ngày hôm đó thấy cảnh sát tìm đến nhà.
Thì là bọn chúng dám báo án.
Với tư cách là một bệnh nhân tâm thần đầy chính nghĩa.
Trong lòng lập tức nảy kế hoạch.
Tôi cụp mắt xuống, giọng tỏ vẻ sợ hãi rụt rè: "Cái đó... là đầu... thể bảo họ ngoài hết ? Tôi... thấy ngại lắm..."
Mắt gã đàn ông sáng rực lên như nhặt vàng, mặt hớn hở: "Lần đầu?"
Gã l.i.ế.m môi: "Thế thì quá !"
Gã phẩy tay hiệu cho đàn bà và hai tên đàn em ngoài.
Người đàn bà cuống quýt, níu lấy tay áo gã: "A Tông! Con nhỏ võ đấy! Hôm đó nó đá một phát bay xa mấy mét, cẩn thận chút..."
"Thôi thôi !" Gã gạt tay cô đầy vẻ khó chịu: "Chẳng chỉ là một con đàn bà thôi ? Giờ nó trói chặt như thế thì còn định lật kèo chắc? Mấy cứ canh ở cửa , gì sẽ gọi."
Người đàn bà còn định thêm gì đó.
Gã đá một phát m.ô.n.g cô , đuổi thẳng ngoài cửa.
Hai tên đàn em chằm chằm đầy thèm thuồng, một tên nuốt nước miếng: "Đại ca... lát nữa thể để chúng em... chạm một tí ?"
Gã đàn ông chúng, dâm đãng để lộ hàm răng vàng khè: "Đương nhiên là . chỉ sờ thôi đấy, tao đảm bảo trong bụng nó mang hạt giống của tao."
Gã bồi thêm một câu: "Đợi nó bầu thì... hế hế, tùy chúng mày chơi."
Hai tên đàn em , hớn hở mặt: "Cảm ơn đại ca!"