Sau Khi Đứa Trẻ Hư Ném Pháo Vào Đầu Tôi - Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-02-28 13:22:26
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Mắt sáng bừng lên.

 

Tôi cúi xuống móc một nắm pháo từ trong túi của thằng nhóc : "Tiểu súc sinh, nhóc thích chơi pháo nhất mà, đúng ?"

 

Tôi đưa một viên pháo nhỏ gần miệng nó.

 

Nó ngậm chặt miệng, đầu lắc như trống bỏi, cổ họng phát những tiếng kêu rên ư ử.

 

Người đàn bà cuối cùng cũng bò tới .

 

Tôi vung chân, bồi thêm một cú trúng ngay mặt.

 

đá văng , lăn lộn mấy vòng.

 

Tôi thu chân : "Đừng vội, tiếp theo sẽ là chị đấy."

 

Tôi định cạy miệng thằng nhóc .

 

tự động há miệng : "Xin cô! Đừng nổ răng cháu! Cháu dám nữa, cháu thật sự dám nữa mà, hu hu hu!"

 

lóc t.h.ả.m thiết.

 

Tôi thở dài.

 

Trong miệng là nước bọt và máu, ngộ nhỡ pháo cháy thì ?

 

Mà dù cháy, nổ văng đầy m.á.u lên mặt cũng kinh tởm lắm.

 

Thôi bỏ , đổi chỗ khác .

 

Ánh mắt dời xuống .

 

Hai chân trần của nó đang co , đúng lúc để lộ phần nhạy cảm ngay mặt .

 

Mắt sáng lên.

 

Thằng nhóc cũng theo tầm mắt của .

 

Sau đó mặt nó biến sắc như sét đánh.

 

Cả nó đột nhiên căng cứng, quên cả .

 

"Không !! Mẹ ơi cứu con! Con làm thái giám !"

 

Tôi châm ngòi viên pháo trong tay, ném thẳng đũng quần nó.

 

Người đàn bà thấy cảnh thì sợ đến ngây , hét lên t.h.ả.m thiết bò về phía .

 

"Con khốn, mày làm gì thế! Dừng tay !"

 

Thằng nhóc sợ đến mức giãy giụa điên cuồng.

 

Viên pháo nhỏ trượt khỏi ống quần, lăn xuống đất.

 

"Đoàng!"

 

Nó gào lên chấn động cả trời đất: "Hu hu hu, ơi! “Của quý” của con mất ! Con biến thành thái giám !"

 

Khóc một hồi, nó cúi đầu xuống thì đờ : "Vẫn... vẫn còn..."

 

Tôi "chậc" một tiếng: "Ái chà, rơi mất . Lại nữa nhé."

 

Tôi thò tay túi nó lấy một viên khác.

 

Mặt thằng bé trắng bệch: "Đừng! Xin cô đừng! Cháu dám nữa !"

 

" dì thấy vui mà." Tôi nghiêng đầu nó: "Dì còn chơi , làm bây giờ?"

 

Nó run rẩy chỉ tay về phía đàn bà đang ôm chân : "Dì... dì chơi với bà ! Hu hu hu."

 

Người đàn bà đang ôm chặt bắp chân , móng tay cấu cả thịt.

 

Nghe thấy câu , cô c.h.ế.t lặng: "Con trai... con gì cơ?"

 

Mắt sáng rực: "Phải đấy, chúng cùng chơi với bà nhé."

 

Tôi vung chân.

 

Lần đá trúng vai cô .

 

lăn hai vòng, đất mãi dậy nổi.

 

Tôi xuống, cởi trói một bàn tay cho thằng bé, nhét một viên pháo nhỏ tay nó: "Nào, nhóc chơi cho dì xem."

 

Tôi mỉm nó: "Ném trúng thì dì ném cháu nữa. Còn nếu ném trượt..."

 

Tôi liếc phần của nó.

 

Lặng lẽ mấp máy môi: "Bùm."

 

Tay nó run lẩy bẩy, suýt chút nữa đ.á.n.h rơi viên pháo.

 

Người đàn bà gào lên: "Con trai! Đừng! Đừng lời nó!"

 

Tôi móc một nắm hạt hướng dương trong túi , thong thả cắn: "Đứng hình cái gì? Châm lửa ."

 

Thằng bé lúng túng dùng bật lửa châm ngòi viên pháo, nhắm mắt ném về phía nó.

 

Mẹ nó sợ hãi lăn sang bên cạnh.

 

Viên pháo nổ tung ngay lưng cô .

 

Đất cát b.ắ.n đầy .

 

Tôi lắc đầu: "Không trúng ."

 

Tôi nhếch mép : "Vậy thì dì nổ nhóc thôi."

 

Tôi châm lửa một viên pháo, ném thẳng đũng quần nó.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/sau-khi-dua-tre-hu-nem-phao-vao-dau-toi/chuong-3.html.]

 

Thằng nhóc vội vàng dùng tay bịt đũng quần .

 

Viên pháo nổ ngay trong kẽ tay nó.

 

"A!!!"

 

Nó đau đớn gào lên, nước mắt trào .

 

"Đau quá! Mẹ ơi!"

 

"Con trai!"

 

Người đàn bà như phát điên bò tới: "Mày đừng đụng con tao! Tao liều mạng với mày!"

 

"He he he..."

 

Tôi một cách đầy âm hiểm: "Lần còn ném trúng, dì sẽ buộc pháo cái “cần tăng dân ” của nhóc mà nổ đấy, ?"

 

Thằng nhóc hỗn láo sụt sùi gật đầu, tay vẫn còn run lẩy bẩy.

 

Tôi nhét tay nó một quả pháo nữa: "Đốt ."

 

Nó châm lửa, dám nhắm mắt nữa mà chằm chằm nó, dùng hết sức ném .

 

Trúng ngay mái tóc.

 

Đoàng!

 

Tóc của phụ nữ bốc cháy lên.

 

Một mùi khét lẹt tỏa .

 

"Á! Cứu mạng với!" Mụ ôm đầu, điên cuồng lăn lộn đất.

 

Thằng nhóc đến ngây .

Linlin

 

Tôi giơ tay tát thẳng mặt nó một cái: "Đứng đực đấy làm gì? Tiếp tục !"

 

Nó ôm bên mặt đ.á.n.h đỏ bừng, run rẩy châm thêm một quả nữa: "Con xin ... hu hu con xin ..."

 

đó là.

 

Đoàng! Đoàng! Đoàng!

 

Khả năng nhắm b.ắ.n của thằng nhóc đột nhiên hẳn lên.

 

Hết quả đến quả khác, tất cả đều nhắm thẳng mụ phụ nữ .

 

lăn sang đông, pháo đuổi theo sang đông.

 

Lăn sang tây, pháo bám gót sang tây.

 

Quần áo nổ rách tả tơi.

 

Tóc cháy mất một nửa, mặt mũi lem nhem đen sì, gào đến khản cả giọng.

 

Đến quả cuối cùng, đưa tay ngăn nó .

 

Mắt thằng bé sáng lên, ngước , trong ánh mắt tràn đầy hy vọng: "Cháu... cháu đều ném trúng ! Có thể thả cháu ?"

 

"Ừm, ném khá lắm." Tôi cầm lấy quả pháo cuối cùng trong tay nó, nở một nụ tươi rói: "Nãy giờ là nhóc chơi , giờ đến lượt dì nhé."

 

Nó sững sờ, còn lật , ấn chặt xuống đất.

 

Sau đó lấy quả pháo đó...

 

Nhét thẳng khe m.ô.n.g nó.

 

Trước khi nó kịp phản ứng, châm ngòi nổ.

 

Xách cổ nó ném về phía mụ .

 

Đoàng!

 

Tôi một bên vỗ tay tán thưởng: "Mông nở hoa, cả nhà phát lộc. Đây là lời chúc dành cho gia đình chị, cần cảm ơn."

 

"Mẹ ơi! Mông con nổ mất !!!" Thằng bé sấp đất gào t.h.ả.m thiết.

 

cũng gào lên theo: "Người mau đến đây! Cứu mạng với! Có g.i.ế.c !"

 

Tôi chẳng thèm để ý đến họ nữa, mà tiến về phía bụi cỏ.

 

Con mèo chạy xa, nó vẫn đang run lẩy bẩy nhưng đôi mắt cứ chằm chằm.

 

Tôi xoa đầu nó: "Đi thôi, tao đưa mày về nhà."

 

Tôi vốn dĩ cứ tưởng hôm đó cảnh sát sẽ tìm đến tận cửa.

 

thì hai con nhà cũng nổ cho nông nỗi .

 

Vừa về đến nhà, xếp sẵn căn cước công dân, sổ khám bệnh, cả giấy chứng nhận tâm thần ngay ngắn bàn, chỉ chờ tiếng gõ cửa vang lên.

 

Cái "thằng nhỏ" trong đầu trượng nghĩa, nó cứ nhảy nhót tưng bừng: "Yên tâm , đến lúc đó cứ đổ hết lên đầu ! Cứ bảo là làm! Để bóc lịch cô!"

 

Tôi bảo: "Mày giúp cái nợ gì, mày ở trong đầu tao mà."

 

Nó đáp: "Thế thì cùng bóc lịch."

 

Chỉ là ba ngày trôi qua, sóng yên biển lặng. Đừng là cảnh sát, ngay cả một tìm đến cửa cũng .

 

Tôi chằm chằm đống giấy tờ đó suốt ba ngày đến ngẩn , chán đến mức mốc meo cả .

 

Đành điên cuồng ăn uống.

 

Sau ba ngày, bước lên cân xem thử.

 

Tăng tận năm ký, mỡ bụng véo lên hẳn một lớp dày.

 

Loading...